Ngược
349 truyện
Sau khi ta c.h.ế.t, linh hồn ta từ từ thoát khỏi thể xác. Ta đã đứng đợi rất lâu, rất lâu, thế nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Hắc Bạch Vô Thường đến dẫn đường chỉ lối.Vì vậy, ta quyết định quay trở lại hoàng cung để chờ đợi, tận mắt chứng kiến tang lễ của chính mình.Đâu phải ai trên đời cũng có được vận may hiếm có này. Dù sao đi chăng nữa, ta cũng từng là một sủng phi; cảnh tượng đưa tiễn hẳn phải vô cùng hoành tráng và ngoạn mục.
Sau Khi Nhảy Thành Cổ, Ta Thành Công Chức Địa Phủ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Lớp học của con cháu Bát Kỳ trong trường cấp 3 Đức Thượng có một học sinh chuyển đến theo công trình Hy Vọng.Nhìn đám học sinh ngỗ ngược lớp 11/13, Toán Lý Hóa cái gì cũng không được, lại đứng nhất về ăn nhậu chơi bời này.Tôi: “Học hành khó lắm à? Sao không chịu học?”
Mùa Hè Năm Ấy, Chúng Ta Đuổi Gió Bắt Trăng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thụ nóng nảy hay xù lông × Công lạnh lùng ngoài lạnh trong nóng. Giang Dục ghét nhất là Trần Tri Diễn. Cậu luôn cảm thấy Trần Tri Diễn vác cái bản mặt lạnh lùng kia trông giả trân không chịu nổi. Đã thế, cậu liên tục khích tướng, khiêu khích hắn nhưng lần nào cũng bị hắn áp chế ngược lại. Sau một lần bất cẩn hôn môi, cậu phát hiện mình và Trần Tri Diễn đã nảy sinh khả năng "cộng cảm" (chia sẻ mọi cảm giác thể xác với nhau). Nhưng cái chuyện yếu thế, dễ bị người ta nắm thóp như thế này làm sao mà hé răng nửa lời được? Tất nhiên là không thể rồi! Thế là, phong cách vẽ đường sau này bỗng biến thành — Trần Tri Diễn bị thương, cậu ân cần quan tâm. Trần Tri Diễn bị bắt nạt, cậu xông lên đòi lại công đạo cho hắn. Trần Tri Diễn... Mẹ kiếp, anh không thể ở trong phòng tắm bớt bớt lại chút được à! Thật sự sắp phát điên rồi! Ban đầu, Trần Tri Diễn thấy Giang Dục vừa ngu ngốc lại vừa xấu tính. Lúc nào cũng làm mấy trò con bò ấu trĩ để chọc tức hắn. Nhưng sau cái nụ hôn tai nạn kia, Giang Dục đột nhiên biến thành một con người hoàn toàn khác. Cứ như bị tâm thần phân liệt ấy. Lại còn hay nói mấy câu dễ gây hiểu lầm. Về sau, Trần Tri Diễn thầm nghĩ —— Cậu ấy thích mình. Sau này nữa, Trần Tri Diễn biết được sự thật về chuyện cộng cảm. Thế là đêm nào Giang Dục cũng phải chịu đủ mọi "tra tấn" (về cảm giác). Cuối cùng cậu chịu không nổi nữa, chạy đến gõ cửa phòng Trần Tri Diễn, kết quả là bị hắn đè chặt lên tường mà hôn ngấu nghiến. Tóm tắt một câu: Tự tưởng là kẻ thù không đội trời chung, ai ngờ lại biến thành ông xã.
Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tên khác: Sau Khi Không Làm Liếm Cẩu, Alpha Bị Sói Hoang Nhắm Trúng Thể loại: Hiện đại, đô thị, ExA, hào môn thế gia, cường cường, cưỡng chế, tình địch biến tình nhân, HE. Giới thiệu: Sở Dật, một Alpha từng phải nếm mật nằm gai, lăn lộn để sinh tồn nơi khu đèn đỏ phức tạp. Vì một ân huệ cứu đói năm xưa, anh đã cung phụng thiếu gia Omega của Bạch gia như báu vật trên đời. Vượt qua biết bao ánh mắt dị nghị và coi thường của người đời, cuối cùng anh cũng rước được người trong mộng về, cứ ngỡ từ đây cuộc đời mình đã khổ tận cam lai, vén mây mù thấy ánh trăng rằm. Cho đến một ngày, anh vô tình đập tan bí mật động trời của người bạn đời. Vợ anh... đã ngoại tình. Sở Dật ôm theo sát khí cuồn cuộn, định bụng sẽ băm gã "gian phu" dám tơ tưởng đến Omega của mình thành trăm mảnh. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn rõ mặt người đàn ông đó, anh hoàn toàn chết lặng. Tần Xuyên Từ. Người nắm quyền tối cao của Tần gia tại Đế đô, đồng thời cũng là bạn thân của cấp trên trực tiếp của anh.----------------------Bên chiếc xe sang, Tần Xuyên Từ kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay thon dài, thản nhiên nhìn cậu chàng Omega kiêu kỳ trước mặt. Cậu ta tỏ vẻ ấm ức, đôi mắt ngân ngấn nước nhìn gã đắm đuối: "Em đã nói với anh nhiều điều như vậy rồi, anh không có chuyện gì muốn chia sẻ lại với em sao?" Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, khựng lại một nhịp rồi nhả ra một ngụm khói xám. Gã nhìn về phía cậu ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý: "Tôi đã nói với cậu chưa nhỉ... Chồng của cậu, thực sự rất thơm đấy." Giọng điệu mang theo chút bỡn cợt ở cuối câu khiến cậu chàng Omega ngây người tại chỗ. Cậu ta chợt nhận ra điều gì đó, vội dời tầm mắt, nhìn về phía cửa sổ xe đang hé mở một khe hở nhỏ. Từ bên trong xe, một mùi hương hoa hồng quen thuộc đang thoang thoảng bay ra...
Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tên truyện: Sắc đêm thiên đường (天阶夜色) Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc Độ dài: Tác giả đang viết Thể loại: Nguyên tác, ngôn tình, hiện đại, lãng mạn Dịch: Tiểu Tiên Nữ Bìa: Oản Oản Giới thiệu: Cô nghĩ: Tạ Sùng chưa từng yêu tôi, chân tình của anh ta không thuộc về tôi, nhưng những dối trá lại dành trọn cho tôi, anh ta thật sự là một tên tồi từ đầu đến cuối. Một câu tóm lược: Chân tình giả ý Hệ liệt: Bộ ba Đầu Xuân Tươi Sáng Lưu ý từ tác giả: Tác phẩm được khuyến nghị dành cho độc giả trên 21 tuổi.
Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Mọi người đều nói Chiêu Đệ đã thay đổi. Nhưng Chiêu Đệ chẳng buồn bận tâm đến mấy lời đó!Đời này, cô chỉ muốn dẫn theo “ông bố” lưu manh và một chú chó hoang, làm một người lao động chăm chỉ, tiết kiệm, dựng nên một gia đình vừa giàu có vừa ấm áp thoải mái.
Trọng Sinh Thập Niên 80: Mỹ Mạo Như Hoa
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Một chiếc xe tải từ phía đối diện phóng thẳng tới, ánh đèn chói mắt. Phương Nhiên vô thức che mắt, tưởng bản thân sắp bị nghiền nát thành file nén .zip, kết quả giây tiếp theo bỗng xuyên đến mười năm sau. Phương Nhiên mờ mịt đứng trong cục cảnh sát bấm số của cậu bạn nối khố. Mười năm rồi, không ngờ Hoắc Diễn vẫn chưa thay số điện thoại. Vừa nghe thấy giọng của Phương Nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, sau đó chỉ để lại hai chữ khàn khàn. "Chờ tôi." Phương Nhiên được Hoắc Diễn đưa về nhà. Người bạn nối khố năm đó cùng cậu nghèo túng đến mức trong túi còn sạch sẽ hơn cả mặt, bây giờ đã trở thành ông trùm của giới thương nhân, ai cũng phải gọi anh một tiếng Hoắc tổng. Cậu ở lại biệt thự của Hoắc Diễn, bữa ăn mỗi ngày có ít nhất năm đầu bếp thay phiên nhau chuẩn bị, nhà thiết kế đến lấy số đo may quần áo cho cậu, tầng trên cùng của biệt thự được phá tường, gộp lại thành phòng chơi game dành riêng cho cậu. Phương Nhiên sống một cuộc sống trong mơ. Cậu có thể cứ vậy mà làm một con cá muối, dạo chơi trong cái bể siêu cấp xa hoa mà người bạn nối khố tạo ra. Mãi đến khi cậu vô tình bước vào nơi được giới thiệu là phòng kho của biệt thự. Nơi đó được bố trí giống như linh đường, trên tường treo ảnh cậu, ánh nến lay động, trên bàn thờ đặt bát đồng đựng nước trong, mặt nước trôi nổi một vệt máu. Phương Nhiên vượt qua mười năm trong một cái chớp mắt, là kỳ tích mà Hoắc Diễn ngày đêm cầu nguyện, cầu Thần khấn Phật. . Gần đây Hoắc tổng đến công ty luôn có một thiếu niên theo sau. Có nhân viên nọ đoán, có lẽ là con cháu trong nhà của Hoắc tổng? Nhưng thiếu niên này đúng là không biết một vừa hai phải, có giám đốc cấp cao không chỉ nhìn thấy một lần, cậu không kiêng dè gì mà làm tổ trên ghế của Hoắc tổng chơi game, khiến Hoắc tổng chỉ có thể ngồi trên sô pha đối diện đọc tài liệu. Thậm chí có nhân viên từng nghe thấy thiếu niên hất hàm đòi Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình. Sau nữa, trên mạng tuồn ra tin đồn Hoắc tổng đã kết hôn ở nước ngoài, trong tấm ảnh chụp vội mờ tịt, đám nhân viên liếc mắt một cái đã nhận ra, người được Hoắc tổng ôm eo cúi đầu hôn kia chính là thiếu niên này. * Tiểu kịch trường 1 Bạn nối khố bỗng già đi mười tuổi là cảm giác gì. Rõ ràng ngày hôm trước vẫn còn cùng nhau trốn học đi chơi game, chớp mắt một cái, người kia đã trở thành người đàn ông thành đạt mặc tây trang, sơ mi thẳng thớm, cúc áo cài đến trên cùng, trong lúc giơ tay nhấc chân, lộ ra nút cài bằng kim cương lấp lánh trên tay áo, chói mù con mắt. Hắn cao lên rất nhiều, đứng trước mặt Phương Nhiên, rũ mắt nhìn cậu còn có mấy phần dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống. "Sao lại lén chạy ra ngoài chơi không báo trước?" "Ai cho em tắt định vị trong điện thoại?" "Nhiên Nhiên, không nghe lời có đúng không?" * Tiểu kịch trường 2 Lăn lộn với trúc mã trên một chiếc giường là cảm giác gì? Mười năm này không biết Hoắc Diễn ăn gì để lớn, mà hiện tại vừa cao vừa to, ôm Phương Nhiên mà như ôm một con thỏ bông, có thể dễ dàng bắt lấy cổ chân Phương Nhiên, kéo người lại khi cậu giãy dụa muốn bò về phía trước. Động tác như muốn bỏ trốn này của Phương Nhiên đã kích thích đến Hoắc Diễn. Ánh mắt của người đàn ông tối đi, càng dùng sức ôm chặt Phương Nhiên hơn, giọng nói khàn khàn. "Muốn nhốt bé yêu lại." * Công bề ngoài đội lốt người bên trong điên rồ vs Thụ mặt trời nhỏ hơi thẳng nam (Công bị điên thật) Note của tác giả: Không có tình tiết thần bí huyền huyễn gì cả, thuần tuý là xuyên không. Linh đường chỉ để ký thác tình cảm, không có yếu tố giả tưởng
Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tác giả: 消失绿缇 – Tiêu Thất Lục Đề Thể loại: Cung đình hầu tước, xuyên không, trọng sinh, ngọt văn, sảng văn, nhẹ nhàng Văn án Chưởng viện Hàn Lâm Ôn Trác xuất thân hèn mọn, từ nhỏ chịu đủ mọi sự ức hiếp, khiến tính cách méo mó, lại mang sở thích với nam giới. Đúng lúc lão hoàng đế bệnh nặng, cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa bảy hoàng tử chính thức bắt đầu. Lục hoàng tử đột nhiên tuyên bố: yêu thích người cùng giới không có gì đáng xấu hổ; đợi đến khi hắn đăng cơ, nhất định sẽ mở rộng ngôn luận để chính danh việc này. Ôn Trác tin hắn. Hắn khuấy đảo triều đình, hãm hại các hoàng tử khác, mang trên mình vô số tiếng xấu. Thế nhưng sau khi Lục hoàng tử lên ngôi, lại gán cho hắn cái danh “Triệu Cao đương đại”, xử hình vạn tiễn xuyên tâm, máu nhuộm phố dài để răn đe thiên hạ. Khoảnh khắc trước khi chết, Lục hoàng tử khinh miệt nói: “Thân là nam nhân mà cam tâm làm kẻ dưới, thật khiến cô buồn nôn.” Mở mắt lần nữa, Ôn Trác trọng sinh, quay về thời điểm quyền thế ngập trời. Lục hoàng tử đã sớm ngồi uống trà ngoài phủ, chờ hắn chỉ điểm. Ôn Trác rũ mắt, nhìn về phía con tin hồi triều Thẩm Trưng đang quỳ nhẫn nhịn trước mặt. Kiếp trước, hình như chính hắn đã thay lục hoàng tử làm nhục người này. Ôn Trác giơ tay nâng cằm Thẩm Trưng, tóc dài rủ xuống, đôi mắt đa tình ánh lên ý cười: “Ngươi muốn làm hoàng đế không?” Thẩm Trưng đưa tay lau máu mũi: “Hả?” Ôn Trác: “………………” *** Nam sinh đại học Thẩm Trưng, vừa mới đăng ký tài khoản trên trang web hôn nhân đồng tính thì xuyên không, trở thành một hoàng tử trong lịch sử từ đầu đến cuối chịu đủ nhục nhã, chết thảm vô cùng. Quả nhiên vừa xuyên qua, hắn đã đang bị “làm nhục”… Thẩm Trưng nhìn vị gian thần đại gian đại ác trước mặt, tựa trích tiên hạ phàm; cảnh sắc dưới lớp trung y thấp thoáng, phong tình nơi mày mắt đủ khiến mọi ‘mãnh A’ chết đuối.”. Thế này mà gọi là làm nhục sao? Thẩm Trưng xua tay: “Chuyện làm hoàng đế để sau hẵng nói, việc cấp bách bây giờ là xin hãy lập tức, ngay và luôn, làm nhục ta thật mạnh.” Ôn Trác: “?” *** Về sau, từ phóng túng không kiêng nể đến mỗi khắc đều kéo chặt trung y, Ôn Trác chỉ cần một khoảng cách để quen biết Thẩm Trưng. Thẩm Trưng lười biếng ôm người vào lòng, tháo dây buộc tóc, hôn hết lần này đến lần khác: “Trẫm thấy lão sư vẫn quá bảo thủ rồi. Mặc đồ tình thú có gì mất mặt đâu, cưới trẫm lại càng không.” Ôn Trác vừa thẹn vừa giận, liều mạng bịt miệng hắn. Dưới ngón chân buộc chuông của Thẩm Trưng, còn đang giẫm lên di chiếu tiên đế hạ lệnh tru sát Ôn Trác. *** Tiểu kịch trường:Ôn Trác nằm trên ghế thái sư uống trà, nhắm mắt dưỡng thần.Thuộc hạ vào báo: “Đại nhân, hoàng thượng lại… lại… lại chui địa đạo tới tìm ngài rồi ạ!” Ôn - thủ đoạn tàn độc, có thù tất báo - Trác nhét bánh ngọt vào tay áo, quay người bỏ chạy.Thuộc hạ: chua xót.jpg CP chính: Ôn Trác x Thẩm Trưng
Vi Thần Chọn Ai, Người Đó Mới Là Hoàng Đế
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Boss Quỷ Thoại Đầu Tiên
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Mục Uyển xuất thân hào môn, vừa mới đánh bại cả đám anh chị em, ngồi lên vị trí người thừa kế thì… đột ngột qua đời và xuyên qua một thế giới khác. Tin xấu: Mẹ ruột mất sớm, cha cưới vợ kế. Mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ còn cướp luôn vị hôn phu Thám Hoa lang của nàng. Tin tốt: Mẹ ruột nàng siêu lợi hại, để lại cho nàng một đống, một núi, một biển tiền! Kết quả không bao lâu sau, một đạo thánh chỉ ban xuống, gả Mục Uyển nàng cho vị Trấn Bắc Hầu một Đại Tướng quân quyền cao chức trọng. Mẹ kế và muội muội kiếp trước trùng sinh cười hả hê vui sướng khi thấy người gặp hoạ: “Quyền cao chức trọng thì sao chứ? Trấn Bắc Hầu trong lòng đã có người khác, cưới ngươi chỉ để lợi dụng thôi. Hắn máu lạnh giết chóc, vì giúp cháu ngoại lên ngôi mà khiến Thái hậu và hoàng đế bù nhìn đều chết, cuối cùng hắn cũng chết trận! Đại tỷ tỷ ngươi dù không chết thì cũng phải thủ tiết cả đời thôi!” Mục Uyển hình như nghe được: “&^%$”……【 Trấn Bắc hầu nâng đỡ cháu ngoại thượng vị 】, 【 đã ch·ết 】……” Nói cách khác, hai năm sau ta chẳng phải sẽ được toàn bộ di sản của Trấn Bắc Hầu phủ cộng thêm một vị hoàng đế cháu ngoại sao?!” Sau khi đính hôn, Trấn Bắc Hầu quả nhiên cùng nàng đặt ra ba điều ước pháp tam chương: Mục Uyển cảm động rơi nước mắt: Không cần hầu hạ nam nhân, không cần dính dáng chuyện gia đình, không cần sinh con. Hai năm sau là có thể vừa có tiền vừa có quyền, làm một lão phong quân tự do tự tại! Đúng là cuộc sống thần tiên! Sau đó, khi Tạ Hành (Trấn Bắc Hầu) mệt chết mệt sống trở về phủ, nhìn đến Mục Uyển nằm lười biếng trên ghế, bên cạnh là nha hoàn bóc trái cây, vừa nghe hát vừa xem múa, tự dưng hắn thấy… ngứa mắt? Tiểu kịch trường: Ngày Thất Tịch, các đôi phu thê đều đi dạo chung. Đồng liêu nhắc Tạ Hành: “Hầu gia, ngài cũng có vị hôn thê mà.” Tạ Hành từ sớm đã quên người này: “Nàng không tìm ta sao?” Thuộc hạ: “Hầu gia yên tâm, nàng tìm nam nhân khác đi cùng rồi!” Tạ Hành: “???” Đêm tân hôn, Tạ Hành không tới động phòng. Hôm sau hắn hỏi mẫu thân: “Nàng không làm ầm ĩ chứ?” Mẫu thân rưng rưng nước mắt: “Yên tâm, nàng còn chủ động nói mình không thể sinh, chứ không nói ngươi không được, đúng là đứa trẻ ngoan.” Tạ Hành: “??!!” Tags: Cung đình – Hầu tước – Duyên trời tác hợp – Xuyên không – Vả mặt – Sảng văn – Hài hước nhẹ nhàng, cưới trước yêu sau Lập ý: Biết yêu bản thân, mới có thể thật lòng yêu người khác.
Bị Ép Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tên truyện: Tôi nâng nữ phụ lên làm nam chính Tên Hán Việt: Ngã phù nữ phối đương nam chủ Tác giả: Kỳ Cửu Thể loại: Nguyên tác, Bách hợp, Hiện đại, Hệ thống, Xuyên sách, Tình yêu chốn đô thị Tình trạng bản gốc: Hoàn thành Biên tập: Poem Hiệu đính: Lời mở đầu: Trước khi ngủ, Thương Tuyết Hà đọc phải một cuốn tiểu thuyết ngôn tình BE hành hạ nhau đến thắt tim thắt phổi. Nữ chính trong truyện trùng tên trùng họ với cô, rõ ràng là thiên kim của tập đoàn thương mại khổng lồ vậy mà lại là một kẻ yêu đương mù quáng chính hiệu. Kết hôn sớm khi còn trẻ, hạ mình gả cho mối tình đầu là một cậu ấm bám váy mẹ. Sau hôn nhân, chồng trăng hoa lăng nhăng còn bị trách móc vì không sinh con, lại bị bà mẹ chồng độc ác ép sinh. Cuối cùng, khó sinh chết ngay trên giường bệnh. Không ngờ chỉ ngủ một giấc, cô lại xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết ấy, trở thành nữ chính ngốc nghếch trùng tên trùng họ. Thôi vậy, đã nắm được cốt truyện rồi thì chỉ có thể tay không nghiền nát đám cặn bã thôi. — Khi gã bạn trai con nhà giàu ngoại tình lần đầu, nguyên chủ đã tha thứ cho hắn nên mới ủ thành bi kịch về sau. Thương Tuyết Hà thẳng tay quăng cái túi hàng hiệu hắn tặng vào mặt hắn: "Cút cho bà đây." Bà mẹ chồng độc ác: "Đây là một nghìn vạn, rời xa con trai tôi." Thương Tuyết Hà xé toạc tấm séc, tiện tay tát bà ta một cái rồi tiện thể... thu mua luôn công ty của bà ta. — Thu dọn xong đám rác rưởi, Thương Tuyết Hà cảm thấy cuộc sống thật vô vị. Cô định tận hưởng cuộc sống đại tiểu thư chất lượng cao của nguyên chủ nhưng lại vô tình gặp phải đối tượng ngoại tình tương lai của gã đàn ông cặn bã trong nguyên tác. Cô gái trông có vẻ rất nhếch nhác, áo sơ mi trắng lấm lem bùn đất, thứ duy nhất khiến người ta kinh diễm chính là gương mặt ấy. Thương Tuyết Hà nhìn kỹ cô gái kia, bỗng thấy mỹ nhân thế này mà đi với loại rác rưởi bám mẹ thì đúng là phí của trời. Cô bước tới, nói với cô gái: "Về nhà với tôi." — Thương Tuyết Hà ngồi trên sofa, hai chân dài bắt chéo, khí thế bùng nổ: "Tôi không thể vô cớ cưu mang cô được." "Ồ." Cô gái đáp một tiếng, ánh mắt không gợn sóng, "Vậy... cô muốn thế nào?" Khí thế vừa gồng lên của Thương Tuyết Hà lập tức xì hơi. Cô vội vàng giữ tay cô gái đang cởi cúc áo, hoảng loạn nói: "Tôi tôi tôi chỉ nói bừa thôi! Cô cô cô cô cô mặc quần áo vào đi!" — Trước mặt người khác: Đeo kính râm vào, tôi ngầu đến mức bùng nổ. Sau lưng: Đừng lại gần tôi a a a a a a a a!!!!! [Lưu ý] Truyện không logic, fan hệ nghiêm túc – hay soi xin đừng vào. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Thương Tuyết Hà, Tư Dao (Tiêu Ấu Di) Giới thiệu trong một câu: Vận mệnh của tôi không do sách quyết định. Lập ý: Trong hư ảo gạt bỏ sương mù, ôm lấy chân thiện mỹ. Lưu ý của biên tập: Mình là dân không chuyên nên mong mọi người thông cảm nếu truyện mình làm không quá sát với bản gốc. Ở đây cưng tất cả mọi người, không riêng gì ai. Hãy đọc truyện một cách vui vẻ, đừng chỉ trích quá đà bất cứ ai. Vui lòng hạn chế tối đa việc nhắc đến nhân vật của truyện khác khi bình luận trong truyện. Mong nhận được sự ủng hộ từ lượt bình chọn, bình luận và góp ý thiện chí của các bạn để truyện ngày càng được hoàn thiện hơn. Nếu thấy không hợp gu thì xin các bạn hãy rời đi một cách nhẹ nhàng nhé. HIỆN TẠI TRUYỆN MỚI CHỈ HOÀN THÀNH BẢN BIÊN TẬP, CHƯA HIỆU ĐÍNH LẠI NÊN SẼ CÒN RẤT NHIỀU SẠN. CÂN NHẮC KHI NHẢY HỐ! CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC VÀ CHÚC CÁC BẠN MỘT NGÀY TỐT LÀNH!
Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tên truyện: Bay thấp qua mùa hè Tác giả: Chu Vãn Dục Thể loại: Đô thị, gương vỡ lại lành, vườn trường, chữa lành, thường ngày, yêu thầm Độ dài: 72 chương Dịch: Cyane Bìa: Giọt Trăng Khẽ Ngậm Môi Hồng Văn án: Ngày chuyển trường tới trường THPT Số Ba, Ôn Nùng đứng trên bục giảng tự giới thiệu bản thân. Chu Tây Lẫm vừa ngủ dậy, nghe tên cô thành “Ôn Nhu”, liền ngả ngớn hò hét: “Chào mừng bạn học Ôn Nhu nha.” Tai Ôn Nùng đỏ bừng, nhỏ giọng sửa lại: “Là Nùng, từ “tôi bạn anh ấy” trong tiếng Ngô ấy.” Nhưng anh sớm đã chẳng để tâm, quay đầu tiếp tục tán dóc với bạn cùng bàn chuyện khác. Thế mà chính ngay khoảnh khắc ấy, Chu Tây Lẫm đã bước vào đôi mắt Ôn Nùng. Anh có đôi mày mắt sắc bén, sống phóng túng bất cần, thích mặc đồ đen, nhưng vẫn không che nổi vẻ rực rỡ chói mắt trên người. Còn cô gầy yếu, nghèo khó, sống nương nhờ nhà người khác, là người thuộc một thế giới hoàn toàn khác với anh. Một lần tình cờ, Ôn Nùng biết được email của Chu Tây Lẫm, dùng chữ ký WN gửi email cho anh. Sau kỳ thi đại học, trong buổi tiệc cảm ơn thầy cô, cô vốn định tỏ tình với anh. Nhưng lúc tìm được anh, lại bắt gặp anh đang ở cùng chị họ mình. Tên viết tắt của chị họ cũng là WN. Anh đã nhầm chị họ thành cô. * Nhiều năm sau gặp lại, Ôn Nùng liếc mắt đã nhận ra Chu Tây Lẫm. Thế nhưng Chu Tây Lẫm phải nhờ người khác nhắc mới miễn cưỡng nhớ ra có một người tên Ôn Nùng. Lúc nhận nhau, anh lười nhác tựa lan can, hờ hững bật tắt chiếc bật lửa. Ánh sáng chập chờn phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giọng điệu tùy ý: “Hóa ra trước đây chúng ta quen nhau à? Cậu tên Ôn Nhu? Em gái của Ô Nam?” Sống mũi Ôn Nùng chợt cay xè. Anh vẫn không nhớ đúng tên cô. Ấn tượng sâu nhất về cô, vẫn chỉ là em gái của chị họ. Vì vậy cô bình thản hỏi ngược lại: “Phải không? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng gì về cậu vậy?” * Ngày Chu Tây Lẫm cầu hôn Ôn Nùng, ngoài chiếc nhẫn, anh còn chuẩn bị hai lá thư. Một lá gửi cho WN năm mười tám tuổi, một lá gửi cho Ôn Nùng năm hai mươi tám tuổi. “Trong cuộc đời em có một mùa hè thật dài, ngập ngừng và bức bối, cô độc và mịt mờ. Em chỉ cần bay lên một chút thôi là có thể vượt qua mùa hè này rồi. Anh sẽ ở bên cạnh em, cùng em bay thật thấp qua mùa hè.” Lạnh lùng nhạy cảm × Rực rỡ phong lưu Nữ nhà văn × Đội trưởng đội cứu hộ trên biển Giới thiệu ngắn gọn: Mối tình đầu của riêng chúng ta Chủ đề: Mong năm tháng hãy đối xử dịu dàng với cô gái của tôi
Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trong một tiểu viện ở ngõ Quế Hoa đột nhiên vọng ra tiếng trẻ con khóc thét, theo sau là tiếng bà đỡ báo tin vui: "Chúc mừng Tô đại quan nhân, sinh được một bé trai mũm mĩm!" Trước cửa triệu phòng, tấm màn dày nặng được vén lên một góc nhỏ, Tô đại quan nhân nhón chân ghé mắt nhìn vào trong phòng với vẻ mặt hân hoan, miệng không quên đáp lời bà đỡ: "Đa tạ, đa tạ. Tiểu tử nhà ta nặng bao nhiêu cân?" Dường như sợ gió lạnh luồn vào, hắn tiện tay buông tấm màn xuống, vẻ mặt hớn hở: "Không vội... không vội..." Rồi quay người lại, nói với một tiểu nương tử sáu tuổi: "A Cẩm, mẹ con lại sinh cho con một đệ đệ nữa, có vui không..." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố đầy phấn khích. Tô Học sĩ ở tuổi gần tam thập nhi lập xoa tay vui vẻ quay vòng vòng, đắm chìm trong niềm hạnh phúc nhiều con nhiều cháu. Tô Nhược Cẩm thực sự không đành lòng đả kích hắn, nhưng nhìn thấy bà đỡ trong triệu phòng sắp sửa thu dọn xong xuôi để ra ngoài nhận tiền mừng, người không đáng yêu này chỉ có thể là nàng rồi. "Cha, vậy người định trả cho Mã bà bà bao nhiêu tiền mừng?" Tô Học sĩ: ...
Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Nàng nức nở, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Nhưng nam nhân này không có ý định buông tha cho nàng. Lavie “Vậy ý của nàng là…” Đôi mắt hắn trở nên tối đen lại: “Tỷ tỷ của nàng cố ý tác hợp hai người với nhau sao?” Vẻ mặt Nguyên Mộ lập tức trở nên hoảng loạn, nàng bối rối ngước đôi mắt ướt đẫm lên: “Không, không phải, tỷ phu…” Nàng cầu xin sự tha thứ nhưng những lời đó lại càng khiến cho vẻ mặt nam nhân trở nên lạnh lùng hơn.
ĐẾ VƯƠNG BẠC TÌNH TRUY THÊ HỎA TÁNG TRÀNG
Sưu tầmbởi NovelHub Official
VĂN ÁN Lăng Tuyệt là cơn gió chẳng thể nắm bắt. Tần Sơ Ý là nhành liễu tĩnh lặng tự tại. Một kẻ phóng khoáng bất kham, một người mực thước nề nếp. Hai con người ở hai thế giới khác biệt, bắt đầu bằng một câu “chơi bời” lúc cao hứng, và kết thúc bằng một câu “chán rồi” rất đỗi bình thường. Trong trò chơi lãng tử quay đầu ấy, những kẻ nhập cuộc đều chỉ bỏ ra ba phần thật lòng. Ngày hôm đó, Lăng Tuyệt tình cờ gặp được một cô gái ngoan hiền, mọi điểm ở cô đều đúng ý anh. Cô rất nghe lời, không bám người, không tham lam, không đòi hỏi, cũng chẳng nhắc chuyện tương lai. Anh bảo: “Tôi không muốn kết hôn.” Cô đáp: “Được.” Anh bảo: “Tôi không thích trẻ con.” Cô im lặng gật đầu. Mọi sự lựa chọn vô lý, đi ngược lại hoàn toàn với cuộc đời chuẩn mực của mình, cô đều chấp nhận tất thảy. Ai nấy đều bảo, Tần Sơ Ý yêu Lăng Tuyệt đến chết đi sống lại rồi. Cho đến một ngày, anh bảo chán rồi, đòi chia tay. Cô không làm mình làm mẩy, cũng chẳng khóc lóc, chỉ đáp lại một câu: “Được.” Lăng Tuyệt từng nghĩ, chỉ cần cô mở lời, họ có thể ở bên nhau vui vẻ cả đời. Thế nhưng, người con gái vốn dĩ hiền lành ấy lại rời đi một cách dứt khoát và thảnh thơi vô cùng. – Ngày gặp lại, là khi cô đang ngồi xem mắt với một người đàn ông khác. Cô say sưa trò chuyện về hôn nhân, về tương lai, đôi mắt lấp lánh rạng ngời. Lăng Tuyệt chợt nhận ra, hóa ra mọi sự bao dung trước đây đều chỉ vì cô chẳng hề để tâm. Cô cũng chẳng định kết hôn với anh, càng không muốn sinh con cho anh. Lăng Tuyệt anh, chưa bao giờ nằm trong bản kế hoạch tương lai của Tần Sơ Ý. Cô nói đôi bên không môn đăng hộ đối. Cô nói: “Lăng Tuyệt, chính anh bảo là chỉ chơi bời thôi mà.” Kẻ tưởng như phong lưu lại thua trắng tay, kẻ tưởng như đa tình thực chất lại tỉnh táo và tuyệt tình hơn bất cứ ai. – Sau này, trong bóng tối, mắt anh đỏ hoe, vừa oán trách vừa khẩn khoản từng câu từng chữ: “Tần Sơ Ý, em là kẻ không có trái tim.” “Tần Sơ Ý, quay lại nhìn anh một lần đi, anh không bẩn.” “Cầu xin em.” [Công tử phong lưu coi đời là cuộc dạo chơi x Cô gái ngoan hiền tỉnh táo thực tế] #Kẻ bề trên cúi đầu # Theo đuổi lại vợ cũ # Cả hai đều sạch Tag: Ngôn tình hiện đại, Đô thị, Hào môn tổng tài, Theo đuổi lại vợ cũ, Sủng ngọt, Song khiết (Cả hai đều sạch).
Đã Nói Là Chơi Thôi, Tôi Đi Xem Mắt Anh Suy Sụp Cái Gì?
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Lâm Ưu xuyên qua, xuyên ngay vào một quyển tiểu thuyết ABO đầy ngược tâm và báo thù. Lâm Ưu: ??? Trên mặt toàn là dấu chấm hỏi đen sì. Ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện mình có nhiều bà vợ, lại còn kèm theo một đứa nhỏ??? Nguyên thân vốn là người không chấp nhận việc bản thân bị phân hoá thành Alpha. Nàng mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng, khi biết vợ mình – Phó Hân Nhiên – mang thai, liền cảm thấy đó là sự sỉ nhục. Thế là nguyên thân chọn cách t·ự s·át, để lại tiếng xấu muôn đời là một Alpha cặn bã. Trước kia đọc đến đoạn này, Lâm Ưu từng tức giận đến mức văng tục đầy trời. Nếu không phải Tấn Giang cấm, chắc nàng có thể chửi suốt ba ngày ba đêm. Vợ thì đang trong thời kỳ kết hợp, ngươi lại giống như chó điên nhào tới, xong chuyện thì lại bày ra bộ mặt "ngươi đã làm bẩn trinh tiết của ta" — thật sự là khiến người ta ghê tởm muốn chết. Cũng vì chuyện đó, Phó Hân Nhiên mới dần dần biến chất, cuối cùng hại chết cả nhà mình, nuốt trọn gia sản nhà Lâm Ưu, trở thành đại BOSS phản diện cuối cùng. Mà nữ chính – Phó Hân Nhiên – vốn không phải phản diện từ đầu, chỉ vì bị ép đến bước đường cùng mới trở nên tàn nhẫn, dựng nên đế quốc thương nghiệp thuộc về riêng mình. Trong nguyên truyện, Phó Hân Nhiên trước hết bị ngược, rồi đến lượt Alpha cặn bã, cuối cùng giẫm đạp cả Boss nhỏ là Lâm Ưu để từng bước đi lên. Thậm chí, Phó Hân Nhiên còn có vô số tình nhân, đủ mọi giới tính, chỉ thiếu mỗi bước "triệu hoán thần long". Lâm Ưu lúc này cảm thấy áp lực như đội cả núi trên đầu, đành tự nhủ phải kiên cường mà sống. Phó Hân Nhiên từng nói với chính mình rằng nàng sẽ nhẫn nhịn, chờ hai nhà hoàn thành hạng mục hợp tác, sau đó sinh con rồi rời đi. Nàng vốn không hề muốn gả cho Lâm Ưu, nhưng bị đánh dấu, lại còn phải chịu ánh mắt khinh bỉ "đồ dơ bẩn" ấy, khiến trái tim nàng tan nát. Một đoá hồng kiêu ngạo, cành lá tàn tạ, chỉ còn lại nụ hoa yếu ớt cố gắng nở rộ. Đó chính là phần mở đầu cốt truyện: đầy cẩu huyết, ngược tâm, phản diện nữ chủ bị ép đến tận cùng, rồi vươn mình làm nên sóng gió. Còn Lâm Ưu – người hiện tại xuyên đến – tuyệt vọng, không muốn đi vào vết xe đổ. Liệu còn kịp để cứu vãn? Đúng lúc ấy, một hệ thống chậm rãi xuất hiện, đẩy đẩy cặp kính vô hình, nói rằng: "Có thể, ngươi vẫn còn đường sống." Phó Hân Nhiên mỉm cười lạnh lùng: "Cốt truyện thật sự phải như vậy sao?" Mọi người hãy chờ xem, đây sẽ là câu chuyện về "chị Phó" ra tay cứu vớt cô ngốc A. Lời tác giả Bộ này ta viết lặng lẽ, có nhiều chi tiết tự đặt thêm. Nói nhỏ một câu: nữ Alpha trong truyện này là có bộ phận đặc biệt. Thực ra bất kể nữ A trong ngôn tình hay thiết lập nào khác thì đều có, nếu không thì làm sao mà sinh con được, khụ. Ai không tiếp nhận được, nhớ đọc kỹ để tránh khó chịu. Còn cảnh lái xe thì không có đâu, vì Tấn Giang cấm, khụ khụ. Điều quan trọng là Lâm Ưu vốn có vấn đề về nhận thức giới tính, điểm này cực kỳ quan trọng. Còn Lâm Ưu và Phó Hân Nhiên thấy sự thật khác nhau thế nào, mọi người đọc truyện sẽ rõ, ta không hé lộ thêm. Hệ thống trong truyện thuộc loại "chậm rãi tới muộn". Bộ này thực sự rất cẩu huyết, tràn đầy cẩu huyết. Hy vọng mọi người đọc với tâm thế thoải mái. Nếu ai không thích, xin nhớ để ý trước khi đọc để tránh khó chịu. Tag: Sinh con, Vả mặt, Ngọt văn, Xuyên thưNhân vật chính: Lâm Ưu, Phó Hân NhiênNhân vật phụ: KhôngKhác: Một câu tóm tắt: Ngươi chưa từng có ấm áp, ta sẽ cho ngươi. Ý nghĩa: Trong nghịch cảnh, hoa hồng vẫn sẽ ngẩng cao nở rộ. Người từng giả dối, cuối cùng cũng sẽ ôm lấy hạnh phúc thật sự.
Vừa Tỉnh Dậy Đã Thấy Mình Có Thêm Một Người Vợ
Sưu tầmbởi NovelHub Official