Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thể loại

Truyện Ngôn Tình

551 truyện

Ngôn Tình

551 truyện

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh
Hoàn thành

Có những vở diễn, một khi đã mở màn, khán giả không được rời ghế, diễn viên không được thoát vai, người đứng sau cánh gà không được phát ra tiếng khóc. Bởi vì nơi đó là Nhà Hát Vô Thanh. Người sống bước vào, ký ức sẽ biến thành kịch bản. Người ch/ết ngồi dưới khán đài, nước mắt sẽ biến thành tiếng vỗ tay. Những tiếc nuối không nói ra sẽ hóa thành lời thoại. Những bí mật bị chôn dưới đất sẽ bị ánh đèn sân khấu chiếu sáng từng chút một, cho đến khi người trong cuộc không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là ký ức của mình, đâu là thứ Quỷ Chủ cố tình sửa lại để lừa mình bước vào kết cục đã định. Sau khi rời khỏi Chợ Âm Dương, tôi lấy lại được mảnh Mệnh Đăng thứ tư, cũng biết được người phụ nữ áo đen năm đó không phải Tần Nhã Lan thật. Bà ấy bị cướp mặt, bị kẻ khác dùng thân phận bước vào phòng sinh, trở thành cái bóng gánh tội suốt hơn bốn năm. Còn Tần Duệ, đứa trẻ bệnh nặng được cứu bằng một giao dịch sai lầm, từ lâu đã không còn là chính mình. Kính nô trong thân thể hắn bị đánh tan, nhưng trước khi biến mất, nó để lại một câu khiến cả Tần gia không thể yên lòng. Cửa dưới từ đường sắp mở. Đêm thứ ba sau khi mọi chuyện tạm lắng, từ đường Tần gia truyền ra tiếng hát hí. Bài vị tổ tiên rung lên, nền gạch nứt ra, một tấm vé xem kịch màu đen chậm rãi trồi lên từ khe đất. Người được mời là anh hai tôi, ảnh đế Tần Dạ. Trên vé viết: “Không lên sân khấu, mất giọng.” “Lên sân khấu, mất mạng.” Anh hai là diễn viên. Giọng nói, gương mặt, ánh mắt, từng câu thoại đều là mạng sống của anh ấy. Nhưng lần này, thứ Nhà Hát Vô Thanh muốn lấy không chỉ là giọng của anh. Nó muốn mượn vai diễn của anh để kéo cả Tần gia vào một vở kịch cũ, vở kịch tên là “Đêm Mưa Năm Đó”. Đó là đêm tôi vừa sinh ra. Đó là đêm mẹ tôi bất tỉnh trong phòng sinh. Đó là đêm Tần Nhã Lan bị lấy mặt, Ôn Dao xuất hiện, người phụ nữ có dấu mắt sau gáy dùng dao xương tách Mệnh Đăng của tôi. Cũng là đêm trong chiếc xe đen ngoài bệnh viện, có một người đeo chiếc nhẫn cổ của Tần gia lặng lẽ ngồi chờ. Sư phụ nói, Quỷ Chủ thứ tư Vô Thanh không mua mặt, không bán xương, không thu thuế. Nó lấy vai diễn. Chỉ cần bị nó chọn, người đó phải diễn đến khi màn hạ. Diễn sai, mất vai. Diễn đúng, mất hồn. Không diễn, mất giọng. Tôi vốn tưởng mình bước vào nhà hát để cứu anh hai. Nhưng khi tấm màn sân khấu đỏ như m/áu kéo lên, khi tiếng trống mở màn vang vọng trong bóng tối, tôi mới phát hiện vai chính của vở diễn này không phải anh ấy. Mà là tôi. Trên sân khấu, một chiếc nôi trẻ sơ sinh đặt giữa cơn mưa giả. Trong nôi là tôi của hơn bốn năm trước. Bên cạnh chiếc nôi, người phụ nữ áo trắng cầm dao xương cúi đầu mỉm cười. Còn dưới hàng ghế số mười ba, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, bàn tay đặt trên tay vịn, chiếc nhẫn cổ của Tần gia phản chiếu ánh đèn lạnh. Có người vỗ tay. Có người cười. Có người nói: “Diễn lại đêm đó đi.” “Lần này, để ta xem Tần gia còn cứu được đứa trẻ ấy không.”

19

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường
Hoàn thành

Có những bí mật không được chôn dưới mộ, mà được đặt ngay dưới bài vị tổ tiên, ngày ngày nhận hương khói của hậu nhân. Sau khi rời khỏi Nhà Hát Vô Thanh, anh hai tôi lấy lại được giọng nói, mảnh Mệnh Đăng thứ năm cũng trở về. Nhưng ngay khi mảnh đèn nhập vào ngọc bội, bài vị thứ bảy trong từ đường Tần gia tự nứt ra, để lộ một chiếc nhẫn cổ bị cắt làm đôi và một dòng chữ viết bằng m/áu khô: “Ta chưa từng phản bội Tần gia.” “Ta chỉ chọn để Tần gia sống.” Người để lại lời này tên là Tần Thủ Nghiệp. Người giữ từ đường đời trước. Một người đáng lẽ đã ch/ết hơn ba mươi năm. Sư phụ nói, năm đó kẻ mở đường cho Quỷ Chủ không phải người ngoài. Hắn biết ngày sinh của tôi, biết phòng sinh của mẹ, biết cách tách Mệnh Đăng, cũng biết dưới từ đường Tần gia có một cánh cửa không được mở. Cửa Hắc Uyên. Tôi vốn tưởng chỉ cần tìm ra Tần Thủ Nghiệp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng khi chúng tôi mở lại ghi chép cũ của Tần gia, mới phát hiện trong gia phả có một trang bị xé mất. Trên trang đó, từng ghi tên một đứa trẻ. Một đứa trẻ sinh ra trước tôi rất lâu. Cũng mang Mệnh Đăng. Cũng bị Tần gia tự tay đưa xuống dưới từ đường. Đêm thứ bảy sau khi Nhà Hát Vô Thanh sụp đổ, cửa dưới từ đường lại vang lên tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc. Giống như có người bị nhốt dưới lòng đất rất lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại. Tôi đứng trước bài vị thứ bảy, nghe thấy một giọng già nua từ dưới khe nứt truyền lên: “Đứa trẻ mang đèn.” “Con không nên trở về Tần gia.” Sư phụ bảo tôi đừng xuống. Mẹ ôm tôi khóc, anh cả phong kín từ đường, anh hai khàn giọng nói lần này anh đi thay tôi, anh ba thức trắng ba đêm để tìm cách khóa cửa. Nhưng vô dụng. Bởi vì từ giây phút mảnh Mệnh Đăng thứ năm trở về, cánh cửa dưới từ đường đã nhận ra tôi. Đêm đó, toàn bộ bài vị tổ tiên đồng loạt quay mặt vào trong. Hương trên bàn thờ cháy ngược. Dưới nền gạch cổ, một cầu thang đen chậm rãi hiện ra. Ở cuối cầu thang có ánh đèn đỏ. Và một đứa trẻ đang hát: “Đèn về rồi.” “Cửa mở rồi.” “Người bị bỏ dưới đó…” “Muốn lên rồi.”

13

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
Hoàn thành

Bán Bánh Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, gương vỡ lại lành, truy phu, sinh tử văn, cường cường. Giới thiệu: Ta từng là một tiểu gia quý tộc được trọng vọng. Vì y, ta đã trở thành người bán bánh dạo trên phố. Sáu năm sau, vào một đêm mưa, y gõ cửa nhà ta cùng một đứa trẻ. Hàng xóm đều nói rằng ta đã cưới một người phụ nữ xinh đẹp nhưng sa sút. Chỉ mình ta biết rằng hắn vừa là mối thù truyền kiếp, vừa là tình cảm dịu dàng không thể nào quên của ta.

155

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
Hoàn thành

Tác giả: Tô Tiền Tiền Thể loại: Nguyên văn, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt ngào, Góc nhìn của nữ chính, Song hào môn, Người cũ đối đầu Số chương: 52 chương chính Editor: Vanna Giới thiệu Bad boy × Đại mỹ nhân Lương Tư Vũ và Thương Triệt, mỗi người đều là người thừa kế của hai gia tộc hào môn đỉnh cấp tại Cảng Đảo. Một người kiêu sa xinh đẹp, một người trẻ trung tuấn tú. Cuộc hôn nhân liên kết vốn dĩ môn đăng hộ đối, hoàn hảo không tì vết. Thế nhưng sau cánh cửa đóng kín, hai người lại hoàn toàn lệch sóng. Kết hôn chưa đầy ba ngày đã âm thầm ly hôn, giấu kín tất cả mọi người. Chỉ là lợi ích giữa hai gia tộc chằng chịt ràng buộc, khiến họ dù đã ly hôn vẫn buộc phải tiếp tục diễn vai vợ chồng ân ái trước công chúng. Trước mặt người đời, tình nồng ý mật, sau lưng, xem nhau như người xa lạ. Cho đến một đêm, màn kịch vợ chồng giả đi quá giới hạn. Sau một lần say, xuân ý nồng nàn, Lương Tư Vũ chợt nhận ra, cũng không phải là hoàn toàn không hợp. “Hay là thử phát triển lâu dài?” Thương Triệt: “?” “Không được thì thôi, tôi tìm người khác vậy.” “…Cô coi tôi là cái gì vậy?” — Cậu ba họ Thương cực kỳ khinh thường chuyện mình lại trở thành bạn giường của vợ cũ. Nhưng Lương Tư Vũ mềm mại, thơm tho, lại còn lúc vui sẽ ngọt ngào gọi anh một tiếng chồng. Thế nên anh vừa tự khinh bỉ bản thân, vừa không kìm được mà nghiện. Tự an ủi rằng, đây chẳng qua chỉ là nhu cầu của người trưởng thành, anh tuyệt đối sẽ không yêu người phụ nữ kiêu căng tùy hứng này. Cho đến khi tin tức ly hôn của họ bị kẻ có ý tung ra ánh sáng. Cả thành phố chấn động, cổ phiếu dao động, mọi thứ rối ren như ong vỡ tổ. Giữa lúc sóng gió ngập trời — Thương Triệt tận mắt nhìn thấy Lương Tư Vũ bí mật gặp gỡ một nam minh tinh nổi tiếng trong khách sạn. “Không đợi nổi mà đã muốn thay người rồi sao?” “?” Lương Tư Vũ cố ý chọc tức anh, “Không phải anh chẳng thèm làm bạn giường của tôi à?” “… ” “Được thôi, cô thích ai thì thích.” Thương Triệt cười lạnh, cúp máy. — Cô chủ nhà họ Lương quay về trạng thái độc thân, đào hoa nở rộ, người theo đuổi vây kín. Sự nghiệp của cậu ba nhà họ Thương thuận buồm xuôi gió, bình lặng như nước. Bề ngoài, cả hai dường như đều sống rất tốt. Nhưng không ai biết, mỗi đêm khuya, Thương Triệt đều ngồi trong phòng làm việc, gương mặt âm trầm, lặng lẽ đọc từng tin tức scandal liên quan đến Lương Tư Vũ. Về sau, truyền thông phát hiện sắc mặt cô chủ họ Lương rạng rỡ, nghi ngờ đã có người yêu mới. Người thì đoán là vị luật sư theo đuổi cô nhiều năm, kẻ lại cho rằng là đàn anh xuất sắc quen từ thời du học. Đêm khuya, trên chiếc giường trong biệt thự, Thương Triệt bực bội mà thấp giọng, nâng mặt người trong lòng: “Bao giờ em mới nói cho bọn họ biết người đó là anh?” Lương Tư Vũ: ? Chẳng phải đã nói chỉ là qua đêm thôi sao? ————— # Càng giả vờ càng yêu sâu# # Nam chính không danh phận ngày nào cũng ghen# # Chỉ cần được ở bên vợ, làm bạn giường cũng được# Ghi chú: Ly hôn của hai người xuất phát từ hiểu lầm do lòng kiêu ngạo. Nam chính yêu mà không tự biết, về sau sẽ truy thê điên cuồng, dâng hết trái tim lẫn con người. Hai người đều là kiểu ăn ý từ lần đầu, hợp nhau đến mức khó tin. Lưu ý đọc: 1. Nữ chính theo họ mẹ, thuộc gia tộc hào môn mẫu hệ.2. Nam nữ chính chỉ có duy nhất đối phương, cả thể xác lẫn tinh thần.3. Tất cả tên người, địa điểm đều là hư cấu. Tóm tắt bằng một câu: Chồng cũ vì yêu mà hạ mình.

160

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Hoàn thành

Ta mắc phải một chứng bệnh quái lạ, chỉ có thể nói lời thật. Trong thọ yến của Thái hậu, Hoàng thượng ban hôn cho ta, hỏi ta vừa ý ai. Ta nhìn Tiêu thế tử ốm yếu ngồi bên trái, lại nhìn Lục thống lĩnh mặt đen đang đứng trước điện. Ta nói: “Tiêu thế tử quả thực có dung mạo đẹp, nhưng một chén trà mà chàng ho đến ba lần, gả qua đó e rằng ngày ngày ta phải canh bên lò thuốc. Thân thể Lục thống lĩnh thì cường tráng, nhưng ánh mắt ngài nhìn người cứ như đang thẩm vấn phạm nhân, ban đêm cùng giường, ta sợ sẽ gặp ác mộng.” Tiếng chén rượu trong điện lập tức ngừng bặt. Rượu trong tay cha ta đổ ướt nửa tay áo. Tiêu Cảnh Hành đặt khăn xuống, trên gương mặt trắng bệch vì bệnh không có lấy một tia cười. Lục Tri Dã đặt tay lên chuôi đao bên hông, hỏi ta: “Khương Vãn Huỳnh, vừa rồi nàng nói gì?” Ta muốn nói hai vị đều là rồng phượng trong loài người, ta không dám trèo cao. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại biến thành: “Ta nói hai người, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể lo tang sự, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể tra án.”

14

Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
Hoàn thành

Tôi là một đứa con trai lưỡng tính bị người người ghét bỏ. Cậu em trai sinh đôi Ninh Thừa Diệu thì ngược lại, là một tiêu điểm có vô số người theo đuổi. Ninh Thừa Diệu từng vờ vịt vẻ phiền não nói với tôi: "Người theo đuổi em nhiều quá, yêu không xuể luôn, hay là em chia cho anh một người nhé?" Dù biết cậu ta đang sỉ nhục mình. Nhưng tôi vẫn đồng ý. Đối tượng yêu qua mạng của tôi vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, ngày nào cũng gọi "bé cưng", "vợ ơi". Anh ấy còn không ngừng chuyển khoản cho tôi mỗi khi tâm trạng tôi sa sút. Tôi chẳng thể kiểm soát nổi bản thân mà chìm đắm vào phần ấm áp trộm cắp được này. Cho đến khi anh ấy đề nghị muốn gặp mặt. Ninh Thừa Diệu giật lấy điện thoại của tôi. "Cho anh mượn yêu đương lâu như vậy rồi, đến lúc phải trả lại cho em chứ." "Anh thật sự nghĩ anh ấy sẽ thích một con quái vật như anh sao?"

38

Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bùi Kinh Thu
Hoàn thành

Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”

112

Bùi Kinh Thu

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
Hoàn thành

Ngày ta rời đi hôm ấy, trong phủ trên dưới đều đang bận rộn nghênh đón Tân phu nhân. Mấy nha hoàn nhìn bóng lưng ta cười khẩy: “Nàng ta cũng xứng đòi danh phận hay sao?” Về sau nghe nói, sau đêm tân hôn, Thiếu gia dặn dò gã sai vặt: “Gọi A Anh đến mài giũa tính tình một chút, sửa được rồi thì nâng lên làm di nương.” Gã sai vặt kinh ngạc tột độ: “A Anh? Nửa tháng trước nàng ta đã chuộc thân lập gia đình rồi ạ.”

11

Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Hoàn thành

Trên đường tìm em trai, ta vô tình cứu được thế tử Hầu phủ. Hầu phủ cảm kích ân cứu mạng, mời ta ở lại lâu dài. Kinh thành tin tức linh thông, thuận tiện cho ta dò hỏi tung tích em trai. Vậy là ta ở lại, ở một cái đã ba năm. Mãi không tìm được người, trong Hầu phủ dần dần nổi lên lời ra tiếng vào. Tạ Thế Trạch còn nói trước mặt người khác: “Nàng ta nào có tìm em trai gì đâu, rõ ràng là lấy ân cứu mạng ra ép báo đáp, mơ tưởng vị trí chủ mẫu Hầu phủ.” “Đám nữ tử giang hồ này đã từng thấy vinh hoa phú quý thế này bao giờ. Chẳng qua chỉ bịa ra cái cớ để ăn vạ không chịu đi mà thôi.” Đúng lúc Hầu phu nhân có ý định bàn chuyện hôn sự cho hắn, bà cũng muốn thay ta mai mối. Ta khéo léo từ chối. Sắc mặt Hầu phu nhân trầm xuống, hỏi ta: “Chẳng lẽ đúng như Thế Trạch nói, ngươi thật sự mơ tưởng vị trí chủ mẫu? Một kẻ bèo trôi không gốc rễ như ngươi, sao gánh nổi việc quản lý cả một phủ?” Lời bà ta nói rất cay nghiệt. Ta cũng không nhẫn nhịn nữa: “Ta đã tìm được tung tích em trai, vé thuyền cũng đã đặt xong. Chuyện hôn sự của ta không phiền phu nhân nhọc lòng.”

8

Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tình Thân Không Răng
Hoàn thành

Bố tôi cho anh họ vay năm mươi nghìn để nhận thầu căn-tin, ba năm sau anh họ mắng ông không biết xấu hổ. Ngày mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội, anh họ bao trọn nhà hàng tốt nhất trong huyện. Sáu bàn họ hàng, ai nấy đều khen anh ta có tiền đồ. Rượu qua ba tuần, anh ta bỗng lấy từ trong túi ra một xấp tiền, “bốp” một tiếng đập lên bàn. “Lâm Vãn, năm mươi nghìn, trả lại cô.” Tôi sững ra một lúc. Số tiền này là ba năm trước, để nhận thầu một quầy trong căn-tin, anh ta từng quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin bố tôi giúp anh ta gom đủ. Khi đó anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói đây là cơ hội trở mình duy nhất của anh ta. Mấy năm nay, anh ta kiếm được tiền, đổi xe, cưới vợ. Nhưng chưa từng nhắc đến chuyện trả tiền. Thấy cả bàn đều nhìn sang, anh ta càng cười đắc ý hơn. “Đỡ cho nhà cô cứ nhớ mãi, cứ như tôi nợ nhà cô ân tình lớn lắm vậy.” Tôi nhìn xấp tiền kia, không nói gì. Hôm nay là đại thọ của ông nội, cục tức này, tôi có thể nhịn. Nhưng anh họ lại nhìn về phía bố tôi, giọng càng lớn hơn. “Chú hai, cháu cho chú một lời khuyên.” “Sau này không có bản lĩnh thì đừng giả vờ làm người tốt, năm đó cho cháu vay năm mươi nghìn, làm như mình là ân nhân cứu mạng không bằng.” “Nực cười.” Nụ cười gượng gạo trên mặt bố tôi dần dần biến mất. Bàn tay thô ráp của ông siết chặt dưới bàn, rồi lại từ từ buông ra. Tôi không cãi, cũng không làm ầm. Chỉ cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn cho đối tác. “Quầy căn-tin mà anh họ tôi đang nhận thầu ở công ty các anh, hợp đồng sắp hết hạn rồi phải không?” Đối phương nhanh chóng trả lời tôi. “Sao thế? Anh ta chọc giận cô à?” “Chỉ cần cô nói một câu, ngày mai tôi sẽ cho anh ta cuốn gói.”

11

Tình Thân Không Răng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

LUI RA, LÀM TRẪM TỚI
Đang ra

Thẩm Đường ở sung quân trên đường tỉnh lại, phát hiện thế giới này thực không khoa học. Trời giáng thần thạch, trăm quốc tranh chấp. Văn ngưng văn tâm, xuất khẩu trở thành sự thật. Võ tụ võ gan, phá núi đoạn hải. Nàng cho rằng tiểu bạch kiểm, một câu “Hoành thương nhảy mã”, giây tiếp theo giáp trụ bám vào người, trường thương nơi tay, một người thành quân, thiên quân vạn mã có thể sát cái thất tiến thất xuất! Nàng trong mắt bệnh lao quỷ, miệng niệm “Chi chít như sao trên trời”, trời xanh như viên cái, lục địa tựa ván cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn! Này TM đều không thể tính không khoa học! Rõ ràng là khoa học quan tài bản bị thần học đóng đinh! Mà nàng —— “Chủ công, Bắc Quận đại hạn, ngài nếu không khóc vừa khóc?” Thẩm Đường: “……” “Chủ công, Nam Châu hồng úng, ngài nếu không nhiều cười cười?” Thẩm Đường: “……” ———————— Nhìn bị nàng xử lý mười chén lớn cơm, so mặt sạch sẽ túi, cùng với một đám gào khóc đòi ăn, không có hảo ý, cả ngày gây chuyện thị phi thôn dân, hư hư thực thực thùng cơm chuyển thế, thật · linh hồn họa sĩ thôn trưởng Thẩm Đường, không thể không từ bỏ âu yếm bút vẽ, bị bắt đi lên nhận lời mời chư hầu chi lộ. PS: Đã kết thúc làm ruộng tranh bá văn 《 nữ đế phát sóng trực tiếp công lược 》, hưu nhàn chậm xuyên đại lão văn 《 đại lão về hưu lúc sau 》.

170

LUI RA, LÀM TRẪM TỚI

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

HẢO NAM NHÂN CẦM TRA NAM KỊCH BẢN, NÀY HỢP LÝ SAO?
Đang ra

Cố Bắc xuyên đến đủ loại tra nam trên người, thay thế bọn họ đền bù bị hại nữ sinh, nghịch tập nguyên chủ nhân sinh. ——— 70 niên đại bỏ vợ bỏ con thanh niên trí thức ——— mạt thế không màng bạn gái chết sống khôn khéo nam ——— chụp video ngắn uy hiếp người khác phượng hoàng nam ——— lòng có bạch nguyệt quang kim chủ tổng tài ——— những năm 80 tên du thủ du thực cùng nữ tôn xuyên qua nữ thanh niên trí thức ——— ăn chơi trác táng thiếu gia cùng tôn quý đích công chúa

1155

HẢO NAM NHÂN CẦM TRA NAM KỊCH BẢN, NÀY HỢP LÝ SAO?

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

TRA NAM CẢI TẠO KỶ SỰ / TA THÀNH TRA NAM NHƯ THẾ NÀO PHÁ?
Đang ra

Tác phẩm tóm tắt Một sớm xuyên qua, thành các thế giới tra nam, ta quá khó khăn!! Nam chủ, hằng ngày hướng, vô riêng CP, sẽ ở tiểu thế giới trung cưới lão bà. Để ý giả thận nhập! Cái thứ nhất thế giới: Đặc thù niên đại tra nam Cái thứ hai thế giới: Ẩn hôn tra nam ảnh đế Cái thứ ba thế giới: Ổ gà bay ra kim phượng hoàng……

231

TRA NAM CẢI TẠO KỶ SỰ / TA THÀNH TRA NAM NHƯ THẾ NÀO PHÁ?

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

MAU XUYÊN THÀNH CỰC PHẨM, LUÔN MUỐN ĐƯƠNG CÁ MẶN BÃI LẠN
Đang ra

Mạt thế sau khi chết, mạch thiển kích hoạt ngọc lan không gian vòng tay, cùng thượng cổ kỳ lân tiểu bạch, xuyên qua 3000 giới thu thập tín ngưỡng chi lực, cứu vớt bị nữ chủ pháo hôi đám cực phẩm! Cực phẩm có cái gì sai? Còn không phải là ham ăn biếng làm điểm, cá mặn bãi lạn nằm, lại không phải giết người phóng hỏa, dựa vào cái gì phải bị pháo hôi! Không phục! Chuyện xưa một: Xuyên thành niên đại văn trung cực phẩm bá mẫu ( đã kết thúc ) Chuyện xưa nhị: Xét nhà lưu đày văn trung cực phẩm pháo hôi ( đã kết thúc ) Chuyện xưa tam: Bá đạo tổng tài văn trung nam chủ mẹ sát điên rồi ( đã kết thúc ) Chuyện xưa bốn: Xuyên thành nương nói văn trung cực phẩm đại tiểu thư ( đã kết thúc ) Chuyện xưa năm: Đá phi luyến ái não, Vương Bảo Xuyến thề không đào rau dại ( đã kết thúc ) Chuyện xưa sáu: Xuyên tiến khảo công giới, ta khai cục sát hệ thống ( đã kết thúc ) Chuyện xưa bảy: Xuyên tiến sư tôn trên người, nữ chủ muốn thông đồng ta? ( đã kết thúc ) Chuyện xưa tám: Trọng sinh chi ta đưa nam nữ chủ đi ngồi tù ( đã kết thúc ) Chuyện xưa chín: Xuyên thành niên đại văn trung trọng tổ gia đình cực phẩm tỷ tỷ ( đang ở tiến hành trung ) ( cực phẩm chính là nguyên chủ, không phải mạch thiển, mạch thiển giai đoạn trước cá mặn, mặt sau có ở lặng lẽ tiến tới nga )

189

MAU XUYÊN THÀNH CỰC PHẨM, LUÔN MUỐN ĐƯƠNG CÁ MẶN BÃI LẠN

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Thê Tử Của Ta
Đang ra

Thê Tử Của Ta Phu quân của ta chiến tử sa trường đã năm năm, vậy mà đột nhiên lại mang theo cả gia quyến quay về. Hắn ở địch quốc cưới vợ, sinh con, còn chỉ đích danh bảo ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Năm đó, sau khi Cố Xương Văn qua đời, lão phu nhân đã tìm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, trượng phu và nhi tử ầm ĩ không ngừng, ta thực sự không cách nào rời khỏi. Hai người họ, một người giữ chặt tay áo bên trái của ta, người kia giữ chặt tay áo bên phải, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Nương tử, ngực ta đau quá, nàng nghe thử xem tim ta đập nhanh hay không?” “Nương, ngón tay con đau quá, người thổi cho con nhé!” Không còn cách nào, ta đành gác lại chuyện đi đón người. Hôm Cố Xương Văn tức giận đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân không dám ngẩng đầu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu ngốc: “Hay là để hai đứa trẻ đính hôn từ bé?” Xem thêm

5

Thê Tử Của Ta

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Hương Thôn Diễm Tình
Đang ra

Hương Thôn Diễm Tình Ta là một nữ thợ săn, chỉ tốn mười lạng bạc đã cưới được Tiêu Truy – một công tử nhà quan bị lưu đày. Đêm tân hôn, ta vén khăn che mặt hắn, chỉ thấy gương mặt đầy giận dữ: “Ta biết mình là phận ở rể, nhưng có nhất thiết phải làm nghi lễ đảo lộn nam nữ đến thế không?” “Dù ở đâu ta cũng là kẻ vô dụng nhất, vậy thì đêm động phòng hoa chúc này, nàng tự lo đi!” Ta nuốt nước bọt, chợt nhớ đến bức tranh nhỏ mà vợ trưởng thôn đã nhét cho. Trong lòng khao khát có con đã chất chứa đầy cả một sọt rồi.

15

Hương Thôn Diễm Tình

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bùi Kinh Thu
Hoàn thành

Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”

112

Bùi Kinh Thu

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị
Hoàn thành

Thể loại: Đô thị, Chỉ yêu một người, Tình yêu và hôn nhân, Tinh anh trong ngành, Truyện ngọt ngào, Yêu thầm. Nhân vật: Hứa Thanh Hòa, Thời Ôn Lễ Giới thiệu chung: Hôm đó, lúc Hứa Thanh Hòa bước xuống khỏi bàn mổ đã rất khuya, chẳng ngờ trưởng khoa vẫn đứng ở bên ngoài phòng phẫu thuật đợi cô. Trưởng khoa lên tiếng trước: “Bố em cứ khăng khăng nói em độc thân là do thầy bóc lột hết thời gian của em, làm em không có thời gian mà yêu đương. Hôm nay thầy sắp xếp xem mắt cho em luôn!” Hứa Thanh Hòa: “…..” Trong lòng cô đã có người mình thích, nên lúc nào cũng lấy lý do bận rộn công việc để thoái thác với bố mẹ. Còn chưa kịp để cô tìm cớ từ chối, trưởng khoa đã nói tiếp: “Giới thiệu cho em Thời Ôn Lễ bên khoa Ngoại thần kinh.” Nghe thấy cái tên này, trái tim Hứa Thanh Hòa bất chợt đập thình thịch. Tiêu chuẩn của Thời Ôn Lễ trước giờ đều vô cùng cao, đến cả đối tượng xem mắt do đích thân viện trưởng giới thiệu anh cũng thẳng thừng từ chối. Những người theo đuổi bị anh khéo léo từ chối nhiều không đếm xuể. Suốt những năm qua, vì để có thể được đứng gần anh hơn một chút, cô đã giấu kín mọi tâm tư của mình. “Trưởng khoa, em và bác sĩ Thời ngày nào cũng chạm mặt nhau. Nếu thầy cứ gán ghép, anh ấy mà từ chối em, sau này gặp nhau chẳng phải rất gượng gạo sao?” Trưởng khoa: “Yên tâm, Thời Ôn Lễ đã đồng ý xem mắt với em rồi.” – Thời Ôn Lễ không thể nào ngờ được, có một ngày mình lại đi xem mắt với đồng nghiệp của mình. * Truyện của anh trai Thời Ôn Lễ, tiến triển chậm, thiên về tình yêu hôn nhân. Giới thiệu ngắn gọn trong một câu: Vừa hay chính là anh ấy Thông điệp: Yêu nhau chân thành *Giải thích tên truyện: Tên truyện tiếng Trung là: 四月清和 cụm 清和: qīnghé Thanh Hòa đồng âm với tên nữ chính là  青禾  qīnghé. 清和 qīnghé có nghĩa là chỉ sự bình yên, yên bình trong tâm hồn, ngoài ra còn chỉ thời tiết trong trẻo, mát mẻ và ôn hòa không nóng cũng không lạnh, rất dễ chịu. Tên nữ chính:  青禾  qīnghé 青: xanh non, tươi trẻ禾: lúa, mạ non 青禾 gợi hình ảnh mạ non xanh mướt, tượng trưng cho sự tươi mới, trong trẻo và sức sống. 四月清和 hiểu là tiết trời tháng Tư thanh mát, tác giả mượn hình ảnh trong trẻo và dịu dàng của tháng Tư để gợi đến nữ chính. Tui chọn dịch là “Tháng Tư ôn hòa” vì sẽ có tên của cả nam nữ chính – Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hòa, cảm giác nghe như vậy sẽ tình hơn. Ngoài ra câu 四月清和 còn có nguồn gốc trong câu thơ 四月清和雨乍晴,南山当户转分明 nằm trong bài thơ 客中初夏 – Khách trung sơ hạ (Đầu hạ nơi đất khách) của 司马光 – Tư Mã Quang một nhà sử học và chính trị gia nổi tiếng thời Bắc Tống. 四月清和雨乍晴,南山当户转分明 Bản dịch của Ngô Văn Phú thể Lục Bát Tháng Tư mưa tạnh trời trong, Nam Sơn trước cửa núi non điệp trùng.

63

Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ngày Ngày Nhớ Mong - Kim Họa
Hoàn thành

Vào ngày sinh nhật tuổi trưởng thành của Lẫm Trĩ Thuỷ, cô bất ngờ biết được rằng mình có hôn ước từ trên trời rơi xuống, đối phương chính là người cầm quyền gia tộc danh giá bậc nhất Tứ Thành. Trước khi bàn bạc về điều kiện liên hôn, hai người chỉ chính thức gặp mặt đúng một lần. Lần đầu gặp gỡ, ngăn cách bởi rèm đèn mạ vàng, anh mặc một bộ âu phục sẫm màu, ngồi ngay ngắn phía đối diện, dưới đôi mày tuấn tú là đôi mắt tựa màu hổ phách. Ánh mắt nhìn ấy rơi thẳng lên người cô, khiến tim Lẫm Trĩ Thuỷ bất giác run lên, nhưng cô vẫn nhớ rõ thân phận giữa hai người, cố làm ra vẻ tự nhiên mà hỏi: “Vậy sau khi kết hôn, có cần phải…tiếp xúc thân mật không?”. “Ừm.” “Thỉnh thoảng chứ?”. “Không…” Mỗi ngày. – Lẫm Trĩ Thuỷ nhẹ nhàng thở ra, cô vẫn luôn nghĩ rằng Ninh Thương Vũ là kiểu người dù gần hay xa đều toát ra sự lạnh lùng xa cách, cứ ngỡ rằng anh không hề có hứng thú với cuộc hôn nhân này. Thế nhưng trên thực tế, ngay từ đêm tân hôn, Lẫm Trĩ Thuỷ đã chẳng thể ngủ đúng giờ. Cô không kìm được mà nhấn mạnh: “Chúng ta kết hôn theo thỏa thuận, mỗi người đều có mục đích riêng, loại thân mật như vậy chắc chắn sẽ không có lần thứ hai nữa đúng không?”. Ninh Thương Vũ nghiêng người, cúi xuống ngang tầm mắt cô. Ngay khi Lẫm Trĩ Thuỷ đột nhiên cảm thấy nguy hiểm và định né tránh. Thù trong khoảnh khắc tiếp theo, cổ chân đã ửng đỏ của cô liền bị những ngón tay thon dài của người đàn ông giữ lấy, khiến cô giẫm thẳng lên anh. Giọng nói anh khàn khàn vang lên giữa bóng tối: “Thiện Thiện.” Anh gọi tên thân mật của cô, như một bậc quân vương bá đạo chiếm cứ thành trì.“Ai dạy em kiểu dùng xong chồng mới cưới rồi thì có thể bỏ mặc như thế được?”. Ninh Thương Vũ sống cao ngạo trên đỉnh tháp quyền lực, không ai có thể tiếp cận, cho đến năm mười tuổi, có người dẫn Lẫm Trĩ Thuỷ đến trước mặt anh. Cô lúc ấy giống hệt một búp bê sứ tinh xảo ngồi ngay ngắn trong hộp quà cao cấp, thân hình nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, lễ phép. Đã lọt vào mắt anh thì từ đó, chỉ nhận định một mình cô. Sau đó, hơn mười năm sau….Khát vọng anh dành cho cô, chưa từng nguôi ngoai. — Lẫm Trĩ Thuỷ, đêm  ngày nhớ em [Kim chỉ nam đọc truyện] Nữ chính cách dịu dàng × Nam chính dã tâm.Sạch! Hào môn, cưới trước yêu sau, ngọt ngào nhẹ nhàng, nam lớn hơn nữ 7 tuổi, chênh lệch hình thể rõ rệt. Nam chính là kẻ si tình chính hiệu, vừa quyền thế vừa giàu có, đứng trên đỉnh cao của danh lợi, mắc chứng sạch nghiêm trọng, sau khi kết hôn chỉ yêu duy nhất nữ chính.Nội dung: Hào môn thế gia, Con cưng trời ban, Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Cứu rỗi.

102

Ngày Ngày Nhớ Mong - Kim Họa

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Nữ Ngư Minh Ngọc - Đồng Đồng
Hoàn thành

Ta chạy nạn mưu sinh, từ tay Giặc Oa cứu được Thái Phi và Tiểu Vương gia. Vương gia muốn lấy thân báo đáp, ta tự biết Vương gia và nữ nhi chài lưới có khác biệt một trời một vực. Ta không cảm thấy mình thấp kém hơn ai, nhưng suy cho cùng, hôn nhân là một thứ phức tạp. Ta chỉ một lòng muốn trở về làng chài của mình để mưu sinh mà thôi...

13

Nữ Ngư Minh Ngọc - Đồng Đồng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official