Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thể loại

Truyện Linh Dị

45 truyện

Linh Dị

45 truyện

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi
Hoàn thành

Mẹ tôi bước vào bệnh viện lúc chín giờ sáng. Mười phút sau, camera giám sát quay được cảnh bà bế một đứa trẻ sơ sinh không có mặt đi vào thang máy. Nhưng lúc đó, mẹ tôi đang đứng ngay cạnh tôi. Bệnh viện Nhân Ái là bệnh viện phụ sản nổi tiếng nhất Bắc Thành. Người ta nói nơi đó sạch sẽ, cao cấp, bác sĩ giỏi, sản phụ vào sinh đều được chăm sóc như người nhà. Chỉ có tôi nghe thấy. Tiếng trẻ con khóc vang lên từ dưới sàn nhà. Tiếng phụ nữ gọi con vọng ra từ phòng sinh đã khóa kín. Tiếng chuông bạc lắc nhẹ trong thang máy lúc nửa đêm. Năm năm trước, một sản phụ chết trên bàn sinh. Hồ sơ ghi là biến chứng y khoa. Gia đình nhận tiền, rút đơn kiện. Bệnh viện sửa lại tầng sáu, biến phòng sinh cũ thành khu chăm sóc sản phụ mới. Nhưng oán khí chưa từng biến mất. Đứa bé chưa kịp chào đời vẫn bò trong tường. Người mẹ đã chết vẫn ôm chiếc chăn trống rỗng, đứng sau lưng từng bác sĩ năm đó. Mà người phụ nữ áo đen đeo chuông bạc lại nói với tôi: “Tần Noãn Noãn, mẹ ngươi từng mất ngươi một lần.” “Lần này, ta sẽ để bà ta mất thêm lần nữa.” Tôi ôm hồ ly trắng, dắt bạch hổ, nhìn thang máy tự mở ra trước mặt. Bên trong thang máy không có ai. Chỉ có một chiếc vòng chuông bạc nằm giữa sàn. Màn hình thang máy hiện tầng sáu. Cửa thứ ba mở rồi. Lần này, chúng muốn động vào mẹ tôi. Vậy thì tôi sẽ khiến cả bệnh viện này phải trả lại từng mạng oan.

211

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
Hoàn thành

Tôi livestream xem bói vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live chỉ gửi một tấm ảnh cũ và hỏi tôi: “Chị xem giúp em, người này còn sống không?” Trong ảnh là một chàng trai đứng dưới ánh đèn trắng của cửa hàng tiện lợi. Anh ta mặc áo hoodie xám, tay cầm hai ly trà sữa, cúi đầu cười với người bên cạnh. Ảnh rất bình thường, bình thường đến mức nếu không nhìn xuống mặt đất, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ anh ta chỉ là một người yêu cũ mất liên lạc. Nhưng bóng của anh ta trên nền gạch lại không có đầu. Phòng livestream lập tức cười ầm lên. 【Mất tích thì báo cảnh sát, lên mạng bói làm gì?】 【Streamer này lại diễn nữa rồi.】 【Không chừng người ta chán quá nên bỏ đi thôi, đừng tự biên bi kịch.】 Tôi không cười. Bởi vì ngay khoảnh khắc tôi đặt tay lên bộ bài, bức tường sau lưng tôi vang lên ba tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc.

130

Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
Hoàn thành

Tôi livestream xem bói gia đạo vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live gửi cho tôi một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh có bố, mẹ, em gái, và cậu ta. Bốn người ngồi quanh bàn ăn, trước mặt là một nồi canh nóng hổi. Bố cậu ta đang gắp rau, mẹ cậu ta mỉm cười, em gái cậu ta cúi đầu ăn cơm, còn cậu ta ngồi chính giữa, mặt trắng bệch như đã nhiều ngày không ngủ. Thoạt nhìn, đó chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường. Cho đến khi tôi nhìn thấy chiếc gương treo sau bàn ăn. Trong gương có người thứ năm. Người đó đứng ngay sau lưng cậu ta, thân hình cúi gập, hai tay bám lên vai cậu. Khuôn mặt trắng nhợt không có mắt mũi, chỉ có một cái miệng đen ngòm đang ghé sát tai cậu, như thể thì thầm điều gì đó. Cậu ta nhắn trong phòng livestream: 【Đạo trưởng, chị xem giúp em với. Dạo này bố mẹ em rất lạ.】 【Họ vẫn ăn cơm, vẫn nói chuyện, vẫn gọi tên em.】 【Nhưng tối nào em cũng nghe thấy tiếng đào đất dưới gầm giường.】 Khán giả cười điên.

115

Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi
Hoàn thành

Tôi vừa sinh ra đã bị người ta ném vào Hắc Hổ Sơn cho cọp ăn. Nghe nói ngọn núi ấy từng nuốt sống mười ba người trong một năm. Người lớn đi vào còn không giữ nổi mạng, huống chi là một đứa bé còn chưa mở mắt như tôi. Người đàn ông bế tôi lên núi hôm đó mặc áo mưa đen, giày dính đầy bùn. Hắn ném tôi xuống dưới gốc cây cổ thụ, giọng lạnh như nước mưa trên mặt đá. “Muốn trách thì trách mày đầu thai nhầm nhà. Ai bảo mày là huyết mạch dòng chính Tần gia?” Hắn tưởng tôi chắc chắn sẽ chết. Nhưng ngay sau khi hắn quay lưng rời đi, trong rừng vang lên một tiếng hổ gầm. Một con bạch hổ khổng lồ từ màn mưa bước ra. Nó cúi đầu ngửi tôi, đôi mắt vàng lạnh lẽo nhìn về phía người đàn ông kia. Sau đó nó không ăn tôi, mà nằm xuống cạnh tôi, dùng thân mình chắn gió mưa. Ba ngày sau, một ông lão mặc đạo bào rách đi tới. Ông nhìn tôi rất lâu rồi thở dài. “Tiểu nha đầu, cuối cùng con cũng tới rồi.” Từ đó, tôi sống trên Huyền Vân Sơn bốn năm rưỡi. Ông lão nuôi tôi gọi mình là sư phụ, nhưng tôi biết, ông không phải người thường. Ông là lão tổ của Tần gia, người đã sống hơn bốn trăm năm trong ngọn núi thời gian trôi chậm này. Ông dạy tôi xem tướng, bói quẻ, vẽ phù, trấn tà, nhìn khí vận, đoán sinh tử. Ngày tôi bốn tuổi rưỡi, sư phụ bói một quẻ đại hung. Quẻ tượng nói: Tần gia sắp tuyệt tự. Ông cố bị người đổi thọ. Ông nội bị người cắt vận. Cha bị hãm hại đến thân bại danh liệt. Mẹ gặp đại họa trong bệnh viện. Các anh trai lần lượt rơi vào kiếp nạn. Mà phía sau tất cả, có một thứ đã ngủ say bốn trăm năm đang chậm rãi tỉnh lại. Sư phụ không thể xuống núi, chỉ có thể giao cho tôi một phong thư, một miếng ngọc bội và ba lá phù giữ mạng. Ông xoa đầu tôi, nói: “Noãn Noãn, về nhà đi. Cứu đám hậu nhân vô dụng kia.” Tôi ôm túi vải nhỏ, dắt bạch hổ xuống núi. Ngày tôi đứng trước cổng biệt thự Tần gia, người hầu nhánh phụ nhìn tôi cười khẩy. “Con nhà ai đi lạc thế này? Đây không phải nơi trẻ con ăn xin có thể tới.” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Chú ơi, sau lưng chú có ba con quỷ đói đang cắn vai kìa.” Hắn cười to. Đêm đó, hắn bị bắt. Ba vụ án cũ cùng lúc lật lại. Mà tôi cũng bước vào từ đường Tần gia, nhìn ba mươi sáu bài vị tổ tiên đồng loạt rung lên. Tôi biết. Đại kiếp bắt đầu rồi.

120

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp Quỷ
Hoàn thành

Anh hai tôi là ảnh đế trẻ tuổi nổi tiếng nhất cả nước. Ngày đầu tiên tôi theo anh đi quay chương trình, một nữ khách mời cúi xuống véo má tôi, cười hỏi: “Tiểu Noãn Noãn, em thấy chị có đẹp không?” Tôi nhìn phía sau lưng chị ấy một lúc rồi thành thật đáp: “Đẹp ạ. Nhưng chú đứng sau lưng chị còn đẹp hơn.” Nụ cười trên mặt chị ta đông cứng. Bởi vì sau lưng chị ấy không có ai cả. Tổ chương trình cho rằng tôi chỉ là một đứa trẻ nói linh tinh. Khán giả trong phòng livestream cũng cười ầm lên, nói ảnh đế dẫn em gái tới quay show nên cố ý tạo hiệu ứng chương trình. Cho đến đêm hôm đó, biệt thự cổ nơi đoàn phim ghi hình xảy ra chuyện. Tiếng khóc vang lên lúc nửa đêm. Chiếc ghế gỗ trong phòng khách tự động kéo lê trên sàn. Camera quay được một bóng người đứng cuối hành lang, cổ trống rỗng, hai tay ôm một cái đầu không biết của ai. Mọi người sợ đến phát điên. Chỉ có tôi ôm hồ ly trắng, ngồi trên ghế ăn bánh hạt dẻ. “Đừng sợ. Chú ấy chỉ muốn tìm đầu thôi.” Từ hôm đó, cả nước biết tới một cô bé tên Tần Noãn Noãn. Cũng từ hôm đó, những thứ đang trốn trong bóng tối bắt đầu nhìn thấy tôi.

115

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Sưu tầm

bởi NovelHub Official