Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thể loại

Truyện Khác

135 truyện

Khác

135 truyện

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh
Hoàn thành

Có những vở diễn, một khi đã mở màn, khán giả không được rời ghế, diễn viên không được thoát vai, người đứng sau cánh gà không được phát ra tiếng khóc. Bởi vì nơi đó là Nhà Hát Vô Thanh. Người sống bước vào, ký ức sẽ biến thành kịch bản. Người ch/ết ngồi dưới khán đài, nước mắt sẽ biến thành tiếng vỗ tay. Những tiếc nuối không nói ra sẽ hóa thành lời thoại. Những bí mật bị chôn dưới đất sẽ bị ánh đèn sân khấu chiếu sáng từng chút một, cho đến khi người trong cuộc không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là ký ức của mình, đâu là thứ Quỷ Chủ cố tình sửa lại để lừa mình bước vào kết cục đã định. Sau khi rời khỏi Chợ Âm Dương, tôi lấy lại được mảnh Mệnh Đăng thứ tư, cũng biết được người phụ nữ áo đen năm đó không phải Tần Nhã Lan thật. Bà ấy bị cướp mặt, bị kẻ khác dùng thân phận bước vào phòng sinh, trở thành cái bóng gánh tội suốt hơn bốn năm. Còn Tần Duệ, đứa trẻ bệnh nặng được cứu bằng một giao dịch sai lầm, từ lâu đã không còn là chính mình. Kính nô trong thân thể hắn bị đánh tan, nhưng trước khi biến mất, nó để lại một câu khiến cả Tần gia không thể yên lòng. Cửa dưới từ đường sắp mở. Đêm thứ ba sau khi mọi chuyện tạm lắng, từ đường Tần gia truyền ra tiếng hát hí. Bài vị tổ tiên rung lên, nền gạch nứt ra, một tấm vé xem kịch màu đen chậm rãi trồi lên từ khe đất. Người được mời là anh hai tôi, ảnh đế Tần Dạ. Trên vé viết: “Không lên sân khấu, mất giọng.” “Lên sân khấu, mất mạng.” Anh hai là diễn viên. Giọng nói, gương mặt, ánh mắt, từng câu thoại đều là mạng sống của anh ấy. Nhưng lần này, thứ Nhà Hát Vô Thanh muốn lấy không chỉ là giọng của anh. Nó muốn mượn vai diễn của anh để kéo cả Tần gia vào một vở kịch cũ, vở kịch tên là “Đêm Mưa Năm Đó”. Đó là đêm tôi vừa sinh ra. Đó là đêm mẹ tôi bất tỉnh trong phòng sinh. Đó là đêm Tần Nhã Lan bị lấy mặt, Ôn Dao xuất hiện, người phụ nữ có dấu mắt sau gáy dùng dao xương tách Mệnh Đăng của tôi. Cũng là đêm trong chiếc xe đen ngoài bệnh viện, có một người đeo chiếc nhẫn cổ của Tần gia lặng lẽ ngồi chờ. Sư phụ nói, Quỷ Chủ thứ tư Vô Thanh không mua mặt, không bán xương, không thu thuế. Nó lấy vai diễn. Chỉ cần bị nó chọn, người đó phải diễn đến khi màn hạ. Diễn sai, mất vai. Diễn đúng, mất hồn. Không diễn, mất giọng. Tôi vốn tưởng mình bước vào nhà hát để cứu anh hai. Nhưng khi tấm màn sân khấu đỏ như m/áu kéo lên, khi tiếng trống mở màn vang vọng trong bóng tối, tôi mới phát hiện vai chính của vở diễn này không phải anh ấy. Mà là tôi. Trên sân khấu, một chiếc nôi trẻ sơ sinh đặt giữa cơn mưa giả. Trong nôi là tôi của hơn bốn năm trước. Bên cạnh chiếc nôi, người phụ nữ áo trắng cầm dao xương cúi đầu mỉm cười. Còn dưới hàng ghế số mười ba, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, bàn tay đặt trên tay vịn, chiếc nhẫn cổ của Tần gia phản chiếu ánh đèn lạnh. Có người vỗ tay. Có người cười. Có người nói: “Diễn lại đêm đó đi.” “Lần này, để ta xem Tần gia còn cứu được đứa trẻ ấy không.”

19

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường
Hoàn thành

Có những bí mật không được chôn dưới mộ, mà được đặt ngay dưới bài vị tổ tiên, ngày ngày nhận hương khói của hậu nhân. Sau khi rời khỏi Nhà Hát Vô Thanh, anh hai tôi lấy lại được giọng nói, mảnh Mệnh Đăng thứ năm cũng trở về. Nhưng ngay khi mảnh đèn nhập vào ngọc bội, bài vị thứ bảy trong từ đường Tần gia tự nứt ra, để lộ một chiếc nhẫn cổ bị cắt làm đôi và một dòng chữ viết bằng m/áu khô: “Ta chưa từng phản bội Tần gia.” “Ta chỉ chọn để Tần gia sống.” Người để lại lời này tên là Tần Thủ Nghiệp. Người giữ từ đường đời trước. Một người đáng lẽ đã ch/ết hơn ba mươi năm. Sư phụ nói, năm đó kẻ mở đường cho Quỷ Chủ không phải người ngoài. Hắn biết ngày sinh của tôi, biết phòng sinh của mẹ, biết cách tách Mệnh Đăng, cũng biết dưới từ đường Tần gia có một cánh cửa không được mở. Cửa Hắc Uyên. Tôi vốn tưởng chỉ cần tìm ra Tần Thủ Nghiệp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng khi chúng tôi mở lại ghi chép cũ của Tần gia, mới phát hiện trong gia phả có một trang bị xé mất. Trên trang đó, từng ghi tên một đứa trẻ. Một đứa trẻ sinh ra trước tôi rất lâu. Cũng mang Mệnh Đăng. Cũng bị Tần gia tự tay đưa xuống dưới từ đường. Đêm thứ bảy sau khi Nhà Hát Vô Thanh sụp đổ, cửa dưới từ đường lại vang lên tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc. Giống như có người bị nhốt dưới lòng đất rất lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại. Tôi đứng trước bài vị thứ bảy, nghe thấy một giọng già nua từ dưới khe nứt truyền lên: “Đứa trẻ mang đèn.” “Con không nên trở về Tần gia.” Sư phụ bảo tôi đừng xuống. Mẹ ôm tôi khóc, anh cả phong kín từ đường, anh hai khàn giọng nói lần này anh đi thay tôi, anh ba thức trắng ba đêm để tìm cách khóa cửa. Nhưng vô dụng. Bởi vì từ giây phút mảnh Mệnh Đăng thứ năm trở về, cánh cửa dưới từ đường đã nhận ra tôi. Đêm đó, toàn bộ bài vị tổ tiên đồng loạt quay mặt vào trong. Hương trên bàn thờ cháy ngược. Dưới nền gạch cổ, một cầu thang đen chậm rãi hiện ra. Ở cuối cầu thang có ánh đèn đỏ. Và một đứa trẻ đang hát: “Đèn về rồi.” “Cửa mở rồi.” “Người bị bỏ dưới đó…” “Muốn lên rồi.”

13

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
Hoàn thành

Bán Bánh Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, gương vỡ lại lành, truy phu, sinh tử văn, cường cường. Giới thiệu: Ta từng là một tiểu gia quý tộc được trọng vọng. Vì y, ta đã trở thành người bán bánh dạo trên phố. Sáu năm sau, vào một đêm mưa, y gõ cửa nhà ta cùng một đứa trẻ. Hàng xóm đều nói rằng ta đã cưới một người phụ nữ xinh đẹp nhưng sa sút. Chỉ mình ta biết rằng hắn vừa là mối thù truyền kiếp, vừa là tình cảm dịu dàng không thể nào quên của ta.

155

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
Hoàn thành

Tác giả: Tô Tiền Tiền Thể loại: Nguyên văn, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt ngào, Góc nhìn của nữ chính, Song hào môn, Người cũ đối đầu Số chương: 52 chương chính Editor: Vanna Giới thiệu Bad boy × Đại mỹ nhân Lương Tư Vũ và Thương Triệt, mỗi người đều là người thừa kế của hai gia tộc hào môn đỉnh cấp tại Cảng Đảo. Một người kiêu sa xinh đẹp, một người trẻ trung tuấn tú. Cuộc hôn nhân liên kết vốn dĩ môn đăng hộ đối, hoàn hảo không tì vết. Thế nhưng sau cánh cửa đóng kín, hai người lại hoàn toàn lệch sóng. Kết hôn chưa đầy ba ngày đã âm thầm ly hôn, giấu kín tất cả mọi người. Chỉ là lợi ích giữa hai gia tộc chằng chịt ràng buộc, khiến họ dù đã ly hôn vẫn buộc phải tiếp tục diễn vai vợ chồng ân ái trước công chúng. Trước mặt người đời, tình nồng ý mật, sau lưng, xem nhau như người xa lạ. Cho đến một đêm, màn kịch vợ chồng giả đi quá giới hạn. Sau một lần say, xuân ý nồng nàn, Lương Tư Vũ chợt nhận ra, cũng không phải là hoàn toàn không hợp. “Hay là thử phát triển lâu dài?” Thương Triệt: “?” “Không được thì thôi, tôi tìm người khác vậy.” “…Cô coi tôi là cái gì vậy?” — Cậu ba họ Thương cực kỳ khinh thường chuyện mình lại trở thành bạn giường của vợ cũ. Nhưng Lương Tư Vũ mềm mại, thơm tho, lại còn lúc vui sẽ ngọt ngào gọi anh một tiếng chồng. Thế nên anh vừa tự khinh bỉ bản thân, vừa không kìm được mà nghiện. Tự an ủi rằng, đây chẳng qua chỉ là nhu cầu của người trưởng thành, anh tuyệt đối sẽ không yêu người phụ nữ kiêu căng tùy hứng này. Cho đến khi tin tức ly hôn của họ bị kẻ có ý tung ra ánh sáng. Cả thành phố chấn động, cổ phiếu dao động, mọi thứ rối ren như ong vỡ tổ. Giữa lúc sóng gió ngập trời — Thương Triệt tận mắt nhìn thấy Lương Tư Vũ bí mật gặp gỡ một nam minh tinh nổi tiếng trong khách sạn. “Không đợi nổi mà đã muốn thay người rồi sao?” “?” Lương Tư Vũ cố ý chọc tức anh, “Không phải anh chẳng thèm làm bạn giường của tôi à?” “… ” “Được thôi, cô thích ai thì thích.” Thương Triệt cười lạnh, cúp máy. — Cô chủ nhà họ Lương quay về trạng thái độc thân, đào hoa nở rộ, người theo đuổi vây kín. Sự nghiệp của cậu ba nhà họ Thương thuận buồm xuôi gió, bình lặng như nước. Bề ngoài, cả hai dường như đều sống rất tốt. Nhưng không ai biết, mỗi đêm khuya, Thương Triệt đều ngồi trong phòng làm việc, gương mặt âm trầm, lặng lẽ đọc từng tin tức scandal liên quan đến Lương Tư Vũ. Về sau, truyền thông phát hiện sắc mặt cô chủ họ Lương rạng rỡ, nghi ngờ đã có người yêu mới. Người thì đoán là vị luật sư theo đuổi cô nhiều năm, kẻ lại cho rằng là đàn anh xuất sắc quen từ thời du học. Đêm khuya, trên chiếc giường trong biệt thự, Thương Triệt bực bội mà thấp giọng, nâng mặt người trong lòng: “Bao giờ em mới nói cho bọn họ biết người đó là anh?” Lương Tư Vũ: ? Chẳng phải đã nói chỉ là qua đêm thôi sao? ————— # Càng giả vờ càng yêu sâu# # Nam chính không danh phận ngày nào cũng ghen# # Chỉ cần được ở bên vợ, làm bạn giường cũng được# Ghi chú: Ly hôn của hai người xuất phát từ hiểu lầm do lòng kiêu ngạo. Nam chính yêu mà không tự biết, về sau sẽ truy thê điên cuồng, dâng hết trái tim lẫn con người. Hai người đều là kiểu ăn ý từ lần đầu, hợp nhau đến mức khó tin. Lưu ý đọc: 1. Nữ chính theo họ mẹ, thuộc gia tộc hào môn mẫu hệ.2. Nam nữ chính chỉ có duy nhất đối phương, cả thể xác lẫn tinh thần.3. Tất cả tên người, địa điểm đều là hư cấu. Tóm tắt bằng một câu: Chồng cũ vì yêu mà hạ mình.

160

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tình Thân Không Răng
Hoàn thành

Bố tôi cho anh họ vay năm mươi nghìn để nhận thầu căn-tin, ba năm sau anh họ mắng ông không biết xấu hổ. Ngày mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội, anh họ bao trọn nhà hàng tốt nhất trong huyện. Sáu bàn họ hàng, ai nấy đều khen anh ta có tiền đồ. Rượu qua ba tuần, anh ta bỗng lấy từ trong túi ra một xấp tiền, “bốp” một tiếng đập lên bàn. “Lâm Vãn, năm mươi nghìn, trả lại cô.” Tôi sững ra một lúc. Số tiền này là ba năm trước, để nhận thầu một quầy trong căn-tin, anh ta từng quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin bố tôi giúp anh ta gom đủ. Khi đó anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói đây là cơ hội trở mình duy nhất của anh ta. Mấy năm nay, anh ta kiếm được tiền, đổi xe, cưới vợ. Nhưng chưa từng nhắc đến chuyện trả tiền. Thấy cả bàn đều nhìn sang, anh ta càng cười đắc ý hơn. “Đỡ cho nhà cô cứ nhớ mãi, cứ như tôi nợ nhà cô ân tình lớn lắm vậy.” Tôi nhìn xấp tiền kia, không nói gì. Hôm nay là đại thọ của ông nội, cục tức này, tôi có thể nhịn. Nhưng anh họ lại nhìn về phía bố tôi, giọng càng lớn hơn. “Chú hai, cháu cho chú một lời khuyên.” “Sau này không có bản lĩnh thì đừng giả vờ làm người tốt, năm đó cho cháu vay năm mươi nghìn, làm như mình là ân nhân cứu mạng không bằng.” “Nực cười.” Nụ cười gượng gạo trên mặt bố tôi dần dần biến mất. Bàn tay thô ráp của ông siết chặt dưới bàn, rồi lại từ từ buông ra. Tôi không cãi, cũng không làm ầm. Chỉ cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn cho đối tác. “Quầy căn-tin mà anh họ tôi đang nhận thầu ở công ty các anh, hợp đồng sắp hết hạn rồi phải không?” Đối phương nhanh chóng trả lời tôi. “Sao thế? Anh ta chọc giận cô à?” “Chỉ cần cô nói một câu, ngày mai tôi sẽ cho anh ta cuốn gói.”

11

Tình Thân Không Răng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Chàng Trai Ốc Biển
Hoàn thành

Bạn tôi đi biển, lúc về tặng tôi một vỏ ốc biển rất to.Tôi hào hứng ôm vỏ ốc, sau đó thành tâm ước:“Ước gì có chàng trai từ vỏ ốc bước ra, mỗi ngày lo cơm nước quét dọn thì hay biết mấy.”Không ngờ, điều ước ấy lại thành sự thật.Chỉ có điều, thật xui xẻo! Cái quái gì đây?!Đây nào phải “tiên ốc” đảm đang hiền lành, rõ là tổ tông chuyên gây họa!Ngày nào cũng đòi sống đòi ch ế t, khiến tôi thót cả tim, không phá nhà, thì quậy tung trời.Tóm lại chẳng lúc nào chịu yên.Tôi nhìn căn phòng bày bừa như mới có bão nhiệt đới quét qua, chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét.

113

Chàng Trai Ốc Biển

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
Hoàn thành

Ma Tôn đuổi theo ta ba vạn con phố.Đuổi đến khi ta không còn sức chạy nữa, bụng phình ra, nằm bẹp xuống mặc kệ đời: “Muốn chém muốn gi.ết tùy ngài.”Ma Tôn mặt mày âm trầm trói ta về nhà.Ta cứ tưởng hắn sẽ tàn nhẫn móc tim moi gan ta, ngũ mã phanh thây, nhưng không ngờ một Ma Tôn cao cao tại thượng như hắn lại ngồi xổm trong bếp miệt mài nghiên cứu thực đơn dành cho thai phụ.Đáng yêu ch.ết mất!

9

Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiêu Không Quyết
Hoàn thành

Phụ thân vì báo ân, đã đem ta và con gái của ân nhân tráo đổi cho nhau.Ta theo chân ân nhân bị lưu đày đến biên quan.Còn ả thì vào phủ làm thiên kim tiểu thư.Mười năm sau.Ân nhân được rửa sạch nỗi oan, mang ta trở lại kinh thành.Phụ thân muốn tráo đổi chúng ta trở lại.Nhưng lại là để ta thay con gái ân nhân ra tái ngoại hòa thân.Ta kiên quyết từ chối."Ở biên thành ta đã hứa thân với người ta, đã nói rõ là sẽ gả cho chàng ấy rồi."Nương và tỷ tỷ ra sức khuyên bảo ta."Gia cảnh có được sự khá giả này đều nhờ ân nhân che chở, con không thể chỉ biết nghĩ cho bản thân mình."Đệ đệ thì trực tiếp trói ta lên kiệu hoa.Đến khi ta mất mạng nơi tái ngoại.Vị hôn phu của ta vừa lúc dẫn theo đội ngũ đón dâu.Vội vã đến kinh thành.

6

Tiêu Không Quyết

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Kết Hôn Bốn Năm Không Gặp Mặt, Ông Xã Quan Quân Đã Trở Lại
Hoàn thành
1567

Kết Hôn Bốn Năm Không Gặp Mặt, Ông Xã Quan Quân Đã Trở Lại

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
Hoàn thành

🌞Tên truyện: Nắng Hạ Không Phai 🌞Tác giả: Nam Tri Bắc 🌞Số chương: 87 🌞Thể loại: Con cưng của trời, Truyền cảm hứng, Truyện ngọt, Thanh xuân vườn trường 🌞Editor: Trăng — 🌞Giới thiệu: Đại tiểu thư mềm mại x Vệ sĩ học bá hệ Bking, song hướng yêu thầm. Năm lớp 11 khai giảng, trường Trung học Phụ thuộc đón một học sinh chuyển trường. Học sinh chuyển trường tên là Khương Di, mặc váy trắng mang giày vải, khí chất sạch sẽ thuần khiết, rất giống kiểu đại tiểu thư “cửa đóng then cài, không bước ra tới cửa lớn” trong phim truyền hình. Trong giờ thể dục, cậu bạn thân khoác vai Chu Úc Đinh rồi hỏi: “Cậu thấy Khương Di thế nào?” Chu Úc Đinh ném một quả bóng rổ ba điểm vào rổ, nhận xét với vẻ không mặn không nhạt: “Kén ăn, nhát gan, phiền chết đi được.” Ai ai cũng biết, Chu Úc Đinh của lớp 11-1 vừa có thành tích tốt vừa có vẻ ngoài đẹp trai, gia thế lại khủng, là một “vua lạnh lùng” danh bất hư truyền. Một ngày nọ, có người nhìn thấy Chu Úc Đinh ngoan ngoãn đi theo sau Khương Di làm cái đuôi nhỏ. Mấy ngày sau lại có tin đồn, Chu Úc Đinh chặn Khương Di ở phòng y tế trường, tự tay chăm sóc người ta, rót nước bưng trà vô cùng ân cần. Cô gái nhỏ đỏ bừng mặt, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Có người hỏi về mối quan hệ của hai người, Chu Úc Đinh nhướng mày, hờ hững đáp: “Làm vệ sĩ cho đại tiểu thư.” Cuối cùng còn bổ sung một câu: “Tự nguyện.” Chuyện “vua lạnh lùng” làm vệ sĩ cho đại tiểu thư đồn đại ầm ĩ khắp cả trường, nhưng sau đó Khương Di lại chuyển trường lần nữa, không còn ai nhắc đến chuyện này nữa. Ngày cô rời đi, vừa vặn là sinh nhật mười tám tuổi của Khương Di. Chu Úc Đinh dùng giọng điệu đùa giỡn: “Làm vệ sĩ không công cho cậu lâu như vậy, không có phần thưởng gì à?” Lúc ấy, khu phố bị mất điện, một mảnh tối đen như mực. Thiếu nữ kiễng mũi chân, giữa tiếng ve kêu râm ran của mùa hè rực rỡ, cẩn thận từng li từng tí hôn lên môi Chu Úc Đinh. Sau khoảnh khắc điên rồ ấy, Khương Di tự an ủi bản thân, hôn thì cũng hôn rồi, dù sao sau này hai người cũng chẳng gặp lại nhau nữa. Cho đến ngày nhập học đại học, cô bị một người chặn đường. Thiếu niên với hàng lông mày sắc sảo, nụ cười vẫn tỏa sáng rực rỡ như ngày xưa: “Hôn xong liền chạy, bạn học nhỏ, như vậy không hợp lý lắm đâu nhỉ?” 🌞Vở kịch nhỏ Tân sinh viên nhập học, chỉ dựa vào một bức ảnh thẻ, Chu Úc Đinh đã trở thành nhân vật phong vân của Đại học Kinh Bình. Bạn cùng phòng phấn khích cảm thán với Khương Di: “Đẹp trai quá đi mất, nghe nói còn là Thủ khoa đại học của tỉnh F nữa đó. Cậu nhìn Chu nam thần môi hồng răng trắng kìa, tớ hiếu kỳ không biết hôn một cái sẽ có cảm giác thế nào á á á…” Khương Di bình thản trả lời: “Chẳng có cảm giác gì cả.” Ai kia ngốc chết đi được, hôm qua còn cắn rách môi cô nữa kìa. Bạn cùng phòng khiếp sợ: “Sao cậu biết?!” Lời vừa dứt, phía sau vang lên một tiếng gọi: “Bạn gái, qua đây.” Chu Úc Đinh nắm lấy tay cô gái nhỏ, thấp giọng cười hỏi: “Cậu chắc chắn… thật sự không có cảm giác gì sao?” — Chuyện thích em khiến anh chìm đắm, dù biết là lầm đường lỡ bước, nhưng vẫn chẳng quay đầu. 1v1, HE, song hướng thầm mến, tuyến tình cảm phát triển sau khi trưởng thành, chậm nhiệt, từ cấp ba đến đại học. 🌞Nhân vật chính: Khương Di, Chu Úc Đinh 🌞Tóm tắt một câu: Đại tiểu thư mềm mại và chàng vệ sĩ Bking của cô ấy 🌞Thông điệp: Hy vọng ở khắp mọi nơi, hãy luôn hướng về phía trước *Bking là từ lóng trên mạng Trung Quốc, chỉ những nhân vật nam luôn toát ra khí chất vô cùng “ngầu lòi”, chảnh chọe, làm gì cũng đẹp trai và có phong thái áp đảo (dù đôi khi hơi làm màu một chút nhưng vẫn rất cuốn hút).

76

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
Hoàn thành

Đêm rằm tháng bảy, nếu nhìn thấy một chiếc đèn lồng đỏ treo giữa trời, tuyệt đối đừng đi theo nó. Bởi vì nơi đèn lồng dẫn tới không phải đường về nhà. Mà là Quỷ Môn Quan. Sau trận chiến với Quỷ Chủ thứ nhất Bạch Nhan, tôi vốn tưởng mình đã cứu được anh cả, phá được thuật mượn vận, lại còn tiện tay tiễn luôn Giang Tuyết Nghi đi đầu thai. Nhưng tôi đã nhầm. Trước khi tan biến, Bạch Nhan để lại một chiếc chìa khóa màu đen. Sau đó, một bức thư xuất hiện trong Tần gia. Trên thư chỉ có một câu: “Nếu muốn gặp lại sư phụ ngươi, hãy mang chìa khóa tới Quỷ Môn Quan.” Từ ngày đó, sư phụ mất tích. Ngọc bội không còn phản ứng. Không ai tìm được tung tích của ông. Mà điều đáng sợ hơn là… Quỷ Môn Quan vốn chỉ xuất hiện trong truyền thuyết. Tương truyền nơi đó là chợ lớn nhất của người chết. Tuổi thọ có thể bán. Mệnh cách có thể đổi. Vận khí có thể mua. Thậm chí… Người chết cũng có thể quay về. Nhưng muốn lấy thứ gì đó từ Quỷ Môn Quan. Nhất định phải trả giá. Càng tham. Cái giá càng lớn. Mà khi tôi cầm chiếc chìa khóa kia bước vào Quỷ Môn Quan. Tôi mới phát hiện. Người muốn tìm sư phụ không chỉ có mình tôi. Bảy Quỷ Chủ đang tìm ông. Vô Sinh Môn đang tìm ông. Thứ đứng sau cánh cửa đen cũng đang tìm ông. Bởi vì sư phụ tôi… Dường như không chỉ là sư phụ.

28

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
Hoàn thành

Nếu một ngày nào đó có người hỏi bạn: “Muốn đổi khuôn mặt không?” Thì đừng trả lời. Bởi vì ở Chợ Âm Dương, chỉ cần bạn mở miệng đồng ý, giao dịch sẽ lập tức có hiệu lực. Người đẹp có thể đổi thành người xấu. Người già có thể đổi thành người trẻ. Người nghèo có thể đổi thành người giàu. Thậm chí người chết cũng có thể đổi thành người sống. Nhưng tất cả đều phải trả giá. Có người mất đôi mắt. Có người mất ký ức. Có người mất tuổi thọ. Cũng có người mất luôn chính mình. Sau khi đưa sư phụ trở về từ Quỷ Môn Quan, tôi nhận được một bức ảnh kỳ lạ. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc áo khoác đen. Khuôn mặt của bà ta đã bị xé mất. Nhưng chiếc vòng ngọc trên cổ tay lại thuộc về một người của nhánh phụ Tần gia đã mất tích hơn bốn năm trước. Mà điều khiến tôi bất an nhất là… Khi nhìn vào tấm ảnh ấy, mảnh Mệnh Đăng trong người tôi bắt đầu lạnh đi. Giống như nó đang sợ hãi. Sư phụ nói: “Muốn biết người phụ nữ năm đó là ai thì phải tới Chợ Âm Dương.” “Nơi đó có thể bán mọi thứ trên người.” “Mặt người cũng không ngoại lệ.” Tôi vốn tưởng mình chỉ cần tìm lại khuôn mặt thật của người phụ nữ kia. Cho đến khi bước vào Chợ Âm Dương. Người bán hàng đầu tiên nhìn thấy tôi liền nở nụ cười. Sau đó lấy từ dưới quầy ra một chiếc mặt nạ. Khuôn mặt trên chiếc mặt nạ đó… Giống hệt tôi.

23

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
Hoàn thành

Trưởng tỷ thất lạc từ thuở nhỏ.Năm mười sáu tuổi, nàng được Thái tử tìm về, hai người đã lén lút bái đường thành thân.Hoàng hậu vô cùng tức giận."Nàng ta lớn lên chốn dân dã, có hiểu quy củ không? Đã đọc qua Tứ Thư Ngũ Kinh chưa? Mang nàng ta đến đây, bổn cung muốn tự mình dạy dỗ một thời gian."Trưởng tỷ hoảng sợ.Trùng hợp thay, dung mạo ta lại giống nàng ta đến chín phần.Được Thái tử ngầm cho phép, nàng ta ép ta phải dùng thân phận của nàng ta để nhập cung.Mãi đến nửa năm sau, chúng ta mới có thể trở về vị trí thực sự của mình.Nàng ta lại cầu xin Thái tử chọn người phu quân cho ta."Điện hạ, Oản Oản lần này đã giúp chúng ta một việc lớn, ngài nên ban cho muội ấy một vị lang quân như ý mới phải."

16

Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc
Hoàn thành

Trong không gian tĩnh lặng, thi thoảng lại rộ lên tiếng gió luồn qua khe lá, khiến rừng trúc xào xạc một bản nhạc trầm bổng của thiên nhiên.  Dương Thu Cẩn đứng giữa bụi trúc già, đôi bàn tay thoăn thoắt tìm kiếm.  Cô nhìn trúng một ngọn măng vừa tầm, to cỡ cổ tay trẻ nhỏ, lớp vỏ vẫn còn bám chút sương đêm ẩm ướt.  Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên khi cô dùng lực bẻ ngang gốc.  Phần thịt măng trắng ngần, thanh khiết lộ ra, kéo theo đó là một mùi hương ngai ngái, hơi đắng nhưng lại mang theo vị ngọt lành đặc trưng của sản vật rừng sâu.  Hít hà mùi hương đầy sức sống ấy, Thu Cẩn khẽ nở một nụ cười hài lòng.

385

Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Minh Đài Hữu Anh - Mặc Mặc Vô Văn
Hoàn thành

Nghĩa muội của Thẩm Lâm Chương viết d//âm thư thoại bản, nổi đình nổi đám khắp kinh thành, hắn lại bảo rằng đó là bút tích của ta.Trong chốc lát, cả kinh thành đều rêu rao ta là y//êu t//inh hoạ bì, là kẻ l//ẳng l//ơ đ//ê ti//ện.Hắn nhìn ta, vẻ đầy hổ thẹn."Niệm Niệm ở kinh thành không thân không thích, khó khăn lắm mới đứng vững được chân, nàng hãy giúp muội ấy một lần đi."Ta tức giận đến mức đập n/át tín vật định tình ngay tại chỗ, rồi rời xa kinh thành về Giang Nam.Ba năm sau, ta quay trở lại kinh thành.Thẩm Lâm Chương chắp tay sau lưng hỏi ta: "Giận dỗi ba năm rồi, chắc cũng nên nguôi ngoai rồi chứ?"Ta gật đầu."Không giận nữa."Ta không chỉ không giận, mà còn sớm quên luôn cả hắn rồi.Ba năm từ hôn, ta sớm đã kết hôn sinh con, phu thê ân ái mặn nồng.Thời gian đâu mà nhớ đến đống cức này nữa!!!

7

Minh Đài Hữu Anh - Mặc Mặc Vô Văn

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm
Hoàn thành

Ta là hoàng hậu, đặc biệt có thể nhìn thấy qu ỷ.Hoàng thượng lại có thể khiến q u ỷ biến mất.Ta thật sự sợ hãi, sợ đến phát khóc, thế nên nửa đêm lén lút sờ soạng người hắn.Nào ngờ lại bị bắt tại trận.Đối diện với ánh mắt chất vấn kia, ta mặt không đỏ, tim không đập, bình tĩnh giải thích:"Hoàng thượng, người dùng loại bồ kết nào vậy? Sao da lại mịn màng, trơn láng thế này?"Hoàng thượng nhướng mày:"Hoàng hậu, nàng đừng hòng thèm khát thân thể trẫm."

14

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Thẩm Lệnh Nghi
Hoàn thành

Khi tin tức ta bị từ hôn truyền tới biên quan, Tạ Nghiễn đang bận ch ém gi ết quân địch.Nghe nói hắn ch ém gục ba viên tướng địch tại chỗ, đ ánh trận xong xuôi liền phi ngựa về kinh thành.Bảy con chiến mã ch ết mệt trên đường, còn hắn thì ngay cả mắt cũng không nhắm lại.Ta nghe được những điều này, thầm nghĩ tên đáng ch ết kia chắc chắn trở về để xem trò cười của ta.Dù sao hắn cũng là kẻ đối đầu không đội trời chung với ta, từ nhỏ đã cướp mất hào quang của ta, lớn lên lại phá đám ta.Cho đến tận đêm khuya, cửa phủ vang lên tiếng gõ.Hắn đứng trong màn tuyết, phía sau là một trăm hai mươi rương sính lễ đỏ rực chói mắt.Giọng hắn run run, "Nàng có nguyện ý gả cho ta, làm thê tử củ ta không?"

14

Thẩm Lệnh Nghi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt
Hoàn thành

Ngày hôn phu Thẩm Độ đến hạ sính.Biểu muội của hắn là Liễu Tích Âm lao ra chặn trước sính lễ, không cho người khiêng vào cửa."Tô tỷ tỷ cái gì cũng có rồi, cả con phố này đều là cửa tiệm của tỷ tỷ... vậy mà còn bắt biểu ca phải dốc toàn bộ gia sản ra để làm sính lễ..."Thẩm Độ khẽ quát: "Không được vô lễ!"Nàng ta nước mắt lưng tròng: "Tích Âm chỉ là thấy đau lòng cho biểu ca..."Nàng ta vừa tỏ vẻ yếu đuối vừa không buông tha, nhất quyết đòi khiêng trả lại một nửa sính lễ.Thẩm Độ bất lực nói với ta: "Tích Âm tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nàng đừng nên so đo với muội ấy."Hắn lại đau lòng lau nước mắt cho nàng ta: "Đừng khóc nữa, tất cả đều theo ý nàng."Liễu Tích Âm cười.Thẩm Độ cười.Ta cũng cười.Giây tiếp theo, ta phất tay."Sính lễ khiêng về phủ. Người, đuổi đi cho ta."

16

Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp
Hoàn thành

Phụ thân bán ta vào Hầu phủ, dặn dò ta tìm một chỗ dựa vững chắc.Ta đã nhắm trúng Thế tử gia.Nhưng ngài ấy quá cao quý, ta chẳng thể với tới.Thế là, ta quay sang ôm lấy gã phu ngựa thọt chân trông tầm thường nhất bên cạnh Thế tử.Ta giặt giũ cho hắn, thay hắn đỡ những cú đ ấm.Khi hắn bị mọi người chế giễu, ta vẫn kiên định đứng về phía hắn.Ba năm sau, biên cương cáo cấp, thánh chỉ ban xuống, mời hắn khôi phục chức cũ, tái chấp chưởng soái ấn.Hắn dìu ta ngồi lên vị trí Tướng quân phu nhân, khẽ hỏi: "Khi ấy, cớ sao nàng lại chọn ta?"Ta nhìn hắn, thật thà đáp:"Vì trong cả phủ này, chỉ có chàng là kẻ thọt chân mà vẫn có thể đá ch ết một con sói chỉ bằng một cước.""Cổ phiếu tiềm năng đấy, chàng hiểu không?"

6

Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Thuê Phu Quân - Tri Nhất
Hoàn thành

Thuyền của phụ thân vừa cập bến, A Quế thẩm đã cất cao giọng gọi:"A Lăng! Dao ca nhi nhà người là công tử nhà họ Thẩm ở kinh thành! Sau này làm thiếu phu nhân rồi, đừng có quên thẩm đấy!"Đám phu thuyền và chân khuân vác trên bến tàu lũ lượt quay đầu nhìn lại.Thẩm Dao đứng trên bậc đá ở bến tàu, mặc một bộ trực xống lụa kén, tóc chải chuốt gọn gàng.Ta ném dây neo lên bờ: "Dao ca ca, đã đợi được người nhà họ Thẩm chưa?"Huynh ấy liếc nhìn ta, quay sang nói với A Quế thẩm: "Nhà họ Chu đối với ta, chỉ là ơn dưỡng dục. Ngoài ra, chẳng còn gì khác."Có kẻ bịt miệng cười trộm, có người ngoảnh mặt đi.Ta bẽ bàng nắm chặt dây neo, hơi nóng trên mặt chạy thẳng tới tận vành tai.Đúng lúc này, rèm khoang thuyền phía sau bỗng nhiên bị người ta vén lên.Vị thư sinh sa sút mà ta tiện đường cho đi nhờ vừa nãy bước tới, dưới ánh nhìn của cả bến tàu, không nhanh không chậm đứng bên cạnh ta."Vị công tử này đương nhiên không có hôn ước với Chu cô nương.""Bởi vì ta mới là vị hôn phu của nàng ấy."

7

Thuê Phu Quân - Tri Nhất

Sưu tầm

bởi NovelHub Official