Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thể loại

Truyện Cổ Đại

226 truyện

Cổ Đại

226 truyện

Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
Hoàn thành

Ta, Tô Ánh! Ta trọng sinh rồi! Trước khi trọng sinh,  ta chỉ là một thứ nữ hèn mọn, sống ở nơi hẻo lánh trong phủ Quốc Công. Trong cơn mơ màng, ta từ hỗn độn mà chậm rãi tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra. Ta siết chặt bàn tay  trên chăn, lúc này mới chợt nhận  ra mọi chuyện kiếp trước như thủy triều cuồn cuộn ập đến.

215

Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Giang Lệnh Nghi
Hoàn thành

Ta có thiên bẩm về khứu giác, lại còn thích làm bộ làm tịch.Chẳng ngờ diễn sâu quá đà, thế nào lại thành tài nữ về hương liệu đệ nhất thượng kinh.Vừa đến tuổi cập kê, Thái hậu vốn thích tùy tiện mai mối, đã chỉ hôn ta cho phủ Định Viễn Tướng quân.Kết hôn được một năm rưỡi, phu quân phụng mệnh đến Bắc Cảnh, rồi tử trận tại Tuyết Lĩnh.Người thúc đệ chưa từng gặp mặt, nhưng lại có dung mạo giống hệt phu quân, ôm lấy ngọc bội của huynh trưởng, khoác trên mình lớp sương giá đứng trước mặt ta:"Tẩu tẩu, đệ thật có lỗi. Đệ không thể đưa huynh trưởng trở về toàn vẹn. Tẩu muốn đánh muốn mắng, đệ đều cam chịu."Ta khẽ ngửi một cái.Rất chắc chắn, người đang đứng trước mặt ta chính là phu quân của mình.Trên người hắn vẫn vương mùi Trầm Thủy Hương mà ta từng xông cho hắn trong đêm tân hôn, kẻ khác không tài nào gột rửa, dù là tuyết trắng cũng chẳng thể che đậy.Thế nhưng ta ngẫm lại, có tiền có thời gian, lại có thêm cái danh góa phụ cũng không tệ chút nào.Vậy là ta cùng hắn diễn vở kịch này suốt hai năm ròng.Trong hai năm đó, hắn cưới thanh mai trúc mã, còn ta tự nguyện đến Thanh Nguyệt Am ngoài thành, ở lại tận hai năm.Nước sông không phạm nước giếng, mỗi người một nơi đều thấy an yên.Cho đến khi ta chơi chán ở ngoài và quay lại phủ Tướng quân.Vừa bước vào chính sảnh, ta đã thấy Tạ Kinh Hàn ngồi trên thượng vị, sắc mặt đen như bị đổ mực, hắn chằm chằm nhìn vào những chiếc rương đỏ đầy phòng rồi nhìn ta:"Tẩu tẩu, thật là bản lĩnh cao cường. Người còn chưa về nhà, mà sính lễ cầu hôn đã đến tận cửa rồi."

310

Giang Lệnh Nghi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tuế Tuế Thừa Niên
Hoàn thành

Sau khi liều mạng đỡ tên thay Lăng Thừa Diên trên chiến trường, ta trở thành trò cười của kinh thành.Một nữ tử thô kệch, tay chân chai sạn không ai ngó ngàng, lại dám mơ tưởng đến vị thiếu tướng quân vang danh nhất kinh thành.Tướng quân phu nhân sợ ta quấn lấy nhi tử của bà, nên gả ta cho người thứ tử vốn đã bệnh tật ốm yếu.Ta như thể vừa nhặt được món hời lớn,mỗi ngày đều lôi kẻ ốm yếu kia dậy rèn luyện thân thể,"Ta khó khăn lắm mới có được một vị phu quân, tốt nhất chàng phải sống đến trăm tuổi cho ta đấy nhé!"

38

Tuế Tuế Thừa Niên

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Lương Thiếp Thanh Hòa
Hoàn thành

Lão phu nhân muốn ban ta cho trưởng tôn làm thiếp. Nhưng Đại thiếu phu nhân không đồng ý. Nàng ta hạ Hoan Tình tán cho ta, rồi đẩy ta sang cho Nhị thiếu gia. Nhị thiếu phu nhân cũng chẳng vừa mắt. Nàng ta cho người chặn đường, ném ta ngược về chỗ Đại thiếu gia. Ta nhẫn nhịn ngọn lửa nóng hầm hập bốc lên khắp cơ thể, liều mạng giãy giụa bỏ trốn. Trong cơn lảo đảo, ta nhào thẳng vào lòng một người đàn ông quen thuộc. “Cầu xin Quốc công gia cứu nô tỳ…”

27

Lương Thiếp Thanh Hòa

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Gió Mưa Chẳng Tới
Hoàn thành

Năm mười sáu tuổi, ta gả cho Tạ Uyên. Ngày thành thân, hắn còn chưa xuống giường nổi. Người trong thành đều nói cha ta tham sính lễ nên mới gả ta cho một con ma ốm gần đất xa trời. Ngay cả ta cũng nghĩ như vậy. Ba ngày sau khi thành thân, phu quân bệnh tật của ta đưa cho ta một cuốn sổ. Hắn nói: “Trong nhà còn hai mươi ba lượng bạc.” “Tiền thuốc tháng này hết mười một lượng.” “Tiền than sưởi ấm mùa đông hết ba lượng. Gạo, muối, dầu, đèn ước chừng cần hai lượng.” Đó là lần đầu tiên ta biết. Hóa ra hôn nhân không như những gì thoại bản viết. Không có động phòng hoa chúc, không có tình sâu nghĩa nặng. Chỉ có hai người nghèo ngồi dưới ngọn đèn dầu, tính toán xem làm thế nào để sống tiếp qua những ngày tháng ngặt nghèo phía trước. Ta nhận thêu kiếm tiền. Hắn chép sách đổi thuốc. Ta tưởng hai người cứ nương tựa vào nhau mà sống như thế. Cho đến đêm giao thừa năm ấy, Tạ Uyên sốt cao mê man. Trong cơn mộng mị, hắn nắm chặt góc chăn, gọi tên một người khác. Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu. Thì ra trong lòng hắn đã có một người từ rất lâu rồi. Mà ta… Chỉ là người được cưới về để cùng hắn sống hết quãng đời còn lại.

34

Gió Mưa Chẳng Tới

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
Hoàn thành

Phu quân nuôi từ bé của ta chính là Trạng nguyên lang tương lai.  Hắn lợi dụng ta để mưu cầu danh vọng, vừa đứng vững gót chân đã vội vã rước người trong lòng vào cửa, rồi trở tay đẩy cả gia tộc ta vào chốn ngục tù, xét nhà diệt tộc.   Trong lao gian u tối, hắn cùng tân nương t.ử tình thâm ý trọng, nắm tay nhau đứng đó, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói rồi, sự nhục nhã ngày ấy, nhất định sẽ bắt ngươi phải trả lại gấp trăm ngàn lần!”   Khoảnh khắc tiếp theo, ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm. Chẳng rõ cảnh tượng kinh hoàng kia là điềm báo tương lai, hay chỉ do lòng ta lo sợ viển vông mà thành mộng mị.

312

Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu

Sưu tầm

bởi NovelHub Official