Khám phá 1.187 truyện mọi thể loại

Sau khi cưới chưa bao lâu, tôi cùng chồng đi nghỉ tuần trăng mật tại Hẻm núi Đông Sơn. Đó vốn chỉ là một chuyến đi thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng. Không ai ngờ chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ lại biến thành cơn ác mộng không lối thoát. Chồng tôi rất thích chụp ảnh. Vừa đặt chân lên chiếc đò ngang, anh đã cầm máy ảnh đi khắp nơi tìm góc đẹp để ghi lại cảnh sắc hẻm núi. Đúng lúc mải mê nhìn qua màn hình máy ảnh, anh bất ngờ trượt chân khỏi mạn thuyền, rơi thẳng xuống làn nước đen kịt rồi biến mất sạch sẽ, như chưa từng tồn tại. Biết bơi, tôi lập tức lao tới định nhảy xuống c/ứu người. Nhưng người lái đò giữ chặt lấy tôi. Dù tôi giãy giụa, gào khóc rằng người dưới nước là chồng mình, ông vẫn không chịu buông tay. Gương mặt ông trắng bệch. Ông nói bất kể ai rơi xuống cũng tuyệt đối không được nhảy theo. Theo lời ông, chỉ cần chìm xuống đoạn nước này thì gần như không còn cơ hội sống. Nếu tôi cố lao xuống, kết cục chỉ là thêm một người bỏ m/ạng. Việc duy nhất tôi nên làm lúc này là lên bờ tìm người chuyên vớt x/á/c. Tôi không thể chấp nhận. Đúng là cuộc hôn nhân này đến khá vội, tình cảm giữa tôi và chồng cũng chưa đủ sâu đậm. Nhưng mẹ chồng tôi là người đứng đầu một viện nghiên c/ứu danh tiếng. Bà chọn tôi vì năng lực, còn tôi đồng ý cuộc hôn nhân này vì tương lai rộng mở. Nếu bà biết con trai gặp nạn mà tôi đứng nhìn không c/ứu, tôi sẽ mất sạch tất cả.
bởi NovelHub Official

【 Nhiệm vụ tân thủ: Đánh chết rắn nhỏ x5】 【Lưu ý: Tất cả quái vật đều có nhược điểm, bạn chỉ cần tấn công nhẹ vào đó sẽ có thể khiến quái vật bị trọng thương.】 Bình An hưng phấn đem gậy gỗ lao ra dã ngoại tìm đàn rắn nhỏ. Vừa nhìn thấy “rắn nhỏ” hắn đã sững sờ. “Nghe người ta nói dùng gậy đánh vào 7 tấc của nó là trúng điểm yếu. Nhưng xin cho hỏi, 7 tấc của con rắn dài 50m ở chỗ nào ạ, ta có gậy ở đây rồi. Đang online chờ, rất gấp…”
bởi NovelHub Official

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Chung tình, Con cưng của trời, Tinh anh giới kinh doanh, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng GIỚI THIỆU Màn đêm buông xuống, tim Ôn Ý Nùng đập mạnh như sấm. Trong không gian tối tăm, đôi mắt xanh đen của người đàn ông ghim chặt lấy cô, ánh mắt ngập tràn sự mê luyến và chuyên chú đến mức cố chấp. “Trong tiết học vừa rồi.” “Chỉ trong bảy phút, cô giáo Ôn đã cắn môi mười lần, cọ vào dái tai năm lần.” Ôn Ý Nùng cứng họng, không thốt nên lời. Trong điện thoại của cô lúc này vẫn còn hiển thị dòng tin nhắn mà người đàn ông này gửi nửa tiếng trước: 【Mười giờ tối nay, hầm rượu】 Mối quan hệ cấm kỵ này đã âm thầm kéo dài suốt hai tháng qua. Nội tâm cô giằng xé vô cùng. Ban ngày tỉnh táo thì không ngừng tự trách bản thân, nhưng đêm đến lại chẳng thể cưỡng lại mà chìm đắm vào nó. “Em đang căng thẳng cái gì?” “Chẳng phải em luôn thích cảm giác được tan chảy trong vòng tay tôi sao?” Người đàn ông cúi đầu, tiếng Ý đan xen cùng dục vọng bệnh hoạn rót thẳng vào tai cô: “Bảo bối.” Đến trang viên họ Mạc ứng tuyển, là quyết định sai lầm nhất trong đời Ôn Ý Nùng. Bởi vì cô đã trót dây dưa với Mạc Thiếu Thương. Trước mặt người ngoài, anh cao ngạo, lạnh lùng và hờ hững. Sợi xích kính gọng vàng rủ xuống sườn mặt sắc sảo góc cạnh, phong thái nho nhã tựa như không vướng chút bụi trần. Chỉ có Ôn Ý Nùng biết, vị Thái tử gia mang dòng máu lai Trung – Ý này thực chất là một tên điên đội lốt tao nhã. Anh cô độc, cố chấp, u ám và mang tâm lý bệnh hoạn. Đặc biệt, anh cực kỳ chuộng những đêm vắng người qua lại, lừa dỗ cô xuống hầm rượu ngầm, rồi giữa mùi rượu say đắm mà hung hăng cắn mút đôi môi cô, hôn cho đến khi cả người cô run rẩy… Ôn Ý Nùng: QAQ khóc khóc. Bạn trai yêu đương vụng trộm điên quá, tôi mệt mỏi quá đi mất. – Em gái ngọt ngào ngoan ngoãn, dịu dàng x Tên điên con lai u ám | Chênh lệch thể hình | Chênh lệch tuổi tác | Trước mặt người ngoài vờ không quen, sau lưng ôm hôn tới tấp [Hướng dẫn lọt hố / Lưu ý khi đọc] ① Nam chính là bệnh kiều hàng thật giá thật, thân tâm sạch, tính chiếm hữu cực kỳ, cực kỳ cao. ② Nữ chính là giáo viên giáo dục đặc biệt. Nam chính có một đứa cháu trai bị tự kỷ. ③ 1v1, SC, HE. ④ Tên truyện không mang bất kỳ hàm ý xấu nào, chỉ là nữ chính đã gửi một cái meme bịt miệng khóc lóc thảm thương mà thôi. Nhân vật chính: Ôn Ý Nùng, Mạc Thiếu Thương. Tóm tắt bằng một câu: Ngọt muội ngoan ngoãn, dịu dàng x Tên điên con lai u ám. Lập ý: Tình yêu là tín ngưỡng vĩnh hằng.
bởi NovelHub Official

Truyện kể về cuộc đời của Phong Trần, cậu ta bắt đầu từ địa ngục, nhận được hai cơ duyên lớn là một mảnh gốm và một vị Bồ Tát từ đó bước lên con đường tu luyện. Trên con đuòng tu luyện Phong Trần gặp được rất nhiều tri kỷ, trải qua các cuộc phiêu lưu từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.
bởi NovelHub Official

Đến từ Thái Dương hệ thanh niên Chu Du ngoài ý muốn xuyên qua đến tám trăm dặm Sư Đà Lĩnh, thức tỉnh cướp lấy thiên tài địa bảo đặc tính thần thông, bước lên một cái chưa từng thiết tưởng con đường. Bảo Thực, bảo cá, bảo cầm…… Thậm chí với thần binh lợi khí, yêu ma quỷ quái, đều có thể đoạt này pháp lực, bổ khuyết tự thân, Hồng đồng quả ( nhất giai ), bổ khuyết nhưng đến: Thân cường thể tráng. Nanh sói trọng cung ( tam giai ), bổ khuyết nhưng đến: Lang hồn, tinh chuẩn, xuyên thấu, nhanh chóng xạ kích, tiễn vô hư phát. Nộ mục kim cương bảo giống ( ngũ giai ), bổ khuyết nhưng đến: Rút sơn khiêng đỉnh, nhanh như điện chớp, chư tà lui tránh, đạp đất kim cương. —— Ngàn dặm sơn đạo yêu ma cứ, tám trăm dặm sông lớn sóng gió hiểm, trong núi quốc gia Sư Đà Quốc tới rồi diệt vong đêm trước, chỉ chờ kim cánh đại bàng bầu trời tới. Chu Du lấy phàm nhân chi khu, đoạt thiên công tạo hóa, thành lập mà kim cương, 500 nhiều năm sau, Đường Tăng đoàn người đi vào nơi này, trên đường đi gặp lão trượng nghe nói nơi này yêu ma chiếm cứ, Ngộ Không liên tục lắc đầu: “Trong núi quốc chủ là ta huynh đệ, từng cùng nhau sấm địa phủ, thượng thiên cung, trước đó vài ngày cùng ta thông tín, hắn nói chính mình tại nơi đây đãi 500 nhiều năm, còn chưa bao giờ nghe nói có cái gì ma đầu.”
bởi NovelHub Official
Tiêu chí: Miệng dùng để giải thích chứ không để hiểu lầm; Lương tâm có nhưng không nhiều; Logic thép, cấm soi lịch sử!
bởi NovelHub Official
Lý Đào Hoa người cũng như tên, mặt đẹp tựa hoa đào, tìm khắp mười dặm tám làng chẳng thấy cô nương nào xinh đẹp hơn nàng. Chẳng may lại sinh nhầm chỗ, làm con gái đồ tể. Càng bất hạnh hơn là cha nàng - lão đồ tể nghiện cờ bạc như mạng, chẳng những thua sạch chút gia sản ít ỏi, mà còn đem gán luôn nàng vào thanh lâu để trừ nợ. Ở thanh lâu bưng trà rót nước chưa được hai ngày, Lý Đào Hoa đã bị trói gô như đòn bánh tét, trở thành "đại lễ" mà tên địa chủ dâng lên cho tân Huyện lệnh. Đêm ấy, Lý Đào Hoa co ro trên giường, nhớ đến dáng vẻ bụng phệ đầy mỡ, tuổi đã ngoài năm mươi của Huyện lệnh đời trước, nàng băn khoăn không biết lát nữa nên cắn đứt mũi tên quan chó má này trước, hay là nhai nát tai hắn thì hơn. Cho đến khi màn trướng được kéo ra, đứng trước mặt nàng lại là một thư sinh trẻ tuổi, mặt đỏ tưng bừng, tay chân luống cuống chẳng biết làm sao, thậm chí nhìn cũng chẳng dám nhìn nàng. "Ngươi là ai?" Lý Đào Hoa gắt gỏng hỏi, nhất thời đoán không ra thân phận đối phương. Chàng thư sinh vội vàng chắp tay, vái chào nàng một cái thật sâu, lắp ba lắp bắp tự báo gia môn: "Tại... tại hạ là Hứa Văn Hồ. Hứa trong hứa hẹn, Văn trong văn nhã, Hồ trong 'Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ' (một mảng băng tâm trong bình ngọc). Tại hạ là tân Huyện lệnh của quý huyện, vô ý đường đột cô nương, mong cô nương hải hà lượng thứ." Lúc đầu, Lý Đào Hoa cứ ngỡ tên Hứa "Hồ Lô" này là một tên quan chó má giả heo ăn thịt hổ, chẳng khác gì lũ quan lại chuyên vơ vét mỡ dân, hút máu người. Về sau mới vỡ lẽ, tên này thuần túy chỉ là một tên ngốc. Bởi lẽ chỉ có kẻ ngốc mới đi gây khó dễ với bạc, cắn chặt một vụ án cũ rích không chịu buông tha. Nhưng nàng chưa từng nghĩ tới, sẽ có ngày tên ngốc ấy sau khi uống say lại lao vào cấu xé với người ta, mở miệng ra là gọi tên nàng: "Đào Hoa không phải là sư tử Hà Đông, nàng ấy là cô nương rất tốt, rất tốt! Là cô nương tốt nhất trên đời này!" Dưới ánh trăng, ánh mắt chàng thanh niên kiên định, vành tai nóng bừng.• Bánh ngọt nhỏ phá án, cốt truyện và tình cảm chia đều, nữ chính vừa đẹp vừa hung dữ, nam chính là chú cún con rất lễ phép nhưng ép quá cũng biết cắn người. • Một câu giới thiệu vắn tắt: Bông hoa nhài trắng đanh đá x Huyện thái gia mọt sách. • Ý nghĩa: Nơi nào có khe nứt, nơi đó ắt ánh sáng sẽ chiếu vào.
bởi NovelHub Official
Trấn Bắc Vương thế tử vốn có tài cầm quân, lại không ngờ tuổi còn trẻ đã ph ế mất đôi chân.Từ đó về sau, chẳng còn đất dụng võ nữa.Trước đó, ta với tư cách là hôn thê được định ước từ nhỏ, nghe nói hắn đã có người trong mộng, liền xuống núi từ hôn.Sau đó, ta vùi đầu vào y dược, không màng thế sự.Mười năm sau xuống núi, mới hay giang sơn đổ nát, thế sự đã tang thương.Hắn đã ch ết dưới vó ngựa thiết kỵ Mạc Bắc.Còn ta trên đường đến Thượng Kinh, vì cứu một đám trẻ mà bị người Mạc Bắc ch ém hai mươi ba đao, ch ết vô cùng thê thảm.Trọng sinh một đời, ta gỡ bảng văn cầu danh y của Trấn Bắc Vương phủ xuống.Một lần nữa, bước chân vào phủ Trấn Bắc Vương.Thứ ta muốn cứu, không chỉ là Thế tử Trấn Bắc Vương, mà là ngàn vạn bách tính tay không tấc sắt cần hắn còn sống để bảo vệ.
bởi NovelHub Official
Trên con đường nhỏ ở nông thôn, một chiếc xe lừa đang chạy, bên trên có một nhóm người ngồi, rôm rả chuyện trò việc nhà việc cửa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười ha hả. Phía sau xe lừa có hai cô gái trẻ ngồi. Cô gái bên trái tết hai b.í.m tóc bóng mượt, quần áo trên người có nhiều miếng vá. Cô quay đầu nhìn sang nữ đồng chí bên cạnh, thấy cô ấy đang ngẩn ngơ nhìn con đường phía trước, triệu chứng này bắt đầu từ lúc cô ấy lên xe lừa đến giờ. “Đồng chí, cô đang nghĩ gì thế?” Vị nữ đồng chí này trông rất xinh đẹp, dù là ở khu gia thuộc hay thôn Hạnh Gia cách một con sông cũng không có người nào như vậy, cô ấy chắc không phải người ở vùng này. Thấy nữ đồng chí không nói gì, cô gái lại nhỏ giọng hỏi: “Đồng chí, cô đến thăm người thân à?” Hàng mi của Ôn Nam rũ xuống, lúc này mới hoàn toàn hoàn hồn khỏi sự thất thần vừa rồi: “Ừ, tôi đến thăm người thân.” Cô gái nhỏ nhìn nụ cười trên mặt Ôn Nam, cảm thấy cô ấy trông thật đẹp, da dẻ cũng trắng trẻo, quần áo trên người sạch sẽ đẹp đẽ, một miếng vá cũng không có, bố mẹ cô ấy chắc chắn rất cưng chiều cô ấy. “Tôi tên là Triệu Tiểu Mạch, cô tên là gì?” “Tôi tên Ôn Nam.”
bởi NovelHub Official
Người ngoài đều nói tôi là con chim hoàng yến được ông trùm hắc đạo Quý Cửu Từ nuôi trong lồng son.Ngày đó, tôi đang lười biếng nằm trong phòng ngủ.Bỗng nhiên bang phái xảy ra phản loạn, tiếng ché/m gi/ết vang lên không dứt.Phó thủ lĩnh toàn thân đầy máu xông vào, bóp lấy cằm tôi.Ánh mắt anh ta tham lam đến đáng sợ.“Quý Cửu Từ ch/ết rồi. Từ nay về sau, cô sẽ là của tôi.”Tôi hoảng hốt lùi lại, cả người run rẩy.Đúng lúc anh ta kéo tôi vào lòng, tôi bất ngờ rút cây trâm giắt trên đầu, đâm thẳng vào tim anh ta.Nhìn anh ta ôm ngực ngã xuống đất với vẻ mặt không thể tin nổi, tôi bật cười.“Con rối của tôi, cũng đến lượt anh động vào sao?”
bởi NovelHub Official
Cả kinh thành đều chê cười ta, đường đường là Đích nữ phủ Tướng quân, nay lại phải gọi chính thứ muội của mình một tiếng “Chủ mẫu”. Đêm tân hôn, hắn lại bỏ mặc kiều thê, gõ cửa phòng ta. “Mở cửa, Tri Ý, ta biết nàng ở bên trong.” Ta tựa lưng vào cửa, cười lạnh không đáp. Cho đến ngày hôm sau, một cuộn thánh chỉ minh hoàng được đưa tới phủ. Nhìn hai chữ “Tứ hôn” trên đó, sắc mặt Cố Hoài An trắng bệch nhìn ta, tựa như lần đầu tiên mới quen biết nữ nhân này.
bởi NovelHub Official
🪷 NGỌC TRIỀN CHI 🪷 Tên gốc: 珠玉在侧 Hán Việt: Ngọc triền chi Tác giả: Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, HE, 1v2, Cổ đại, Tình cảm, Góc nhìn nữ chính, Cung đình hầu tước, Tình hữu độc chung, Mất trí nhớ Số chương: 97 chính văn + 04 ngoại truyện Nguồn raw: Tấn Giang Nguồn convert: Reine | wikidich Editor: Thảo Anh | Team Sel Bookcover: Gấu trắng thích em – Iceguinnn 🪷 GIỚI THIỆU 🪷 Lận Chiêm vốn chẳng hề ưa vị tẩu tẩu này của mình. Nàng là nữ nhân mà huynh trưởng cưới về trong những ngày tháng bị phái ra trấn nhậm biên thùy. Chẳng giống những danh môn thục nữ chốn kinh kỳ, dung mạo nàng tầm thường, tính tình lại khờ khạo, mộc mạc; xuất thân thấp hèn, chỉ là một ả mổ lợn thô kệch. Trong khi đó, huynh trưởng lại xuất thân từ danh gia vọng tộc, phẩm hạnh đoan chính, dung mạo tựa trăng sáng sao trong, tuổi còn trẻ đã giữ chức vụ trọng yếu chốn triều đường, tiền đồ xán lạn. Hai người bọn họ, quả thực là khác biệt một trời một vực. Lận Chiêm đinh ninh rằng, ả nữ nhân này ắt đã dùng thủ đoạn đê hèn nào đó mới ép được huynh trưởng cưới nàng. Ngày mãn nhiệm hồi kinh, gia tộc định bề sắp xếp lại hôn sự cho huynh ấy. Nào ngờ, một nam nhân thanh phong tế nguyệt như huynh trưởng, lại vì ả mà cãi lời bậc tôn trưởng, nắm chặt tay nàng, dõng dạc tuyên bố nàng là thê tử kết tóc se tơ, là thê tử duy nhất trong đời này của huynh ấy. Lận Chiêm cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt, thầm nghĩ ả ta chắc chắn đã bỏ bùa mê thuốc lú huynh trưởng rồi. Từ một ả mổ lợn hèn kém thoắt cái trở thành Tiến sĩ nương tử, một bước lên cành cao hóa phượng hoàng. Lận Chiêm tin chắc rằng bản tính tham lam, đê tiện của nàng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị phơi bày. Đã mang phận tẩu tẩu, nàng tất nhiên hết lòng săn sóc đứa em chồng là hắn. Ngặt nỗi Lận Chiêm lại gai mắt nàng, chốn chốn đối đầu, gây bề khó dễ. Thế nhưng, nàng vẫn luôn cúi đầu thuận mắt, cam chịu nhẫn nhịn, chưa từng buông lời oán thán. Tựa hồ mọi trò trêu chọc ác ý của hắn trong mắt nàng chỉ là những trò ấu trĩ của trẻ ranh. Lận Chiêm ngày càng ghét cay ghét đắng nàng. Thế nhưng, trong những giấc mộng xuân tình ướt át, bóng hình nàng lại dăm lần bảy lượt luẩn quẩn hiện về. Năm thứ hai sau khi nàng gả vào phủ, huynh trưởng của Lận Chiêm tạ thế. Hắn nhìn vị tẩu tẩu khóc đến mức cõi lòng tan nát, tưởng chừng như sắp ngất lịm đi, bèn bước tới đỡ lấy nàng, thấp giọng buông lời an ủi: “Tẩu tẩu, ca ca tuy đã đi rồi, nhưng tẩu vẫn còn đệ cơ mà.” Lận Đàn trọng thương rơi vào hôn mê. Khi tỉnh lại, chàng đã đánh mất một đoạn ký ức. Đệ đệ dẫn một thiếu nữ đến gặp chàng, trịnh trọng thưa: “Huynh trưởng, đây là vị hôn thê của đệ.” Lận Đàn mỉm cười ôn nhu, nhưng vị đệ muội tương lai kia lại cứ cúi gằm mặt, chẳng dám ngước lên nhìn chàng. Nàng nhu nhược, nhút nhát, nhưng lại kiên cường như một đóa hoa nhỏ dẫu dầm sương dãi gió cũng chẳng chịu khuất phục. Ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm mặt, Lận Đàn – vị công tử thế gia ngọc thụ lâm phong, cả đời sống đoan chính, tự trọng – đã nảy sinh ý niệm cướp đoạt vị hôn thê của chính đệ đệ ruột mình. – Công tử thế gia thanh lãnh x Nữ chính thành thật ngốc nghếch bẩm sinh x Chó điên u ám hay cứng miệng. Vai chính: Tô Ngọc Dung, Lận Chiêm, Lận Đàn Khác: Dù là kẻ lạnh lùng hay kẻ cuồng nhiệt thì cuối cùng cũng tự nguyện làm “chó” cho nữ chính Lập ý: Chuyện cũ không thể níu, người tới vẫn có thể mong chờ. [GỠ MÌN – Xin nhất định phải đọc]: Truyện 1v2. Nữ chính không còn trinh trắng (trước khi đến với hai nam chính), hai nam chính thân tâm đều sạch. Cả hai vị nam khách mời đều là nam chính nên đất diễn rất nhiều. Văn án được viết từ góc nhìn của hai nam chính để tạo không khí, nội dung chính văn vẫn đi theo góc nhìn của nữ chính. Nữ chính chỉ bắt đầu tuyến tình cảm với đệ đệ sau khi ca ca giả chết và hai người đã giải trừ hôn thú. Nữ chính là người hiền lành chân chất, khờ khạo, nhu nhược, giai đoạn đầu sống rất uất ức (Lưu ý nhấn mạnh: Nữ chính sẽ bị ức hiếp, bị coi thường, nhưng sau này sẽ dùng bản lĩnh của mình để khiến người khác thay đổi cái nhìn. Nàng chỉ là một cô nương không có tâm cơ, không thể suy nghĩ chu toàn sắc sảo, là một người hiền lành mềm mỏng. Xin đừng quá khắt khe về tính cách với một thiếu nữ chỉ mới mười mấy tuổi, ai để tâm xin đừng lọt hố). Giai đoạn sau nàng sẽ chần chừ, dao động. Xin lỗi vì tác giả là người có gu khá “mặn”, thích xem cảnh người hiền lành bị ức hiếp, tình tiết cẩu huyết tột độ. Có yếu tố mất trí nhớ, chồng cũ “đội mồ sống dậy” rồi lao vào đánh nhau với tình mới cùng vô vàn tình tiết máu chó khác. Sở thích của tác giả rất tồi tệ, nếu thấy không hợp xin hãy né gấp, ĐÂY CHỈ LÀ TRUYỆN VIẾT THỎA MÃN SỞ THÍCH CÁ NHÂN (nhấn mạnh). Nếu không hợp gu tuyệt đối đừng ép bản thân click vào… P/s: Nhấn mạnh lần nữa, nếu bạn học nào đã đọc bộ truyện trước của tôi, xin hãy cẩn trọng khi nhảy hố bộ này. Tính cách nữ chính bộ này khác hoàn toàn với nữ chính bộ trước. Như văn án đã nói, nàng rất nhu nhược và cam chịu, đó là bản chất của nàng, cho dù sau này có thay đổi thì cũng không thể trở thành một cô gái quá đỗi dũng cảm hay đề cao cái tôi cá nhân. Tư tưởng của nàng bảo thủ, truyền thống, hay dao động. Bạn nào thích thể loại thuần ái 1v1, đảng khiết XIN ĐỪNG LỌT HỐ (nhấn mạnh). Nữ chính sẽ không chọn một trong hai, mà sẽ giữ lại cả hai. Ai chỉ thích duy nhất một nam chính xin đừng ép bản thân đọc tiếp. Xin ĐỪNG CHỬI nữ chính, ĐỪNG MẮNG nữ chính. Nếu không chịu nổi, xin hãy lặng lẽ bấm góc trái thoát ra, bỏ truyện không cần thông báo. Nàng chỉ là một người quá mức hiền lành, nàng có lỗi gì cơ chứ? Đã nói là người thật thà hiền lành rồi, nên chắc chắn sẽ có những tình tiết bị ăn hiếp đến mức uất ức, nín nhịn. Xin hãy chuẩn bị tâm lý thật kỹ rồi hẵng đọc tiếp aaaa. Thực sự đây chỉ là một bộ truyện cẩu huyết hạng ba viết theo gu cá nhân, các tiểu bảo bối có tiêu chuẩn đạo đức cao xin đừng lọt hố.
bởi NovelHub Official
Sau khi bị gã tồi lừa cả tình lẫn tiền, tôi đến đồn cảnh sát để báo án.Cảnh sát hỏi:「 Cô đã 25 tuổi rồi, mà vẫn có thể bị lừa sao? 」Tôi trả lời thành thực:「 Anh ta đẹp trai. 」Đêm đó, có người quen đường quen lối chặn tôi ngay cửa nhà,「 Em nói xem, anh ta đẹp trai hay tôi đẹp trai? 」
bởi NovelHub Official
Năm ta cập kê, Tạ gia bị tịch thu gia sản, lão bộc trung thành giao phó ta cho cháu trai hắn ở trong thôn.Cháu trai kia thân hình vạm vỡ, ngày ngày không đi săn thì cũng ra đồng làm ruộng, còn hung dữ bảo ta quá mong manh yếu đuối.Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ điền xá nô! Dù ta có chết đói cũng chẳng thèm nếm một ngụm canh rau dại của ngươi!"Thế rồi tối đến, ta bụng đói cồn cào, lén lút cuộn mình trong chăn mà thút thít.Hôm sau, hắn cõng ta đi bộ mười dặm đường núi ra thị trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh này đã tiêu sạch tiền tích cóp để cưới vợ của ta rồi, nàng ăn vào thì không được khóc nữa đấy!"Ta nghiến răng cắn một miếng bánh hạt dẻ, không cam lòng nói: "Chẳng phải chỉ là một túi bánh hạt dẻ rách nát thôi sao? Sau này ta sẽ trả lại ngươi!""Trả? Nàng lấy gì mà trả?"
bởi NovelHub Official
Sau khi được bố mẹ ruột đón về nhà, họ phát hiện tôi chỉ là một Beta. Thế là, tôi phải thay thế thiếu gia giả gả cho người đàn ông Alpha nghe đồn là vô cùng tàn bạo. Đêm đầu tiên mới dọn vào nhà họ Thẩm, tôi đã gặp người chồng mới cưới của mình. Anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái. Giọng điệu tràn ngập sự chê bai và khinh miệt. "Thế mà lại gửi một Beta tới đây." Chỉ là nửa năm sau, cũng chính người đàn ông Alpha ấy lại cắn vào sau gáy tôi. Cố gắng để lại mùi hương tin tức tố của mình trên người tôi. Khi nhận ra mọi chuyện đều vô dụng, anh vừa tủi thân vừa lo lắng nói: "Sao cậu lại chỉ là một Beta cơ chứ."
bởi NovelHub Official
Tôi livestream xem bói vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live chỉ gửi một tấm ảnh cũ và hỏi tôi: “Chị xem giúp em, người này còn sống không?” Trong ảnh là một chàng trai đứng dưới ánh đèn trắng của cửa hàng tiện lợi. Anh ta mặc áo hoodie xám, tay cầm hai ly trà sữa, cúi đầu cười với người bên cạnh. Ảnh rất bình thường, bình thường đến mức nếu không nhìn xuống mặt đất, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ anh ta chỉ là một người yêu cũ mất liên lạc. Nhưng bóng của anh ta trên nền gạch lại không có đầu. Phòng livestream lập tức cười ầm lên. 【Mất tích thì báo cảnh sát, lên mạng bói làm gì?】 【Streamer này lại diễn nữa rồi.】 【Không chừng người ta chán quá nên bỏ đi thôi, đừng tự biên bi kịch.】 Tôi không cười. Bởi vì ngay khoảnh khắc tôi đặt tay lên bộ bài, bức tường sau lưng tôi vang lên ba tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc.
bởi NovelHub Official
Tôi livestream xem bói gia đạo vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live gửi cho tôi một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh có bố, mẹ, em gái, và cậu ta. Bốn người ngồi quanh bàn ăn, trước mặt là một nồi canh nóng hổi. Bố cậu ta đang gắp rau, mẹ cậu ta mỉm cười, em gái cậu ta cúi đầu ăn cơm, còn cậu ta ngồi chính giữa, mặt trắng bệch như đã nhiều ngày không ngủ. Thoạt nhìn, đó chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường. Cho đến khi tôi nhìn thấy chiếc gương treo sau bàn ăn. Trong gương có người thứ năm. Người đó đứng ngay sau lưng cậu ta, thân hình cúi gập, hai tay bám lên vai cậu. Khuôn mặt trắng nhợt không có mắt mũi, chỉ có một cái miệng đen ngòm đang ghé sát tai cậu, như thể thì thầm điều gì đó. Cậu ta nhắn trong phòng livestream: 【Đạo trưởng, chị xem giúp em với. Dạo này bố mẹ em rất lạ.】 【Họ vẫn ăn cơm, vẫn nói chuyện, vẫn gọi tên em.】 【Nhưng tối nào em cũng nghe thấy tiếng đào đất dưới gầm giường.】 Khán giả cười điên.
bởi NovelHub Official

Gặp Lại Kẻ Từng Yêu Lý Thừa Trạch vội vàng trở về để cùng tôi cầu hôn, nhưng trên đường đi gặp tai nạn xe. Khi tỉnh lại, hắn mất trí nhớ. Hắn quên tôi, lạnh lùng muốn chia tay. Tôi vừa khóc vừa nói với hắn: “Đến lúc nhớ ra, anh sẽ hối hận.” Thế nhưng, ngay trước mặt tôi, hắn lại ôm một người phụ nữ khác. Sau này hắn vừa khóc vừa nói với tôi: “Anh nhớ ra rồi, anh hối hận rồi.” Hắn hối hận sao? Tôi cũng vậy!
bởi NovelHub Official

Thiên Kim Ác Độc Lại Phát Bao Lì Xì Rồi Tôi là thiên kim á/c đ/ộc, vừa ngốc vừa nhiều tiền. Vừa bừng tỉnh khỏi kịch bản, đã bị nam chính đ/ẩy mạnh ngã xuống đất. “Cô đừng có ảo tưởng, tôi sẽ không vì tiền mà thích cô đâu.” Tôi chặn đường nhà vô địch tán thủ quốc gia đang đi ngang qua. “Cho anh mười vạn, đánh hắn thành đầu heo.” Nam chính khinh khỉnh: “Cô đang sỉ nhục danh dự của một nhà vô địch à?” Chưa dứt lời… Nhà vô địch xắn tay áo, tóm lấy cổ áo hắn: “Mày nói chuyện kiểu gì với Thần Tài của tao thế hả?”
bởi NovelHub Official

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam Mang thai hai tháng, tôi ăn gì cũng nôn. Từ khi phát hiện ăn sầu riêng có thể giảm bớt cơn buồn nôn, tôi luôn dự trữ sẵn trong tủ lạnh. Buổi tối, mẹ chồng lại làm cả bàn đầy món thịt. Nhìn thấy, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mở tủ lạnh ra, phát hiện sầu riêng dự trữ từ trước đã không còn. Tôi vội vàng bảo chồng đi mua. Không ngờ mẹ chồng bùng nổ: “Cả bàn thức ăn không có gì hợp miệng nó à? Ngày ngày hầu hạ người khác còn phải bị khinh bỉ, chỉ biết đến mấy quả sầu riêng mấy trăm tệ một quả đó của cô thôi!” Chồng lao đến tát tôi một cái: “Cô lại giở thái độ với mẹ tôi đúng không?” Tôi lập tức về phòng, khóa trái cửa, gọi điện cho bố mẹ. Ngôi nhà này, tôi không cần nữa.
bởi NovelHub Official

Tra Nam Hối Hận Rồi Để cứu Thẩm Ý Chi, tôi đã mất đi đôi chân. Kết hôn ba năm, anh mặc kệ bạn bè và người thân của anh sỉ nhục tôi. Tôi chất vấn anh, anh lại mất kiên nhẫn day day ấn đường: “Bọn họ chỉ đang nói sự thật mà thôi.” “Năm đó, tôi không cầu xin cô cứu tôi.” “Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.” Tất cả yêu mến thuở thời thiếu thời trong khoảnh khắc đó đã hóa thành tro bụi. Đêm đó, tôi bỏ thuốc ngủ vào sữa của anh ta, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi chặt đứt đôi chân của anh ta. Tôi ôm anh ta đang đau đớn gào thét mà ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra, tôi đã trở về ba năm trước, trước khi tai nạn xảy ra.
bởi NovelHub Official

Mưu Kế Trong Hầu Phủ Phu quân Tề Yến của ta đã tòng quân suốt 15 năm. Ngày hắn trở về lại mang theo một nữ nhân cùng hai nam một nữ. Trưởng tử của nàng còn lớn hơn đôi long phụng thai của ta đến ba tháng. Nhưng ta chẳng hề tức giận. Bởi lẽ, trong cuộc hôn nhân này, ai tính toán ai, ai chịu thiệt hơn, vẫn chưa thể kết luận.
bởi NovelHub Official

Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.
bởi NovelHub Official

bởi NovelHub Official