Khám phá 1.188 truyện mọi thể loại
bởi NovelHub Official
Nhãn: Khoa học viễn tưởng mạt thế, xuyên qua, tinh tế, hồn xuyên Vương Thiên Vi từ mạt thế xuyên đến tinh tế một cái “Tinh thần tiểu muội” trên người. Không chỉ có muốn nỗ lực đuổi kịp thời đại phát triển, hảo hảo học tập đương một người cơ giáp sư, còn muốn xử lý tâm lý, tình cảm vấn đề!? Cùng tang thi đánh mười năm giao tế người nào hiểu cái này!? Vì thế tiêu sái mà bàn tay vung lên, chuyển trường! Nhưng tân học giáo từ trên xuống dưới đều lộ ra một cổ tử “Tà tu” hơi thở…… Liên hợp đại tái vẫn luôn bá, “Kỳ Lân đại ca” phát hỏa! Ber!? Bọn họ chỉ huy là bạo lực phát ra cùng lá chắn thịt đảm đương? Đơn binh nhanh chóng hủy đi cơ giáp đồng thời còn có thể bớt thời giờ cấp ổ trục trước dầu bôi trơn? Trọng hình cơ giáp là bắn ra khởi bước!? Còn có cái kia nhất không biết xấu hổ cơ giáp sư!!! Làm cơ giáp mặt phương liền tính! Biến hình là chuyện như thế nào!? Từ từ! Khác cơ giáp sư đều ở tu cơ giáp, nàng như thế nào cùng tinh thú một mình đấu đi!?
bởi NovelHub Official

Có người dành cả đời để tìm trường sinh. Có người dành cả đời chỉ để bảo vệ một mái nhà. Lâm Uyên chưa từng mơ thành tiên. Điều cậu mong muốn chỉ là cha mẹ bình an, những mùa lúa không mất trắng và cuộc sống yên ổn nơi ngôi làng nhỏ dưới chân Thanh Vân Sơn. Cho đến một ngày. Ba tiếng chuông vang lên giữa cơn mưa kéo dài. Một quy củ đã tồn tại hàng ngàn năm bị phá vỡ. Một bí mật bị chôn vùi từ thời thượng cổ dần thức tỉnh. Kể từ khoảnh khắc ấy, số phận của một thiếu niên bình thường bắt đầu thay đổi. Giữa một thế giới nơi mọi sức mạnh đều phải trả giá, giữa những âm mưu kéo dài qua nhiều kỷ nguyên và những chân tướng bị lịch sử chôn vùi, Lâm Uyên sẽ phải lựa chọn. Tiếp tục làm một phàm nhân sống trọn một đời bình lặng. Hay bước lên con đường tu tiên, đánh đổi tất cả để tìm kiếm đáp án cuối cùng. Tiên rốt cuộc là gì. Và... Con người có thật sự cần trở thành tiên hay không. Tiên không sinh ra từ trời. Tiên sinh ra từ lựa chọn.
bởi NovelHub Official

Đang cập nhật giới thiệu…
bởi NovelHub Official

Lão giả: “Ngươi muốn báo thù?” Thiếu niên: “Ta bị cường giả lặp đi lặp lại sỉ nhục, bị sư tôn coi là rác rưởi, ta làm sao có thể không muốn báo thù?” Lão giả sờ sờ đầu của thiếu niên, thở dài: “Đứa bé ngoan, ta tới truyền công cho ngươi đi.” Thiếu niên cả kinh nói: “Tiền bối! Như vậy sao được?” Lão giả vươn tay: “Đem điện thoại di động của ngươi cho ta.” Thiếu niên nhìn lấy biến hóa trên điện thoại di động, cả kinh nói: “Tiền bối! Này chỗ nào tới trăm năm công lực?” Lão giả mỉm cười: “Đứa bé ngoan, đây là công lực dự phòng của ngươi ở Thiên Đình, sau đó thời điểm cần dùng gấp tùy dùng tùy lấy, đừng có lại bị người sỉ nhục.” Thiếu niên nhíu mày: “Đây không phải là vay pháp lực sao? Ta sợ. . .” Lão giả: “Thiên Đình là nền tảng lớn, người sử dụng mới mượn trăm năm công lực có ba mươi ngày miễn lãi, lãi suất hàng ngày thấp nhất nửa ngày công lực, còn không có ngươi thổ nạp một chu thiên nhiều.” . . . Trương Vũ hừ lạnh một tiếng, tắt đi quảng cáo phía trên.
bởi NovelHub Official

【 không con 】 【 nhiều nữ chủ 】 【 dưỡng thành 】 【 mới đề tài 】 【 độc nhất tài nguyên 】 【 thần hào 】 【 tu tiên mạt thế 】 thời đại mạt pháp, linh khí khô kiệt. Làm tu liên tài nguyên thành không có thể sống lại trân quý vật tiêu hao, tất cả mọi người đều đang vì tu tiên tài nguyên rầu rỉ lúc. Hứa Uyên lại phát hiện chỉ cần đem tu tiên tài nguyên cho mình nữ nhân, liền có thể đạt được vô hạn hoàn trả. Kết quả là. Hứa Uyên lập được hoành nguyện: Vì thiếu nữ Lập Tâm, vì Ngự tỷ đứng thẳng mệnh! Vì tiên tử kế tuyệt học, vì Nữ Đế mở thái bình!
bởi NovelHub Official

Cơn mưa lớn kéo dài suốt cả ngày, và gió cũng thổi mạnh suốt cả ngày, mãi đến nửa đêm mới dần lắng xuống. Sáng hôm sau, Tiêu Mục cưỡi lừa ra ngoài một vòng sớm, khi trở về, áo quần của ông bị sương đêm làm ướt lấm tấm, bùn đất bám đầy gấu quần và đôi giày. Tống Tuệ đang ngồi trước lò nấu lửa, thấy ông nội bước vào từ cửa sau, nàng lo lắng hỏi: “Ông nội, ruộng ngô nhà ta thế nào rồi?” Tiêu Mục thở dài: “Nhiều cây đã bị đổ rạp, ăn xong bữa sáng rồi ra ngoài thu dọn.” Một câu nói, hoàn toàn dập tắt chút hy vọng mong manh còn lại trong lòng Tống Tuệ. Sau bữa ăn, Hà thị và Lâm Ngưng Phương ở lại trông nhà và chăm con cái, còn Tống Tuệ, Liễu Sơ, Tiêu Ngọc Thiền và A Phúc cùng theo cánh đàn ông ra đồng.
bởi NovelHub Official

Sống đến bảy mươi tuổi, không có hack, không có kim thủ chỉ Lí Duệ quay đầu cả đời, không thu hoạch được gì, chẳng làm nên trò trống gì, ngay tại hắn đã bị tuế nguyệt san bằng góc cạnh, đã nhận mệnh thời điểm, vậy mà đã thức tỉnh hoàn mỹ nhân sinh hệ thống. “Tới tới tới, ngươi nói cho ta, một cái bảy mươi tuổi sắp xuống lỗ người muốn làm sao hoàn mỹ nhân sinh? !” 【 ngươi trời sinh võ xương, từ khi ra đời bắt đầu từ thời khắc đó liền chú định ngươi sắp thành là thiên hạ đệ nhất, thu hoạch được thiên phú —— võ xương. 】 【 mười tuổi ngươi bái nhập danh môn, tại tông môn thi đấu bên trong rực rỡ hào quang, nhất chiến thành danh, bị tiên sư coi trọng, thu hoạch được thiên phú —— thần công đại thành. 】 Hắn nhìn qua 【 đến tiên tử ưu ái, thành thần tiên quyến lữ 】 rơi vào trầm mặc. “Bảy mươi tuổi chính là làm việc niên kỷ!” . . . Nhiều năm về sau. Lí Duệ rốt cục lấy vô thượng tiên thiên đạo thai hoành không xuất thế, trảm vạn yêu, phá vạn tà, chưởng ngự tiên giới mười vạn năm, được thế nhân gọi —— Trường Thanh Tiên Tôn. p/s: NVC tuổi già nên cách suy nghĩ và làm việc ,đối nhân xử thế vững trãi, trầm ổn. Luôn suy tính các trường hợp có thể phát sinh trước khi làm việc.(IQ và EQ đều cao) Đánh giá: có não, vững như lão cẩu, đáng để thử.
bởi NovelHub Official
bởi NovelHub Official
Mục Uyển xuất thân hào môn, vừa mới đánh bại cả đám anh chị em, ngồi lên vị trí người thừa kế thì… đột ngột qua đời và xuyên qua một thế giới khác. Tin xấu: Mẹ ruột mất sớm, cha cưới vợ kế. Mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ còn cướp luôn vị hôn phu Thám Hoa lang của nàng. Tin tốt: Mẹ ruột nàng siêu lợi hại, để lại cho nàng một đống, một núi, một biển tiền! Kết quả không bao lâu sau, một đạo thánh chỉ ban xuống, gả Mục Uyển nàng cho vị Trấn Bắc Hầu một Đại Tướng quân quyền cao chức trọng. Mẹ kế và muội muội kiếp trước trùng sinh cười hả hê vui sướng khi thấy người gặp hoạ: “Quyền cao chức trọng thì sao chứ? Trấn Bắc Hầu trong lòng đã có người khác, cưới ngươi chỉ để lợi dụng thôi. Hắn máu lạnh giết chóc, vì giúp cháu ngoại lên ngôi mà khiến Thái hậu và hoàng đế bù nhìn đều chết, cuối cùng hắn cũng chết trận! Đại tỷ tỷ ngươi dù không chết thì cũng phải thủ tiết cả đời thôi!” Mục Uyển hình như nghe được: “&^%$”……【 Trấn Bắc hầu nâng đỡ cháu ngoại thượng vị 】, 【 đã ch·ết 】……” Nói cách khác, hai năm sau ta chẳng phải sẽ được toàn bộ di sản của Trấn Bắc Hầu phủ cộng thêm một vị hoàng đế cháu ngoại sao?!” Sau khi đính hôn, Trấn Bắc Hầu quả nhiên cùng nàng đặt ra ba điều ước pháp tam chương: Mục Uyển cảm động rơi nước mắt: Không cần hầu hạ nam nhân, không cần dính dáng chuyện gia đình, không cần sinh con. Hai năm sau là có thể vừa có tiền vừa có quyền, làm một lão phong quân tự do tự tại! Đúng là cuộc sống thần tiên! Sau đó, khi Tạ Hành (Trấn Bắc Hầu) mệt chết mệt sống trở về phủ, nhìn đến Mục Uyển nằm lười biếng trên ghế, bên cạnh là nha hoàn bóc trái cây, vừa nghe hát vừa xem múa, tự dưng hắn thấy… ngứa mắt? Tiểu kịch trường: Ngày Thất Tịch, các đôi phu thê đều đi dạo chung. Đồng liêu nhắc Tạ Hành: “Hầu gia, ngài cũng có vị hôn thê mà.” Tạ Hành từ sớm đã quên người này: “Nàng không tìm ta sao?” Thuộc hạ: “Hầu gia yên tâm, nàng tìm nam nhân khác đi cùng rồi!” Tạ Hành: “???” Đêm tân hôn, Tạ Hành không tới động phòng. Hôm sau hắn hỏi mẫu thân: “Nàng không làm ầm ĩ chứ?” Mẫu thân rưng rưng nước mắt: “Yên tâm, nàng còn chủ động nói mình không thể sinh, chứ không nói ngươi không được, đúng là đứa trẻ ngoan.” Tạ Hành: “??!!” Tags: Cung đình – Hầu tước – Duyên trời tác hợp – Xuyên không – Vả mặt – Sảng văn – Hài hước nhẹ nhàng, cưới trước yêu sau Lập ý: Biết yêu bản thân, mới có thể thật lòng yêu người khác.
bởi NovelHub Official
Tên truyện: Tôi nâng nữ phụ lên làm nam chính Tên Hán Việt: Ngã phù nữ phối đương nam chủ Tác giả: Kỳ Cửu Thể loại: Nguyên tác, Bách hợp, Hiện đại, Hệ thống, Xuyên sách, Tình yêu chốn đô thị Tình trạng bản gốc: Hoàn thành Biên tập: Poem Hiệu đính: Lời mở đầu: Trước khi ngủ, Thương Tuyết Hà đọc phải một cuốn tiểu thuyết ngôn tình BE hành hạ nhau đến thắt tim thắt phổi. Nữ chính trong truyện trùng tên trùng họ với cô, rõ ràng là thiên kim của tập đoàn thương mại khổng lồ vậy mà lại là một kẻ yêu đương mù quáng chính hiệu. Kết hôn sớm khi còn trẻ, hạ mình gả cho mối tình đầu là một cậu ấm bám váy mẹ. Sau hôn nhân, chồng trăng hoa lăng nhăng còn bị trách móc vì không sinh con, lại bị bà mẹ chồng độc ác ép sinh. Cuối cùng, khó sinh chết ngay trên giường bệnh. Không ngờ chỉ ngủ một giấc, cô lại xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết ấy, trở thành nữ chính ngốc nghếch trùng tên trùng họ. Thôi vậy, đã nắm được cốt truyện rồi thì chỉ có thể tay không nghiền nát đám cặn bã thôi. — Khi gã bạn trai con nhà giàu ngoại tình lần đầu, nguyên chủ đã tha thứ cho hắn nên mới ủ thành bi kịch về sau. Thương Tuyết Hà thẳng tay quăng cái túi hàng hiệu hắn tặng vào mặt hắn: "Cút cho bà đây." Bà mẹ chồng độc ác: "Đây là một nghìn vạn, rời xa con trai tôi." Thương Tuyết Hà xé toạc tấm séc, tiện tay tát bà ta một cái rồi tiện thể... thu mua luôn công ty của bà ta. — Thu dọn xong đám rác rưởi, Thương Tuyết Hà cảm thấy cuộc sống thật vô vị. Cô định tận hưởng cuộc sống đại tiểu thư chất lượng cao của nguyên chủ nhưng lại vô tình gặp phải đối tượng ngoại tình tương lai của gã đàn ông cặn bã trong nguyên tác. Cô gái trông có vẻ rất nhếch nhác, áo sơ mi trắng lấm lem bùn đất, thứ duy nhất khiến người ta kinh diễm chính là gương mặt ấy. Thương Tuyết Hà nhìn kỹ cô gái kia, bỗng thấy mỹ nhân thế này mà đi với loại rác rưởi bám mẹ thì đúng là phí của trời. Cô bước tới, nói với cô gái: "Về nhà với tôi." — Thương Tuyết Hà ngồi trên sofa, hai chân dài bắt chéo, khí thế bùng nổ: "Tôi không thể vô cớ cưu mang cô được." "Ồ." Cô gái đáp một tiếng, ánh mắt không gợn sóng, "Vậy... cô muốn thế nào?" Khí thế vừa gồng lên của Thương Tuyết Hà lập tức xì hơi. Cô vội vàng giữ tay cô gái đang cởi cúc áo, hoảng loạn nói: "Tôi tôi tôi chỉ nói bừa thôi! Cô cô cô cô cô mặc quần áo vào đi!" — Trước mặt người khác: Đeo kính râm vào, tôi ngầu đến mức bùng nổ. Sau lưng: Đừng lại gần tôi a a a a a a a a!!!!! [Lưu ý] Truyện không logic, fan hệ nghiêm túc – hay soi xin đừng vào. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Thương Tuyết Hà, Tư Dao (Tiêu Ấu Di) Giới thiệu trong một câu: Vận mệnh của tôi không do sách quyết định. Lập ý: Trong hư ảo gạt bỏ sương mù, ôm lấy chân thiện mỹ. Lưu ý của biên tập: Mình là dân không chuyên nên mong mọi người thông cảm nếu truyện mình làm không quá sát với bản gốc. Ở đây cưng tất cả mọi người, không riêng gì ai. Hãy đọc truyện một cách vui vẻ, đừng chỉ trích quá đà bất cứ ai. Vui lòng hạn chế tối đa việc nhắc đến nhân vật của truyện khác khi bình luận trong truyện. Mong nhận được sự ủng hộ từ lượt bình chọn, bình luận và góp ý thiện chí của các bạn để truyện ngày càng được hoàn thiện hơn. Nếu thấy không hợp gu thì xin các bạn hãy rời đi một cách nhẹ nhàng nhé. HIỆN TẠI TRUYỆN MỚI CHỈ HOÀN THÀNH BẢN BIÊN TẬP, CHƯA HIỆU ĐÍNH LẠI NÊN SẼ CÒN RẤT NHIỀU SẠN. CÂN NHẮC KHI NHẢY HỐ! CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC VÀ CHÚC CÁC BẠN MỘT NGÀY TỐT LÀNH!
bởi NovelHub Official
Tên truyện: Bay thấp qua mùa hè Tác giả: Chu Vãn Dục Thể loại: Đô thị, gương vỡ lại lành, vườn trường, chữa lành, thường ngày, yêu thầm Độ dài: 72 chương Dịch: Cyane Bìa: Giọt Trăng Khẽ Ngậm Môi Hồng Văn án: Ngày chuyển trường tới trường THPT Số Ba, Ôn Nùng đứng trên bục giảng tự giới thiệu bản thân. Chu Tây Lẫm vừa ngủ dậy, nghe tên cô thành “Ôn Nhu”, liền ngả ngớn hò hét: “Chào mừng bạn học Ôn Nhu nha.” Tai Ôn Nùng đỏ bừng, nhỏ giọng sửa lại: “Là Nùng, từ “tôi bạn anh ấy” trong tiếng Ngô ấy.” Nhưng anh sớm đã chẳng để tâm, quay đầu tiếp tục tán dóc với bạn cùng bàn chuyện khác. Thế mà chính ngay khoảnh khắc ấy, Chu Tây Lẫm đã bước vào đôi mắt Ôn Nùng. Anh có đôi mày mắt sắc bén, sống phóng túng bất cần, thích mặc đồ đen, nhưng vẫn không che nổi vẻ rực rỡ chói mắt trên người. Còn cô gầy yếu, nghèo khó, sống nương nhờ nhà người khác, là người thuộc một thế giới hoàn toàn khác với anh. Một lần tình cờ, Ôn Nùng biết được email của Chu Tây Lẫm, dùng chữ ký WN gửi email cho anh. Sau kỳ thi đại học, trong buổi tiệc cảm ơn thầy cô, cô vốn định tỏ tình với anh. Nhưng lúc tìm được anh, lại bắt gặp anh đang ở cùng chị họ mình. Tên viết tắt của chị họ cũng là WN. Anh đã nhầm chị họ thành cô. * Nhiều năm sau gặp lại, Ôn Nùng liếc mắt đã nhận ra Chu Tây Lẫm. Thế nhưng Chu Tây Lẫm phải nhờ người khác nhắc mới miễn cưỡng nhớ ra có một người tên Ôn Nùng. Lúc nhận nhau, anh lười nhác tựa lan can, hờ hững bật tắt chiếc bật lửa. Ánh sáng chập chờn phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giọng điệu tùy ý: “Hóa ra trước đây chúng ta quen nhau à? Cậu tên Ôn Nhu? Em gái của Ô Nam?” Sống mũi Ôn Nùng chợt cay xè. Anh vẫn không nhớ đúng tên cô. Ấn tượng sâu nhất về cô, vẫn chỉ là em gái của chị họ. Vì vậy cô bình thản hỏi ngược lại: “Phải không? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng gì về cậu vậy?” * Ngày Chu Tây Lẫm cầu hôn Ôn Nùng, ngoài chiếc nhẫn, anh còn chuẩn bị hai lá thư. Một lá gửi cho WN năm mười tám tuổi, một lá gửi cho Ôn Nùng năm hai mươi tám tuổi. “Trong cuộc đời em có một mùa hè thật dài, ngập ngừng và bức bối, cô độc và mịt mờ. Em chỉ cần bay lên một chút thôi là có thể vượt qua mùa hè này rồi. Anh sẽ ở bên cạnh em, cùng em bay thật thấp qua mùa hè.” Lạnh lùng nhạy cảm × Rực rỡ phong lưu Nữ nhà văn × Đội trưởng đội cứu hộ trên biển Giới thiệu ngắn gọn: Mối tình đầu của riêng chúng ta Chủ đề: Mong năm tháng hãy đối xử dịu dàng với cô gái của tôi
bởi NovelHub Official

Như thế nào mới có thể ngồi xem thế gian thương hải tang điền, sơn hà lệch vị trí, nhật nguyệt luân chuyển, mà ta không thay đổi? Ta lấy thực tế kinh nghiệm nói cho ngươi, một chữ, cẩu! Cẩu đến cuối cùng, cái gì cần có đều có Ta là Trần Trường Sinh, trường sinh bất tử trường sinh.
bởi NovelHub Official

Này phượng ao long các rừng, ta từng làm giấc mộng hoàng lương, đem năm ngàn năm hưng suy xem no. Kia lạn đào núi không họ Tôn, Phúc Lăng động heo trệ gọi, nhân sâm cây ăn quả dừng kiêu chim. Tây núi mặt trời lặn, trâu ngựa xà thần, thiếu niên lang ngâm mà thành đam mê, bịa chuyện một đoạn quỷ lời nói hết bài này đến bài khác, nói cái gì trường sinh bất lão. … … . . . Tu chân thụ lục, ăn đăng tiên, một giới đạo đồng vũ hóa phi thăng chuyện xưa. ( phụ: Có cùng hương vị bảy ngàn quân tinh phẩm sách cũ « tiên lục » nhưng nhìn, điểm kích tác giả ảnh chân dung tức có thể tìm được )
bởi NovelHub Official

Trần Triệt thực vui vẻ. Hắn rốt cuộc ở cái này võ đạo thế giới tìm được tu tiên chiêu số. Ở cái này đạo quan, sư phụ giảng đạo đều là tiên khí quanh quẩn, sư phụ linh miêu đều có thể miệng phun nhân ngôn, thậm chí sư huynh sư tỷ buổi tối tu luyện thời điểm đều có đại đạo chi âm. Tu hành, luyện khí, bùa chú, trận pháp, luyện đan…… Này đó sư phụ cùng sư huynh sư tỷ đều các có kiến giải. Trần Triệt minh bạch, chính mình tới đối địa phương. Nơi này mọi người đều ở tu tiên. Hắn cũng muốn nỗ lực!
bởi NovelHub Official

Không ai có thể chống đỡ tiên lộ cuối dụ hoặc, một đường đồng hành người sẽ có rất nhiều, có người đi mau một ít, có người đi chậm một chút, đi được xa nhân tài có tư cách được xưng là thiên tài, thiên tài không cần người tán thành, đương hắn đứng ở tối cao ra thời điểm đó là vô hình lên ngôi. Từ nhỏ trong trấn đi ra thiếu niên Triệu tù, trở thành tu tiên đường xá trung một viên, trực diện trên đường cẩu thả, cho dù bị người tính kế, bị đi trước người ức hiếp, chưa bao giờ đình chỉ đi trước, trong tay lôi chùy phá huỷ hết thảy yêu ma quỷ quái.
bởi NovelHub Official

Thiếu niên thiên kiêu lâm quên tu vi ở trong một đêm biến mất hầu như không còn, từ thiên đường rớt vào địa ngục. Ở một lần ngẫu nhiên chi gian, thức tỉnh thần cấp tu luyện triệu hoán hệ thống. “Thần cấp tu luyện triệu hoán hệ thống? Có thể làm gì?” “Hệ thống có thể làm ngươi trở thành trên thế giới cường đại nhất người.” Chủ yếu nhân vật: Lâm quên, diệp ngưng tuyết, Mộ Dung vân, Mộ Dung phong, Tiểu thuyết từ ngữ mấu chốt: Thần cấp tu luyện triệu hoán hệ thống vô pop-up, thần cấp tu luyện triệu hoán hệ thống txt toàn tập download, thần cấp tu luyện triệu hoán hệ thống mới nhất chương đọc
bởi NovelHub Official

Yêu Hoàng Trăm Tuổi Của Ta Sau khi bị vị hôn phu phản bội, ta lại bị một con hổ nhỏ hơn ta đến ba ngàn tuổi quấn lấy. “A Lan, nàng thích lão hổ hơn đúng không?” Đôi mắt Bạch Huyền sáng như sao, ngượng ngùng nhìn ta: “Đợi ta lớn rồi chúng ta song tu, được không?” Ta lướt qua ánh mắt cảnh cáo của vị hôn phu trước, gật mạnh đầu, sau đó ngẩng đầu lên hôn Bạch Huyền. Dù sao ai có thể cự tuyệt một thiếu niên như con mèo to, môi hồng răng trắng còn biết cầu hôn như thế này chứ? Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
bởi NovelHub Official

Anh Ấy Quá Mù Quáng Trong Tình Yêu Thái tử gia mất trí nhớ, ôm tôi làm nũng. “Vợ ơi, hôn anh.” Tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, tôi và hắn vốn là kẻ thù không đội trời chung! Ánh mắt hắn mơ màng, mập mờ hôn tôi, hôn đến mức mặt đỏ tim đập nhanh. Quá căng thẳng, tôi quên mất việc phải tát hắn. Tôi suy nghĩ một chút, hắn mất trí nhớ cũng rất đáng thương, nên không so đo với hắn. Tôi đi ra ngoài rót nước cho hắn, trên môi vẫn còn dấu hôn. Quay lại, nghe tiếng hắn và anh em đang nói chuyện: “Cậu có chắc rằng giả vờ mất trí nhớ như cún con thì có thể theo đuổi được cô ấy không?” “Lần trước cậu bảo tôi giả bộ lạnh lùng bá đạo, kết quả cô ấy nhìn thấy tôi càng chướng mắt hơn, đều tại cậu, khiến tôi suýt nữa là mất vợ rồi đó.” Quân sư đối diện nói: “Người anh em, lần này cậu cứ yên tâm, đảm bảo thành công.” Thái tử gia hỏi: “Thật không?” “Thật đấy, tôi đã nhờ thầy bói xem rồi, cậu cứ chờ mà kết hôn đi.” Tôi: ???
bởi NovelHub Official

Trùm Trường Là Đồ Sợ Vợ Trùm trường nói anh ta là chồng tôi khi tôi xuyên về thời trung học. Còn nói anh ta đời này nhất định không làm đồ sợ vợ nữa. Nói tôi đừng mơ mộng, anh ta tuyệt đối không cưới tôi. Kết quả là tôi chỉ đi tham gia trại hè của đại học X cùng nam thần trường học. Anh ta vừa đuổi theo vừa khóc: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Đừng đi mà! Anh giàu hơn nó, lớn hơn nó! Giỏi hơn nó lại còn dai sức!”
bởi NovelHub Official

Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”
bởi NovelHub Official

Đối Thủ Một Mất Một Còn Đè Tôi Lên Giường Ngoài ý muốn bị chuốc thuốc mê, tôi lăn giường cả ngày lẫn đêm với kẻ thù truyền kiếp của mình. Sau đó, bạn tốt của tôi hỏi tôi cảm thấy thế nào. Để giữ thể diện, tôi mạnh miệng nói: “Đẹp chứ có xài được đâu, tớ chưa có cảm giác gì cả thì anh ta đã xong rồi.” Chuyện này tình cờ bị kẻ thù không đội trời chung nghe được. Anh mỉm cười, kiên quyết đem tôi lôi về cái khách sạn đêm hôm trước hai chúng tôi đã lăn giường cùng nhau. Sau đó đem tôi đè ở dưới thân, thong thả ung dung gỡ xuống máy trợ thính trên lỗ tai, dùng khẩu hình ý bảo tôi. “Tháo xuống rồi sẽ không dừng lại.” “Bé cưng à, đừng khóc lóc cầu xin sự thương xót như đêm đó.” “Dù sao… tôi cũng không thể nghe thấy tiếng em rên la.”
bởi NovelHub Official

Gương Hồn Vào ngày lễ tình nhân, tôi thuê phòng với bạn trai. Anh khăng khăng chọn một căn phòng có gương trước cửa, nói là tiết kiệm tiền. Thật đáng sợ khi phải đứng trước gương vào lúc nửa đêm. Sau khi mây mưa, tôi xuống giường mặc quần áo thì bạn trai đột nhiên nổi giận, tát tôi một bạt tai. Tôi giận dỗi chạy ra khỏi phòng, mở ra một trang huyền học đêm khuya tố khổ. Chủ trang lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi: [Trong đồ đạc tùy thân của bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương không?] Tôi im lặng. Vì tôi biết mặt trước chiếc đồng hồ bỏ túi mà anh ta luôn đeo trước ngực là một tấm gương.
bởi NovelHub Official
Trong một tiểu viện ở ngõ Quế Hoa đột nhiên vọng ra tiếng trẻ con khóc thét, theo sau là tiếng bà đỡ báo tin vui: "Chúc mừng Tô đại quan nhân, sinh được một bé trai mũm mĩm!" Trước cửa triệu phòng, tấm màn dày nặng được vén lên một góc nhỏ, Tô đại quan nhân nhón chân ghé mắt nhìn vào trong phòng với vẻ mặt hân hoan, miệng không quên đáp lời bà đỡ: "Đa tạ, đa tạ. Tiểu tử nhà ta nặng bao nhiêu cân?" Dường như sợ gió lạnh luồn vào, hắn tiện tay buông tấm màn xuống, vẻ mặt hớn hở: "Không vội... không vội..." Rồi quay người lại, nói với một tiểu nương tử sáu tuổi: "A Cẩm, mẹ con lại sinh cho con một đệ đệ nữa, có vui không..." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố đầy phấn khích. Tô Học sĩ ở tuổi gần tam thập nhi lập xoa tay vui vẻ quay vòng vòng, đắm chìm trong niềm hạnh phúc nhiều con nhiều cháu. Tô Nhược Cẩm thực sự không đành lòng đả kích hắn, nhưng nhìn thấy bà đỡ trong triệu phòng sắp sửa thu dọn xong xuôi để ra ngoài nhận tiền mừng, người không đáng yêu này chỉ có thể là nàng rồi. "Cha, vậy người định trả cho Mã bà bà bao nhiêu tiền mừng?" Tô Học sĩ: ...
bởi NovelHub Official