Kim Ô điểu nghe vậy, mặt đầy vẻ không tin. "Đừng nói nghe hay ho như vậy. Nói gì mà vì muốn tấn thăng Thượng Thần nên mới rời khỏi Thần giới, nói gì mà vì muốn tấn thăng Thượng Thần nên mới bỏ rơi ta. Cũng đừng tìm lý do gì cho bản thân nữa. Đã vậy thì ngươi đã bỏ rơi ta, từ nay về sau, chúng ta chính là hai cá thể riêng biệt. Ngươi đi đường dương quan của ngươi, ta qua cầu độc mộc của ta. Chúng ta nước giếng không phạm nước sông."
Phương Thiên Nhai nghe xong, sắc mặt khó coi vô cùng. "Ngươi muốn phản bội ta?"
Kim Ô điểu nói: "Nói không đến mức phản bội, là ngươi bỏ rơi ta trước."
Phương Thiên Nhai lạnh lùng nói: "Thần cốt là do nhị vị phụ thân ban cho ta, cho nên từng khối thần cốt của ta đều phải thuộc về ta. Ngươi không có tư cách phản bội ta, càng không có quyền phản bội ta. Bởi vì không có ta thì làm gì có ngươi."
Kim Ô điểu cười lạnh lùng cười. "Hảo! Đã vậy ngươi không chịu buông tha ta, thì cũng đừng trách ta không khách khí với ngươi."
Ánh mắt Phương Thiên Nhai lạnh lẽo nhìn đối phương. "Ai không khách khí với ai, còn chưa biết đâu." Lời vừa dứt, Phương Thiên Nhai đã lao thẳng vào Kim Ô điểu kia. Kim Ô điểu cũng không chịu yếu thế, lập tức lao tới va chạm.
Hai con Kim Ô điểu hung hãn đâm sầm vào nhau, đẩy bật đối phương ra. Phương Thiên Nhai không cam lòng lại lao tới lần nữa. Kim Ô điểu cũng bay về phía hắn, hai bên lại va chạm lần thứ hai. Đáng tiếc không bên nào làm đối phương bị thương.
Hai con Kim Ô điểu lại tách ra, nhưng rất nhanh đã lao vào nhau, bắt đầu cắn xé, cào cấu, đánh thành một đoàn.
Phương Thiên Nhai cùng Kim Ô điểu ở đáy Viêm Hà đánh nhau kịch liệt, Viêm Hà cũng theo đó mà cuồn cuộn lật sóng, dung nham đỏ rực như thủy triều, từng đợt từng đợt trào lên, vỗ vào bờ.
Hỏa Bạch Nguyệt nhận ra điều bất thường, nàng phóng hồn lực ra dò xét, mơ hồ nhìn thấy dưới đáy Viêm Hà dường như có hai con Kim Ô đang đánh nhau, nàng kinh hãi thất sắc, vội vàng bay đi, hướng về phía các tiên nhân Hỏa tộc đang luyện thể gần đó mà hô lớn: "Tất cả tiên nhân Hỏa tộc lập tức rút lui, Viêm Khiếu sắp đến rồi!"
"Tuân lệnh, Bệ hạ!" Tiên nhân Hỏa tộc nghe vậy lập tức tán loạn bỏ chạy.
Các tiên nhân của tộc khác nghe Hỏa Bạch Nguyệt nói cũng đều sợ hãi không thôi. Chỉ trong nháy mắt, phạm vi ngàn dặm quanh Liệt Diễm Địa Ngục đã không còn một bóng người. Ngay cả Hỏa Bạch Nguyệt cũng lui đến rìa ngoài cùng của Liệt Diễm Địa Ngục.
Viêm Khiếu không phải trò đùa, một khi dung nham trong Liệt Diễm Địa Ngục phun trào, chỉ trong khoảnh khắc đã là cảnh tượng thê lương khắp nơi. Dung nham rơi lên người tiên nhân, người ấy lập tức hóa thành tro bụi, dù là Tiên Đế cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Lúc này, Phương Thiên Nhai cùng Kim Ô điểu vẫn còn đang giao chiến kịch liệt. Do cuộc chiến của hai bên, dung nham cuồn cuộn như sóng biển, từng đợt từng đợt đập vào bãi đá ngầm ven bờ.
Phương Thiên Nhai thi triển công kích âm ba, trực tiếp đánh bay Kim Ô điểu ra ngoài. Kim Ô điểu thảm thiết kêu lên liên hồi, bị công kích đến thổ huyết.
Phương Thiên Nhai thừa thắng xông lên, vỗ cánh, lần nữa lao tới công kích Kim Ô điểu. Kim Ô điểu vội vàng tránh né, hai bên lại xông vào cắn xé lẫn nhau. Cánh của Phương Thiên Nhai tựa như hàng lợi kiếm, một nhát xẹt qua thân thể Kim Ô điểu, mà cánh của Kim Ô điểu cũng rạch phá thân thể Phương Thiên Nhai. Trên người hai con Kim Ô đều đầy vết thương, thế nhưng bọn chúng vẫn không buông tha đối phương, vẫn quấn lấy nhau chém giết, càng đánh càng hăng.
Phương Thiên Nhai lộ ra móng vuốt thứ ba, trực tiếp chộp tới, xé nát lồng ngực đối phương. Kim Ô điểu thảm thiết kêu một tiếng, liên tục lùi lại.
Cánh của Phương Thiên Nhai bắt đầu vỗ nhanh, một đen một trắng hóa thành hai mũi tên lông, bắn thẳng về phía Kim Ô điểu.
Kim Ô điểu nhìn hai mũi tên lông bay tới, nó muốn tránh né, nhưng đã không thể động đậy. "Không......"
Kim Ô điểu thảm thiết kêu một tiếng, bị hai mũi tên lông bắn trúng, từ một con Kim Ô điểu hóa thành ba mươi hai khúc xương vàng rực, rơi xuống Viêm Hà.
Phương Thiên Nhai lập tức bay qua, thu lấy ba mươi hai khúc xương ấy, hóa thành nhân hình, trở về không gian mười lần của mình.
Về tới không gian mười lần, Phương Thiên Nhai dùng minh văn trị thương, chữa lành từng vết thương trên người mình. Hắn nhìn ba mươi hai khúc xương trên giường, rạch phá ngón tay, từng giọt từng giọt máu tươi nhỏ lên trên ba mươi hai khúc xương vàng rực ấy, triệt để xóa bỏ ý thức còn sót lại bên trong.
Sau khi xóa bỏ ý thức, Phương Thiên Nhai mới ngồi xuống thạch sàng, cầm lấy thần cốt của mình lên, bắt đầu luyện hóa thần cốt.
...
Tiên Vân Tông, trong tông chủ cung điện.
Cơ Như Nguyệt sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía trượng phu La Thiên Minh của mình. "Thiên Minh, vừa rồi Hỏa Bạch Nguyệt truyền tin cho ta. Nói là bên Liệt Diễm Địa Ngục phát sinh Viêm Khiếu, nàng còn nói, mơ hồ nhìn thấy hai con Kim Ô đang đánh nhau trong Liệt Diễm Địa Ngục."
La Thiên Minh nghe vậy thì ngẩn ra. Lập tức dùng ngũ bào thai cảm ứng truyền tin cho đệ đệ Phương Thiên Nhai, dò xét tình hình bên đó.
Cơ Như Nguyệt thấy trượng phu nhắm mắt hồi lâu, mới chậm rãi mở mắt, nàng dùng ánh mắt hỏi đối phương hỏi chuyện gì xảy ra?
La Thiên Minh hừ lạnh một tiếng. "Không sao, không cần lo lắng, cái đó không phải Kim Ô điểu gì cả, chỉ là ba mươi hai khúc xương của Thiên Nhai thôi."
Cơ Như Nguyệt nghe vậy, sắc mặt khẽ biến sắc. "Thần cốt của Thiên Nhai sinh ra ý thức, còn biến thành hình dáng Kim Ô điểu?"
La Thiên Minh lại hừ lạnh. "Hừ, một đám phản đồ, vài khối xương cũng dám phản bội chủ nhân, thật không biết sống chết."
Cơ Như Nguyệt có chút sợ hãi rụt người lại. "Nghe quả thật rất đáng sợ. Ta nhớ trước đây lúc ngươi tìm thần cốt, xương đầu, xương sống, xương sườn của ngươi cũng đều sinh ra ý thức, muốn phản bội ngươi, bất quá sau đó đều bị ngươi thu phục."
La Thiên Minh mặt đầy khinh thường nói: "Chúng chính là thiếu thu thập. Sinh mệnh của chúng ta, xương máu của chúng ta, tất cả của chúng ta đều là ân tứ của nhị vị phụ thân. Đã là ban cho chúng ta, thì chính là thuộc về chúng ta. Chúng bất quá chỉ là vài khối xương mà cũng muốn phản bội chúng ta, còn muốn làm cá thể độc lập, quả thực là ngông cuồng! Không có chúng ta, lấy đâu ra chúng?"
Cơ Như Nguyệt thở dài một tiếng. "Thần cốt rời khỏi thân thể các ngươi quá lâu, khó tránh khỏi sinh lòng phản nghịch."
Cơ Như Nguyệt cảm thấy quan hệ giữa thần cốt và năm huynh đệ Thiên Minh có chút giống chủ tớ, nô bộc rời xa chủ nhân quá lâu, khó tránh khỏi sinh dị tâm. Bất quá năm huynh đệ Thiên Minh đều là thần tử, thiên phú dị bẩm, bản lĩnh cực lớn, đối phó với đám nô bộc không nghe lời này tự nhiên cũng có biện pháp.
La Thiên Minh hừ lạnh tiếng. "Đợi ta trở lại Thần giới, ta sẽ tìm chỗ luyện thể, hảo hảo thu thập một thân phản cốt này. Xem sau này còn khối nào dám phản ta."
Cơ Như Nguyệt nghe vậy không khỏi nhíu mày. "Ngươi đó, trên người ngươi tất cả thần cốt đều đã dung hợp, ngươi đi luyện thể, xương cốt ngươi chịu tội, chẳng lẽ chính ngươi không chịu tội sao?"
La Thiên Minh nhìn tức phụ đang đau lòng mình, nói: "Nàng không hiểu, một thân phản cốt này không thu thập không được. Đến lúc đó, ta sẽ cùng bốn đệ đệ khác đi, nàng không cần lo cho ta."
"Ngươi đó!" Cơ Như Nguyệt nói xong, đau lòng chủ động ôm lấy nam nhân của mình.
...
Một ngàn năm sau, Lâm Vũ Hạo thuận lợi xuất quan, đem thực lực đề thăng đến Huyền Tiên đỉnh phong. Còn Xà Vũ, tiểu hòa thượng cùng Tôn Nguyệt Nguyệt ba người thì đi vào không gian mười lần của La Thiên Minh, bắt đầu chính thức bế quan, xung kích Huyền Tiên đỉnh phong.
Lâm Vũ Hạo sau khi xuất quan, liền bắt đầu bế môn giản xuất, bận rộn luyện chế đan dược kiếm tiên tinh. Bởi vì hắn biết, lần này Thiên Nhai muốn tấn thăng đại cảnh giới Tiên Đế, trong tay tiên tinh e là không đủ. Dù Thiên Nhai có thể dùng thần cốt và Liệt Diễm Địa Ngục tấn thăng Tiên Đế mà không cần tiên tinh, nhưng sau khi Thiên Nhai tấn thăng Tiên Đế, vẫn cần đại lượng tiên tinh để tu luyện. Cho nên việc kiếm tiên tinh không thể chậm trễ.
Lúc này, ba người Xà Vũ đã bế quan. Lâm Vũ Hạo biết, nếu hắn một mình đi Lôi Minh Sơn Mạch, đại ca đại tẩu tuyệt đối không đồng ý. Vì thế Lâm Vũ Hạo quyết định tạm thời lưu lại trong tông môn, vừa kiếm tiên tinh, vừa củng cố thực lực, vừa đợi Xà Vũ, tiểu hòa thượng và Tôn Nguyệt Nguyệt ba người. Đợi ba người xuất quan, bốn người có thể cùng nhau kết bạn đi Lôi Minh Sơn Mạch luyện thể. Đến lúc đó, hắn cũng không đến nỗi một mình cô đơn.
Sau khi Lâm Vũ Hạo có tính toán, ban ngày ở nhà luyện đan, buổi tối tu luyện. Ngày tháng trôi qua vô cùng quy luật.
Bàn Bàn cùng Sâm Bảo vẫn đang nhưỡng tửu, bất quá Sâm Bảo mỗi tháng đều phải đi khu giao dịch một lần, giúp chủ nhân mình mua tiên thảo. Còn Bàn Bàn? Mỗi buổi sáng đều phải đi giúp tháp linh cùng bày sạp. Bởi vì hiện tại trên sạp không chỉ có tiên tửu mà còn có đan dược, buổi sáng người tương đối đông, tháp linh một mình không xoay sở nổi, cho nên Bàn Bàn ngày nào cũng phải đến giúp. Đến chiều mới trở về cùng Sâm Bảo nhưỡng tửu.
Chủ tớ bốn người Lâm Vũ Hạo ngày tháng trôi qua bình bình tĩnh tĩnh, vô cùng có quy luật, cũng vô cùng bận rộn.
Ngày này, Lâm Vũ Hạo vừa mới luyện đan xong, liền có nha hoàn bẩm báo, nói là Cơ Như Nguyệt muốn gặp hắn. Hắn bèn theo nha hoàn cùng đi tới cung điện của Cơ Như Nguyệt.
Lúc này trong cung điện Cơ Như Nguyệt người rất đông: La Thiên Minh, Cơ Như Nguyệt, còn có hai vị Huyền Tiên cùng mấy vị Tiên Hoàng. Trong đó có một vị Tiên Hoàng là được người khiêng tới, đặt trên cáng, tứ chi đều bị chém đứt, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng suy yếu. Lâm Vũ Hạo nhìn thấy người này, không khỏi nhướng mày. Thầm nhủ: Chẳng lẽ là do Bàn Bàn cùng tháp linh làm?
Lâm Vũ Hạo đi đến trước mặt phu thê La Thiên Minh, chào hỏi một tiếng. "Đại ca, đại tẩu."
Cơ Như Nguyệt cười nói: "Vũ Hạo, ngồi đây."
"Hảo." Lâm Vũ Hạo gật đầu, ngồi xuống ghế bên cạnh.
Hai vị Huyền Tiên ngồi đối diện Lâm Vũ Hạo nhìn về phía hắn, một vị Huyền Tiên hắc bào nói: "Lâm đạo hữu, chúng ta là trưởng lão Vân Lam Tông. Hôm nay chúng ta dẫn một trăm tên đệ tử đến Tiên Vân Tông để giao lưu học tập."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy khẽ gật đầu.
Hắc bào Huyền Tiên lại nói: "Người trên cáng là đồ đệ của ta, hắn tên Hạ Hầu Minh. Hôm nay hắn đến quầy hàng của các hạ mua rượu, kết quả bị hồn sủng cùng khí tiên của các hạ chém đứt tứ chi. Chuyện này ngài xem..."
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn