Ba tháng sau.
Hôm nay, Phương Thiên Nhai vừa luyện chế xong một kiện tiên khí, Lâm Vũ Hạo cũng vừa luyện đan xong. Phu phu hai người đang ngồi cùng nhau uống trà, Lâm Vũ Hạo nhìn nam nhân của mình, nói: "Thiên Nhai, sinh ý cửa hàng đã ổn định, ta muốn ngày mai đi khảo hạch một khối thân phận bài, ngươi thấy thế nào?"
Phương Thiên Nhai nhấp một ngụm trà, nhìn tức phụ nhà mình. "Được chứ, nếu ngươi muốn khảo hạch thân phận bài, ngày mai ta phụng bồi ngươi cùng đi."
Lâm Vũ Hạo nghĩ một chút rồi nói: "Nếu cả hai chúng ta đều đi, bên nhà này..."
Phương Thiên Nhai không để tâm: "Không sao, trong nhà còn có tháp linh, Bàn Bàn cùng Sâm Bảo mà? Ba tiểu gia hỏa ấy đều là thập ngũ cấp, không thành vấn đề."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy rất lấy làm phải. "Ngược lại cũng đúng."
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ, hỏi: "Ngươi định trước khảo hạch thân phận bài thập tứ cấp, sau này hãy khảo thập ngũ cấp?"
Lâm Vũ Hạo khẽ gật đầu. "Ừ, ta muốn trước tiên khảo hạch một khối thập tứ cấp. Còn thập ngũ cấp thì chưa vội. Có thân phận bài thập tứ cấp rồi, sau này mua tiên thảo sẽ được giảm giá."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Cũng tốt."
Lâm Vũ Hạo cầm bình trà, châm thêm cho Phương Thiên Nhai một chén, hỏi: "Gần đây sinh ý trong tiệm thế nào?"
Phương Thiên Nhai cười. "Gần đây khá tốt, đã mạnh hơn lúc mới mở cửa một chút."
Lâm Vũ Hạo nghe được đáp án như vậy, cũng cười theo. "Vậy thì tốt rồi."
Phu phu hai người đang ngồi trong sân uống trà, bỗng nghe phía tiền viện truyền đến tiếng ồn ào. Phương Thiên Nhai phóng ra hồn lực xem xét, không khỏi nhíu mày, đặt chén trà trong tay xuống.
Lâm Vũ Hạo cũng nhận ra không ổn, tra xét một phen, sắc mặt có phần khó coi. "Có người đến đập tiệm."
Phương Thiên Nhai khẽ gật đầu. "Qua xem thử."
"Hảo!" Lâm Vũ Hạo đứng dậy, cùng Phương Thiên Nhai đi tới tiền viện.
Lúc này, đám người đập tiệm đã bị Bàn Bàn, Sâm Bảo, tháp linh cùng Tôn Nguyệt Nguyệt bốn người đánh văng ra khỏi cửa hàng, toàn bộ ném ra giữa đường lớn.
Mười tên hộ vệ mỗi người bị chém mất một cánh tay trái, còn vị công tử hoa phục kia thì bị chém mất cả hai tay, đang nằm dưới đất kêu thảm thiết không ngừng. Cảnh tượng này dẫn tới không ít người qua đường vây xem, rất nhiều tiểu nhị cùng chưởng quỹ các tiệm khác cũng chạy ra hóng hớt. Một đám đông người tụ tập trước cửa tiệm nhà Phương Thiên Nhai, xì xào bàn tán.
"Các ngươi... các ngươi đám hỗn đản này, ta sẽ không tha cho các ngươi!" Vừa nói, vị công tử hoa phục kia vừa dùng tiên lực cầm máu, được thuộc hạ đỡ đứng dậy. Những hộ vệ khác cũng dùng tiên lực cầm máu, từ dưới đất bò dậy.
Bàn Bàn đang ôm một cánh tay gặm nhấm, tháp linh cũng đang gặm. Sâm Bảo khinh bỉ liếc đối phương một cái. "Ngươi bất quá chỉ là Tiên Hoàng trung kỳ, còn không tha cho chúng ta? Sao nào, chân cũng không muốn giữ nữa phải không?"
Vị công tử kia nghe vậy, mặt xanh như đít nồi. "Ngươi..."
"Xảy ra chuyện gì?" Đúng lúc này, một đội vệ binh tuần tra đi tới.
Lúc này, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo cũng bước ra. Phương Thiên Nhai nhìn Tôn Nguyệt Nguyệt bên cạnh, hỏi: "Có chuyện gì?"
Tôn Nguyệt Nguyệt tức đến đỏ mặt nói: "Tứ ca, tứ tẩu, tên hỗn đản này hắn đùa giỡn ta." Nói rồi, Tôn Nguyệt Nguyệt chỉ vào vị công tử hoa phục đứng đối diện.
Phương Thiên Nhai nghe vậy, ngẩn ra một chút, sắc mặt lập tức tối sầm. Hắn vung tay đánh ra một đạo kim quang, trực tiếp chém đứt hai chân đối phương.
Bàn Bàn cùng tháp linh lập tức tiến lên, mỗi tên cất một cái chân vào giới chỉ không gian.
Vị công tử kia bị chém thành người que củi, đau đến lăn lộn trên mặt đất kêu la thảm thiết. Đám thuộc hạ của hắn đều bị chém mất tay trái, giới chỉ không gian cũng bị Bàn Bàn và tháp linh cướp sạch, không có đan dược, chỉ có thể hướng vệ binh đội trưởng xin thuốc.
Vệ binh đội trưởng ném cho bọn chúng đan dược. Thuộc hạ của công tử lập tức cho chủ tử phục đan, giúp hắn cầm máu.
Vị công tử hoa phục mặt trắng bệch gầm lên: "Lý Sơn, đem bọn chúng toàn bộ giết sạch cho ta!"
Vệ binh đội trưởng Lý Sơn nghe vậy, nhíu mày, lập tức dẫn theo hai mươi tên vệ binh đem sáu người Phương Thiên Nhai vây vào giữa.
Phương Thiên Nhai liếc nhìn hai mươi mốt người này, hai mươi vệ binh đều là Kim Tiên tu vi, đội trưởng là Tiên Hoàng thực lực. Thực lực không tính là cao.
Lý Sơn sắc mặt âm trầm nói với mọi người nhà Phương Thiên Nhai: "Thiên Mộc thành chúng ta có lệnh cấm sát sinh, nghiêm cấm trong thành tàn sát người khác. Các ngươi giữa đường hành hung, tổn hại thành chủ phủ ngũ thiếu, quả thực là không có vương pháp!"
Phương Thiên Nhai nhìn vị vệ binh đội trưởng Lý Sơn này, lạnh lùng cười. "Ta là Huyền Tiên, ngươi tốt nhất đừng có mà trợn mắt hù dọa ta, ngươi đánh không lại ta đâu."
Lý Sơn nghe vậy, sắc mặt rất khó coi. "Ngươi..."
Lâm Vũ Hạo lạnh giọng nói: "Mang người lập tức rời đi, nếu không, hai mươi mốt người các ngươi mỗi người lưu lại một cánh tay."
Lý Sơn nghe vậy, sắc mặt càng khó coi thêm ba phần, hắn nhìn Lâm Vũ Hạo một chút, lại nhìn Phương Thiên Nhai, hỏi: "Dám hỏi hai vị tiền bối xưng hô thế nào?"
Phương Thiên Nhai thần sắc bình tĩnh nói: "Ta gọi Phương Thiên Nhai. Đây là bạn lữ của ta — Lâm Vũ Hạo."
Lý Sơn nhướn mày. "Hảo, vãn bối đã biết." Nói xong, hắn lập tức mang theo vị thiếu gia kia cùng đám thuộc hạ rời đi.
Phương Thiên Nhai thấy những người đó đi rồi, nói: "Bàn Bàn, Sâm Bảo, tháp linh, thu thập tiệm đi, trước tiên đem hàng hóa trong tiệm cất hết."
"Vâng!" Ba tiểu gia hỏa đồng thanh đáp, lập tức đi thu thập.
Tôn Nguyệt Nguyệt có chút áy náy nhìn Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo. Nàng nói: "Thực xin lỗi tứ ca tứ tẩu, ta đã gây phiền phức cho hai người."
Phương Thiên Nhai không để ý nói: "Không sao, không phải chuyện lớn."
Lâm Vũ Hạo cũng nói: "Nguyệt Nguyệt, muội không cần lo lắng. Chúng ta không gây sự, nhưng cũng không sợ sự tình. Có ta và tứ ca muội ở đây, không ai có thể khi dễ muội được."
Tôn Nguyệt Nguyệt nghe vậy, khẽ gật đầu. "Ừ, muội biết rồi."
Tiệm thu thập xong, cả nhà liền về hậu viện, cùng ngồi ăn cơm trưa. Cơm trưa còn chưa ăn xong, đã lại có một đám người tìm tới cửa. Lần này tới bốn người, hai Huyền Tiên, hai Tiên Hoàng.
Phương Thiên Nhai thấy bốn người bước vào sân nhà mình, hắn từ trên ghế đứng dậy. Những người khác cũng đều đứng lên.
Một gã hắc bào Tiên Hoàng đỉnh phong sắc mặt không thiện nói: "Các ngươi ai là Phương Thiên Nhai?"
Phương Thiên Nhai mặt không biểu tình nói: "Ta chính là, tìm ta có việc?"
"Có phải ngươi chém đứt chân đệ đệ ta?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đúng, ta chém."
"Ngươi tìm chết!" Nói rồi, đối phương định động thủ, lại bị tử bào Huyền Tiên bên cạnh ngăn lại.
"Đại ca..."
Tử bào lạnh lùng liếc đệ đệ một cái, xoay người nhìn về phía Phương Thiên Nhai, đánh giá một phen. Hắn nói: "Tại hạ Mục Hằng, là trưởng tử thành chủ. Vị này là nhị đệ ta Mục Trạch, vị này là tam đệ ta Mục Phong, vị này là tứ đệ ta Mục Bành."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Tứ vị Mục đạo hữu là tới tìm chỗ dựa?"
Mục Hằng nhìn Phương Thiên Nhai, hỏi: "Các hạ không tự giới thiệu một chút sao?"
Phương Thiên Nhai nói: "Tên của ta ngươi đã biết, ta gọi Phương Thiên Nhai. Vị này là bạn lữ của ta Lâm Vũ Hạo. Vị này là đệ muội của ta Tôn Nguyệt Nguyệt. Đây là hồn sủng của ta — Bàn Bàn, hồn sủng của bạn lữ ta — Sâm Bảo. Đây là khí tiên của ta — tháp linh."
Mục Hằng nhướn mày. "Các hạ là người Tiên Vân tông?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Không sai, ta đúng là người Tiên Vân tông."
Mục Hằng lại nói: "Nghe nói, La phó tông chủ Tiên Vân tông có bốn vị thiên tài tu luyện đệ đệ, các hạ chính là tứ đệ của La phó tông chủ?"
Phương Thiên Nhai lại gật đầu. "Đúng, chính là ta."
Nghe Phương Thiên Nhai thừa nhận thân phận, sắc mặt bốn huynh đệ Mục gia đều không dễ coi.
Mục Hằng lại nói: "Thiên Mộc thành chúng ta cùng Tiên Vân tông các ngươi từ trước tới nay nước giếng không phạm nước sông. Các hạ vì sao chém đứt tứ chi đệ đệ ta, biến hắn thành người que củi?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Bởi vì hắn không có mắt, đùa giỡn đệ muội của ta. Ngũ đệ ta tuy rằng đang bế quan, nhưng nữ nhân của hắn không phải nam nhân khác có thể đùa giỡn. Ta nể mặt thành chủ nên mới không giết tên tạp chủng kia. Nếu nơi này không phải Thiên Mộc thành, đệ đệ ngươi sớm đã là người chết."
Mục Bành nghe vậy, sắc mặt khó coi dị thường. "Ngươi nói cái gì? Ngươi có biết hay không nơi này là địa bàn nhà chúng ta!"
Phương Thiên Nhai ban cho đối phương một cái liếc xéo. "Ngươi nói không phải lời thừa sao? Ta ở đây đã ba tháng, thành chủ thành này là ai, thành chủ có mấy nhi tử, mấy tiểu thiếp, những việc này ta rõ như lòng bàn tay. Ta không phải người thích gây sự, nhưng ta cũng không thích bị người khi dễ. Bất kể ta ở nơi nào, đều không ai có thể khi dễ ta."
Mục Bành bị Phương Thiên Nhai chẹn họng đến á khẩu. "Ngươi..."
Mục Hằng nhìn chằm chằm Phương Thiên Nhai một phen, nói: "Các hạ ý tứ là gì?"
Phương Thiên Nhai nói: "Không có ý gì, đệ đệ ngươi đùa giỡn đệ muội ta, ta chém tứ chi hắn, chuyện này chúng ta không truy cứu nữa. Các ngươi nếu muốn báo thù, chúng ta hoan nghênh. Chúng ta có thể lên lôi đài. Kẻ thua lưu lại giới chỉ không gian. Xá chi không được giới chỉ không gian thì cũng có thể lưu lại một cánh tay, ngươi dám không?"
Mục Hằng nghe vậy, không khỏi cười lạnh. "Nếu ta không nhìn lầm, các hạ tấn nhập Huyền Tiên trung kỳ chưa được bao lâu đi!"
Phương Thiên Nhai cùng đối phương đối thị một cái. "Quả thật, ta mới vừa tấn giai không lâu."
Mục Hằng tự tin mười phần nói: "Tuy ngươi ta thực lực ngang nhau, nhưng ta tấn giai Huyền Tiên trung kỳ đã vạn năm. Các hạ không phải đối thủ của ta."
Phương Thiên Nhai một bộ không cho là đúng. "Có đánh được hay không, phải đánh xong mới biết."
Mục Hằng suy nghĩ một chút, nói: "Hảo, vậy chúng ta đi khu lôi đài. Ba cục hai thắng. Nếu các ngươi thắng, tứ huynh đệ chúng ta tuyệt không tái tới tìm các ngươi phiền phức, hơn nữa ta sẽ đem giới chỉ không gian của ta tặng cho các hạ. Ngược lại, nếu các ngươi thua, các ngươi phải hướng ngũ đệ ta bồi tội, còn phải đem giới chỉ không gian của ngươi đưa cho ta."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Không thành vấn đề, ta đáp ứng."
Mục Hằng thấy Phương Thiên Nhai đáp ứng, gật đầu. "Vậy chúng ta đi thôi!"
"Hảo!" Phương Thiên Nhai gọi toàn bộ người nhà, cùng tứ huynh đệ Mục gia rời đi.
Phía đông Thiên Mộc thành có khu lôi đài, bất quá tiên nhân tới đây phần lớn là tới đấu đan, tới đây đánh nhau thật đúng là không nhiều.
Đến nơi đây, Mục Hằng tìm một cái lôi đài. Hắn nhìn tứ đệ Mục Bành. Mục Bành lập tức nói: "Trận đầu do ta, các ngươi ai lên ứng chiến?"
Lâm Vũ Hạo thấy đối phương cùng mình đều là Tiên Hoàng đỉnh phong đại viên mãn tu vi, nói: "Ta tới. Ngươi muốn tỷ thí cái gì? So quyền cước, so tiên khí, so tiên thuật, hay là sinh tử chiến?"
Mục Bành nghe vậy, trầm ngâm một chút. Mục Bành là đan sư, quyền pháp của hắn không ra gì, tiên khí dùng cũng không ra gì, tiên thuật thì càng bình thường, sinh tử chiến càng không thể nào.
Mục Hằng nhìn Lâm Vũ Hạo, nói: "Lâm đạo hữu, nếu ta nhớ không lầm, các hạ là đan sư phải không?"
Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Đúng, ta là thập tứ cấp đan sư. Bất quá, ta còn chưa khảo hạch thân phận bài."
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn