Mọi người nghe lời Phương Thiên Nhai nói đều chấn động, nhất thời không biết nên mở miệng thế nào. Ngay cả Vân Thiên Triển, thân là chủ nhân một thành, cũng lộ vẻ lúng túng.
Vương Thành là người đầu tiên nổi giận: "Phương Thiên, ngươi có ý gì?"
Phương Thiên Nhai nhìn hắn, thần sắc bình tĩnh đáp: "Ý trên mặt chữ."
Vương Thành đầy khinh miệt: "Ngươi đừng ở đó cố làm ra vẻ huyền bí. Ngươi nếu không phải vì bái sư, vậy cần gì phải đi trả lời câu hỏi?"
Phương Thiên Nhai bất đắc dĩ lật mí mắt: "Đương nhiên là vì tiên tinh."
Đó chính là mười hai ức tiên tinh! Không phải con số nhỏ. Phương Thiên Nhai thầm nghĩ, cả nhà hắn sắp bế quan, hắn chỉ muốn kiếm về chỗ tiên tinh này mà thôi. Ai ngờ sóng gió liên miên, gây ra bao nhiêu phiền phức tạp.
Tần Phi Tuyết mặt đầy không tin: "Ngươi nói láo! Ngươi chạy đến Thiên Thạch thành chúng ta làm màu, không phải chính là muốn dẫn dụ sư phụ ta chú ý, để bái nhập sư môn hay sao?"
Triệu Dũng cũng nói: "Ngươi nếu không phải vì bái sư, hôm nay vì sao phải đại náo Tiên Khí Sư Hiệp Hội? Vì sao phải làm cho thiên hạ đều biết?"
Phương Thiên Nhai lắc đầu: "Ta chưa từng đại náo Tiên Khí Sư Hiệp Hội, là bốn người các ngươi chạy tới đó muốn giết ta."
Vương Thành hừ lạnh một tiếng, lập tức chối bay chối biến: "Phương Thiên, ngươi chớ ngậm máu phun người. Ai giết ngươi chứ, chuyện đó hoàn toàn không có."
Phương Thiên Nhai lạnh lùng nhìn về phía bốn người: "Chính là bốn người các ngươi. Các ngươi sớm hơn Tống tiền bối một bước tìm được ta, mục đích là muốn lừa ta ra khỏi Tiên Khí Sư Hiệp Hội, trước khi Vân thành chủ tìm thấy ta thì g**t ch*t ta. Như vậy có thể củng cố địa vị của các ngươi. Hoặc nói sâu hơn một tầng, các ngươi là vì vị trí thiếu thành chủ. Cho nên mới muốn ra tay trước, đem những sư huynh, sư đệ mạnh hơn các ngươi toàn bộ chém giết."
Tâm sự bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt bốn người Vương Thành đồng loạt thay đổi, khó coi đến cực điểm.
Tôn Kiến Hải lạnh lùng nhìn Phương Thiên Nhai: "Phương Thiên, ngươi chớ có ở trước mặt sư phụ ta mà nói bậy bạ, bôi nhọ chúng ta."
Vương Thành cũng tiếp lời: "Đúng vậy, sư phụ ta sao lại tin lời ma quỷ của ngươi được."
Tần Phi Tuyết oán độc nhìn Phương Thiên Nhai: "Phương Thiên, ngươi đừng có ngậm miệng phun châu ngọc, bẻ trắng thay đen."
Triệu Dũng cũng nói: "Phương Thiên, lừa gạt sư phụ ta sẽ không có kết cục tốt đâu, ngươi tốt nhất quản cho chặt cái miệng của mình."
Phương Thiên Nhai nhìn bốn người với vẻ thương hại: "Ta biết làm tán tiên rất khổ cực. Các ngươi vất vả trăm bề, cơ quan tính tận mới khó khăn lắm bái được một sư phụ, đem thân phận từ tán tiên biến thành tu nhị đại, thật không dễ dàng. Thế nhưng các ngươi thực sự không cần phải cẩn thận từng chút, cũng không cần cả ngày tính kế người này người nọ. Tất cả những gì các ngươi cảm thấy hứng thú, tất cả những gì các ngươi để ý, kỳ thực đều không phải thứ ta muốn."
"Ngươi..."
Vân thành chủ nhìn về phía bốn người Vương Thành, trầm giọng: "Lão tam, lão tứ, lão ngũ, lão lục, bốn người các ngươi về phòng nghỉ ngơi đi!"
Vương Thành nghe vậy sắc mặt cực kỳ khó coi, nhìn Vân thành chủ: "Sư phụ, ta..."
"Hửm?" Vân thành chủ híp mắt nhìn hắn.
Vương Thành không dám nói tiếp: "Vâng, đồ nhi xin cáo lui." Nói xong, bốn người mặt mũi âm trầm rời đi.
Phương Thiên Nhai nhìn bốn người rời khỏi, bất đắc dĩ lắc đầu. Bốn kẻ này thực quá xem thường hắn rồi, hắn đường đường là thần tử, há lại để mắt tới cái ghế thành chủ nhỏ bé của Thiên Thạch thành?
Vân thành chủ nhìn về phía Phương Thiên Nhai: "Ngươi không phải tán tiên, trong nhà đã có sư phụ rồi?"
Phương Thiên Nhai nghe Vân thành chủ hỏi, nhìn đối phương đáp: "Vân thành chủ, luyện khí thuật của ta là gia truyền, trong nhà không có sư phụ, chỉ theo trưởng bối trong nhà học thôi."
Vân thành chủ bừng tỉnh hiểu ra: "Nếu đã như vậy, vì sao ngươi lại không muốn bái ta làm sư?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Đây là quy củ gia tộc. Ta đã học luyện khí thuật của gia tộc, thì không thể bái sư phụ khác."
Vân thành chủ nghe xong nhíu mày: "Quy củ này e rằng không ổn! Luyện khí thuật nếu muốn tiến thêm một tầng, hẳn phải bác thải chúng gia chi trường mới đúng. Cái kiểu ôm khư khư cây chổi cũ, tự phong bế lấy mình này không thể được!" (Thu nạp tinh hoa trăm nhà)
Phương Thiên Nhai bất đắc dĩ nói: "Kỳ thực ta cũng rất muốn ra ngoài mở mang kiến thức luyện khí thuật của các gia tộc khác, nhưng ta cũng chỉ có thể nhìn qua một chút mà thôi. Trưởng bối nhà ta tính tình rất nóng nảy, ta không thể nghịch ý người. Cho nên vô cùng cảm tạ Vân thành chủ đã coi trọng vãn bối. Chỉ là ta mang trên người sứ mệnh gia tộc, đành phải phụ lòng tốt của ngài."
Vân thành chủ nhướng mày: "Ngươi nói như vậy, ta ngược lại càng thêm tò mò về gia tộc của ngươi. Không biết là vị đạo hữu nào lại bồi dưỡng ra một tộc nhân xuất sắc như ngươi? Có lẽ ta sớm nên nghĩ đến mới phải, ngươi trong vòng một tháng có thể trả lời đúng một trăm năm mươi đạo đề, điều này chứng minh ngươi không phải tán tiên, mà là được tiên khí sư khác bồi dưỡng."
Phương Thiên Nhai suy nghĩ một chút, đáp: "Kỳ thực luyện khí thuật của trưởng bối nhà ta cũng chỉ bình thường, xa xa không bằng Vân thành chủ. Bất quá người tính tình rất nóng nảy, thực lực lại cao hơn Vân thành chủ. Nếu ta bái Vân thành chủ làm sư phụ, chỉ sợ người sẽ tìm tới cửa, đối với Vân thành chủ ngài bất lợi."
Vân thành chủ nghe vậy không khỏi ngẩn người: "Cái này..."
Vân Phi Bằng mặt đầy không tin nhìn Phương Thiên Nhai: "Này, Phương Thiên, ngươi đang nói nhảm cái gì đấy? Ngươi có biết đại bá ta là thực lực gì không? Đại bá ta là Tiên Đế hậu kỳ, ở An Lạc Thiên thuộc hàng cao thủ số một số hai, không mấy người đánh lại được người đâu!"
Phương Thiên Nhai nghe vậy chỉ liếc nhìn Vân Phi Bằng, không nói gì.
Vân thành chủ nhìn về phía Phương Thiên Nhai, hỏi: "Phụ thân ngươi là ai, nói ta nghe xem."
Phương Thiên Nhai lắc đầu: "Người không phải phụ thân ta, nhưng mọi chuyện trong nhà đều do một mình người định đoạt."
Vân thành chủ nhướng mày: "Ồ?"
Giang Nhã Phong nhìn về phía Phương Thiên Nhai, hỏi: "Phương đạo hữu, tên của ngươi hình như thiếu mất một chữ thì phải?"
Phương Thiên Nhai nghe vậy nhìn về phía vị này, hướng hắn ném đi một ánh mắt tán thưởng: "Đã vậy các hạ đã hiểu ý của ta, vậy thì phiền tiền bối lát nữa thay ta cùng Vân thành chủ giải thích rõ ràng. Ta và bạn lữ xin cáo từ trước."
Giang Nhã Phong gật đầu: "Như vậy, nhị vị đạo hữu mời."
Phương Thiên Nhai hướng Vân thành chủ hành lễ: "Vân thành chủ, cáo từ." Nói xong, hắn liền mang theo Lâm Vũ Hạo cùng rời đi.
Vân Phi Bằng nhìn hai người không chút lưu luyến rời khỏi, ngẩn ra, nhìn về phía đại bá mình: "Đại bá, bọn họ đi rồi."
Vân thành chủ phất tay áo một cái, phong ấn không gian, sau đó nhìn về phía nhị đồ đệ, hỏi: "Nhã Phong, ngươi biết rõ?"
Giang Nhã Phong nhìn sư phụ mình, đáp: "Sư phụ, thân phận người này rất cao, hắn sẽ không bái ngài làm sư phụ đâu."
Tống Thừa Càn nhìn nhị sư đệ mình: "Lão nhị, người này không phải tên là Phương Thiên sao? Hắn rốt cuộc là ai?"
Giang Nhã Phong nói: "Người này cải trang, mặt là giả, tên cũng là giả. Tên hắn thiếu một chữ. Chân danh hẳn là Phương Thiên Nhai."
Vân Phi Bằng mặt đầy nghi hoặc: "Phương Thiên Nhai... Phương Thiên Nhai là ai?"
Mã Thái suy nghĩ một chút, nói: "Theo ta được biết, phó tông chủ Tiên Vân Tông tìm về được bốn vị đệ đệ. Tứ đệ của hắn tên chính là Phương Thiên Nhai, là một vị thập tứ cấp tiên khí sư. Nghe nói luyện khí thuật của người này rất lợi hại, ở Tiên Vân Tông cực kỳ nổi danh."
Hồng Liên gật đầu: "Đúng vậy, ta cũng từng nghe qua người này."
Vân thành chủ nhướng mày: "La Thiên Minh sao? Quả thật lợi hại hơn ta. Tiểu tử kia là kiếm tu, thực lực đã đạt tới Tiên Đế đỉnh phong đại viên mãn, ở An Lạc Thiên coi như đệ nhất cao thủ."
Vân Phi Bằng chớp chớp mắt: "Vậy... Phương Thiên chính là đệ đệ của La phó tông chủ? Đệ đệ ruột thịt?"
Tống Thừa Càn nhìn nhị sư đệ: "Lão nhị, ta vẫn không hiểu, ngươi làm sao biết Phương Thiên chính là Phương Thiên Nhai, là đệ đệ của La phó tông chủ? Ngươi nhìn ra bằng cách nào?"
Mã Thái cũng nói: "Nhị sư huynh, ngài làm sao nhìn ra được vậy?"
Hồng Liên cũng nghi hoặc hỏi: "Đúng a, nhị sư huynh, ngài làm sao phát hiện thân phận hắn?"
Vân thành chủ cũng nhìn đồ đệ mình: "Lão nhị, ngươi nói đi!"
Giang Nhã Phong nhìn sư phụ, lại nhìn mọi người, chậm rãi nói: "Từ lúc Phương Thiên Nhai bắt đầu trả lời câu hỏi lần đầu, sư phụ đã rất cảm thấy hứng thú với hắn, bảo ta cùng đại sư huynh đến Tiên Khí Sư Hiệp Hội chú ý một chút. Thế nhưng chúng ta đến đó chỉ tìm được số hiệu của Phương Thiên Nhai, không tìm được tên hắn. Ngày thứ hai ta lại đi một chuyến nữa, tìm năm vị trưởng lão phụ trách khảo hạch, hỏi bọn họ có ấn tượng gì về người mang số 14789 không. Khi đó Chu trưởng lão nói với ta, người này hình như là do ông ấy khảo hạch, tự xưng là Phương Thiên, nói là đệ tử Tiên Vân Tông. Lúc ấy Chu trưởng lão cũng không quá chắc chắn, cho nên ta trở về cũng không nói với sư phụ. Hôm nay đại sư huynh đem người về, ta phát hiện người này tuổi thọ tám ngàn bảy trăm năm mươi tư tuổi, hơn nữa hắn đối với sư phụ một chút cũng không sợ hãi. Thêm vào luyện khí thuật xuất thần nhập hóa của hắn cùng những lời hắn nói, ta mới đoán ra thân phận của hắn."
Tống Thừa Càn bừng tỉnh: "Hắn từng nói với Chu trưởng lão rằng mình là đệ tử Tiên Vân Tông?"
Giang Nhã Phong gật đầu: "Nói qua. Chu trưởng lão lúc ấy hỏi hắn sư thừa nơi nào, hắn đáp: Ta là đệ tử Tiên Vân Tông."
Vân Phi Bằng nghi hoặc hỏi: "Nhị sư huynh, thân phận hắn và tuổi thọ có liên quan gì?"
Giang Nhã Phong giải thích: "La Thiên Minh cùng bốn vị đệ đệ của hắn là ngũ thai, tuy rằng dung mạo không quá giống nhau, nhưng tuổi thọ đều cùng một năm, đều là tám ngàn bảy trăm năm mươi tư tuổi. Năm người cùng tuổi, một người Tiên Đế đỉnh phong đại viên mãn, bốn người còn lại đều là Tiên Hoàng đỉnh phong đại viên mãn."
Vân Phi Bằng tỉnh ngộ: "Thì ra là ngũ thai a!"
Mã Thái gật đầu: "Nhị sư huynh nói không sai. Phương Thiên Nhai bề ngoài không có sơ hở gì, nhưng kỳ thực sơ hở trăm chỗ. Thứ nhất, tuổi thọ và thực lực của hắn là sơ hở. Thứ hai, hắn tự nói sư thừa Tiên Vân Tông cũng là sơ hở. Thứ ba, hắn nói trưởng bối nhà hắn thực lực cao hơn sư phụ lại càng là sơ hở. Bởi vì người thực lực cao hơn sư phụ ở toàn bộ An Lạc Thiên đếm trên đầu ngón tay."
Vân thành chủ nói: "Hắn là cố ý lộ sơ hở cho chúng ta."
Tống Thừa Càn suy nghĩ một chút, hỏi: "Vậy hắn vì sao không đường hoàng nói ra thân phận mình? Nếu chúng ta biết hắn là đệ đệ của La phó tông chủ, tự nhiên sẽ không làm khó hắn."
Bạch Hàn nói: "Hắn cải trang mà đến, chắc không muốn người khác biết hắn chính là Phương Thiên Nhai."
Giang Nhã Phong nhìn sư phụ mình: "Sư phụ, hắn cố ý đem thân phận tiết lộ cho chúng ta, không chỉ đơn giản là vì không muốn làm đồ đệ của ngài đâu!"
Vân thành chủ nhìn nhị đồ đệ một cái, thở dài một hơi: "Vi sư hiểu."
Những người còn lại ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều nghe đến mơ mơ màng màng, không hiểu lắm ý của hai sư đồ bọn họ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn