Phương Thiên Nhai cất kỹ tấm bài thân phận cùng bảng trả lời câu hỏi, liền dẫn Lâm Vũ Hạo cùng lên tầng ba. Tầng ba chính là khu vực dành cho tiên khí sư giao lưu. Cửa ra vào có hộ vệ trấn giữ, phải có thân bài tiên khí sư mới được phép bước vào. Hơn nữa, mỗi vị tiên khí sư chỉ được dẫn theo một người hầu.
Phương Thiên Nhai đưa thân bài tiên khí sư của mình ra cho hộ vệ xem. Lâm Vũ Hạo thì đóng vai người hầu của Phương Thiên Nhai, theo sát một bước vào đại sảnh.
Nơi đây bày biện rất nhiều bàn ghế, lại có tiểu nha hoàn đứng bên hầu trà rót nước, mang điểm tâm lên.
Không ít tiên khí sư ngồi thành từng nhóm ba người năm người, đang trò chuyện phiếm. Đề tài phần lớn đều xoay quanh phi thiên chiến xa của thành chủ. Phương Thiên Nhai nghe ra được, các tiên khí sư ở đây đều vô cùng chờ mong chiếc phi thiên chiến xa của thành chủ.
Phương Thiên Nhai dạo một vòng rồi dẫn Lâm Vũ Hạo rời đi.
Phu phu hai người rời khỏi Tiên Khí Sư Hiệp Hội, lập tức bắt đầu đại mua sắm. Phương Thiên Nhai chủ yếu mua nguyên liệu luyện khí, Lâm Vũ Hạo thì mua tiên thảo cùng thực phẩm. Hai người dạo khắp thành cả ngày, đến tối mới tìm một khách đ**m nghỉ trọ.
Phương Thiên Nhai giơ tay phong ấn không gian, thả Bàn Bàn cùng ba tiểu ra. Cả nhà sáu miệng vây quanh bàn ăn cơm tối, vừa ăn vừa trò chuyện.
Phương Thiên Nhai nói: "Ta định ở lại Thiên Thạch Thành một tháng. Một mặt mua nguyên liệu luyện khí, luyện chế tiên khí; mặt khác còn phải trả lời câu hỏi. Hôm nay ta thấy rất nhiều câu hỏi trên bảng treo thưởng tiên tinh đều rất cao."
Lâm Vũ Hạo cũng nói: "Ở lại thêm vài ngày cũng tốt. Ta có thể chuẩn bị đủ đan dược ngươi cần, lại chuẩn bị sẵn lương thực. Như vậy, đợi trở về tông môn chúng ta liền trực tiếp bế quan, không cần lãng phí thời gian chuẩn bị nữa."
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo nhìn nhau một cái, đều gật đầu. "Cũng được."
Bàn Bàn nói: "Chủ nhân, thành chủ kia đang chiêu mộ tiên khí sư đấy? Ngài có muốn thử không?"
Phương Thiên Nhai đáp: "Không đi. Luyện chế một chiếc chiến xa cỡ lớn cần rất nhiều năm, ta không có thời gian bồi bọn họ luyện chiến xa."
Tháp linh cũng nói: "Đúng vậy, chủ nhân là người muốn làm đại sự, nào có rảnh luyện cái gì chiến xa chứ?"
Thiên Dương Diễm nói: "Hôm nay tên tiểu tử chết tiệt kia không biết chạy đâu mất tiêu. Lần sau gặp lại, chặt cánh tay hắn xuống cho Bàn Bàn với tháp linh ăn. Xem hắn còn dám chen ngang nữa không."
Bàn Bàn gật gù đồng tình: "Đúng đúng đúng, ăn tay ăn chân hắn, xem hắn còn dám chen vào đứng trước chủ nhân không."
Tháp linh cười hắc hắc: "Ta tán thành."
Lâm Vũ Hạo trừng ba tiểu một cái, nghiêm mặt nói: "Đừng có đùa giỡn. Nơi này là nhất tuyến đại thành, có Tiên Đế tọa trấn."
Bàn Bàn không cho là đúng: "Tiên Đế thì có gì ghê gớm? Trước đây chủ nhân ta chẳng phải cũng đã g**t ch*t Huyết Thiên Hiết rồi sao?"
Phương Thiên Nhai liếc Bàn Bàn một cái, giải thích: "Hiện tại ta là thực lực Tiên Hoàng đỉnh phong, giết Tiên Đế cũng không phải không thể, chỉ là giết có chút phiền phức, hơn nữa phải thú hóa, mượn hình thú của ta mới có thể đánh chết Tiên Đế, nhân hình thì không làm được."
Lâm Vũ Hạo đau lòng nói: "Chớ mạo hiểm nữa. Lần trước ngươi giết Huyết Thiên Hiết rồi, chính mình cũng bị trọng thương, phải dưỡng thương ròng rã một tháng mới khỏe."
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ trong mắt tràn đầy đau lòng, cười khổ: "Thực lực Tiên Hoàng vẫn còn hơi thấp. Nếu ta là Huyền Tiên, giết Tiên Đế sẽ không phí sức như vậy."
Lâm Vũ Hạo nói: "Trước khi ngươi tấn nhập Huyền Tiên, chúng ta có thể không trêu chọc Tiên Đế thì tận lượng đừng trêu chọc. Đợi sau này, lông cánh chúng ta đầy đủ rồi hãy tính."
Phương Thiên Nhai gật đầu: "Được, nghe ngươi."
Cả nhà bàn bạc xong, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo liền ở lại Thiên Thạch Thành. Phương Thiên Nhai mỗi ngày trả lời năm câu hỏi, sau đó sẽ vào không gian gấp mười lần luyện chế tiên khí. Lâm Vũ Hạo thì giúp Phương Thiên Nhai hộ pháp, bảo vệ bạn lữ của mình.
Phương Thiên Nhai cơ bản mười ngày ra ngoài mua sắm một lần, đem nguyên liệu luyện khí mua được luyện thành pháp khí rồi lại tiếp tục ra ngoài mua.
Thoáng cái, phu phu Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đã ở Thiên Thạch Thành ba mươi ngày. Tiên khí cả nhà cần đều đã luyện chế xong, tiên khí cần để hắn tấn cấp cũng luyện tốt hết. Hơn nữa, một trăm năm mươi câu hỏi của Tiên Khí Sư Hiệp Hội, Phương Thiên Nhai đều đáp đúng, kiếm được mười hai ức tiên tinh.
Bên Lâm Vũ Hạo, tiên thảo cần thiết đã mua đủ, thực phẩm để bế quan cũng chuẩn bị xong xuôi.
Phương Thiên Nhai nói với Lâm Vũ Hạo: "Hôm nay là ngày thứ ba mươi, chúng ta trả bảng trả lời câu hỏi lại. Sau đó rời khỏi Thiên Thạch Thành thôi!"
Lâm Vũ Hạo đồng ý: "Cũng được."
Phu phu hai người hướng Tiên Khí Sư Hiệp Hội mà đi. Mới đi được nửa đường, Lâm Vũ Hạo đột nhiên dừng bước, đứng tại chỗ nhìn về phía một gian khoáng thạch phô. Phương Thiên Nhai cũng dừng lại, nghi hoặc nhìn tức phụ bên cạnh: "Sao vậy?"
Lâm Vũ Hạo nói: "Ta muốn mua một khối khoáng thạch."
Phương Thiên Nhai nghe vậy ngẩn ra, rồi gật đầu: "Hảo a!"
Vũ Hạo sao đột nhiên lại muốn mua khoáng thạch? Chẳng lẽ là Sâm bảo tìm được bảo bối gì rồi? Nhất định là vậy, bằng không, Vũ Hạo thân là tiên đan sư, sao lại vô duyên vô cớ mua khoáng thạch chứ?
Lâm Vũ Hạo dẫn Phương Thiên Nhai đến một tiểu phô không bắt mắt bên đường. Trực tiếp từ trên quầy cầm lấy một khối hắc sắc khoáng thạch, hỏi: "Lão bản, khối khoáng thạch này bán thế nào?"
Lão bản cười nói: "Đây là Tiêu Huyền Thạch cấp mười bốn, một vạn ba ngàn tiên tinh."
Phương Thiên Nhai mỉm cười lấy ra thân bài tiên khí sư cấp mười bốn của mình, nói: "Ta là tiên khí sư cấp mười bốn, có thể giảm giá chút không?"
Lão bản bất đắc dĩ cười: "Vị tiền bối này, không phải ta không nể mặt ngài, tiểu đ**m này của ta không phải cửa hàng của thành chủ. Ở Thiên Thạch Thành chúng ta, cửa hàng nào giảm giá cho tiên khí sư đều là thương khố của thành chủ. Tiểu đ**m như chúng ta kiếm sống đã khó khăn, thực sự không giảm giá được."
Phương Thiên Nhai nghe lão bản nói vậy, gật đầu: "Vậy được rồi!" Nói xong liền lấy tiên tinh đưa cho đối phương.
"Mua không nổi thì buông xuống. Một vạn ba ngàn tiên tinh nguyên liệu cũng mua không nổi, còn dám tự xưng tiên khí sư cấp mười bốn?" Một giọng nói châm chọc vang lên từ phía sau.
Lâm Vũ Hạo nghe vậy lập tức cất khối đá đi. Phương Thiên Nhai cũng đưa túi tiên tinh cho lão bản.
Lão bản cầm túi tiên tinh, nhìn bốn người bước vào, sắc mặt đại biến: "Thất thiếu, Bát tiểu thư, Cửu thiếu, Vân thiếu."
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo nghe cách xưng hô của lão bản, liền biết có bốn đại nhân vật tới. Phu phu hai người xoay người nhìn lại. Bốn người kia đều là Tiên Hoàng, hai người trung kỳ, hai người sơ kỳ, thực lực không tính quá cao. Bất quá trong đó có một người chính là bằng hữu cũ —— vị thanh y Tiên Hoàng hôm trước.
Phương Thiên Nhai nhìn thanh y Tiên Hoàng, nhướng mày: "Là ngươi a! Khảo hạch thân bài thế nào rồi?"
Thanh y Tiên Hoàng nghe vậy, sắc mặt cực kỳ khó coi. Hắn khảo hạch cả tháng, nhưng thủy chung không lấy được thân bài tiên khí sư cấp mười bốn, việc này khiến hắn nghẹn khuất vô cùng. Không ngờ tên đáng ghét này lại còn cố ý trước mặt hỏi hắn, rõ ràng là cố ý vạch trần nỗi đau của hắn!
Phương Thiên Nhai nhìn đối phương một lúc, thấy sắc mặt khó coi của hắn, hiểu ra gật đầu: "Ngươi không khảo hạch được thân bài, vậy ngươi tìm ta làm gì?"
Thanh y Tiên Hoàng nghiến răng: "Phương Thiên, ta muốn khiêu chiến ngươi."
Phương Thiên Nhai cười cười: "Không được, ta không so tài với tiên khí sư cấp mười ba. Nếu ta cùng ngươi so, người ta sẽ nói ta ỷ lớn h**p nhỏ. Ta không muốn mang tiếng xấu này."
Thanh y Tiên Hoàng càng nghe càng xanh mặt: "Ngươi..."
Lúc này, một vị bạch bào Tiên Hoàng bước ra, nói: "Vị đạo hữu này, tại hạ Bạch Hàn, tiên khí sư cấp mười bốn, nguyện thay Vân sư huynh cùng ngươi tỷ thí luyện khí thuật, không biết các hạ nghĩ sao?"
Thanh y Tiên Hoàng vội nói: "Đúng, đây là sư đệ của ta, hắn có thân bài, là tiên khí sư cấp mười bốn. Hắn cùng ngươi tỷ thí hẳn là được chứ?"
Phương Thiên Nhai nhìn hai người, nhẹ nhàng lắc đầu: "Ta cùng hắn vô oán vô cừu, vì sao phải cùng một người xa lạ tỷ thí luyện khí thuật?"
"Cái này..."
Lâm Vũ Hạo nhìn thanh y Tiên Hoàng, nói: "Nếu không chúng ta hai người tỷ thí đi?"
Thanh y Tiên Hoàng nghi hoặc nhìn Lâm Vũ Hạo: "Ngươi cũng là tiên khí sư? Tiên khí sư cấp mười ba?"
Lâm Vũ Hạo lắc đầu: "Không, ta là tiên đan sư cấp mười bốn."
Thanh y Tiên Hoàng nghe vậy, bực bội nói: "Ngươi bị bệnh à! Ngươi là tiên đan sư, ta là tiên khí sư, chúng ta tỷ thí thế nào?"
Lâm Vũ Hạo khóe môi nhếch lên cười: "Rất đơn giản, tỷ thí quyền cước a! Ngươi dám không?"
Thanh y Tiên Hoàng nhíu mày thật sâu, thầm nghĩ: Tên này lúc kéo ta đi lực đạo không nhỏ, thật là tiên đan sư sao? Không phải võ tu chứ?
Một vị tiên tử mặc hồng y nhìn Lâm Vũ Hạo hỏi: "Các hạ là tiên đan sư sao? Có thể lấy thân bài ra cho chúng ta xem không? Nếu ngươi là võ tu, sư đệ ta sẽ không nhận khiêu chiến của ngươi."
Lâm Vũ Hạo nhíu mày, thầm nghĩ: Ta làm gì có thân bài chứ?
Thanh y Tiên Hoàng gật đầu: "Đúng, ngươi có thân bài ta mới đánh với ngươi. Ta không cùng võ tu động thủ."
Phương Thiên Nhai nói: "Chuyện này là ân oán giữa ta và ngươi, ta thấy không cần mượn tay người khác. Như vậy đi! Ta cùng ngươi tỷ thí quyền cước, chỉ điểm một phen, ngươi dám không?"
Thanh y Tiên Hoàng nhìn Phương Thiên Nhai: "Ngươi cùng ta đánh? Ngươi chắc chứ?"
Phương Thiên Nhai gật đầu: "Ta chắc chắn. Đây là thân bài của ta." Nói rồi lấy ra thân bài tiên khí sư cấp mười bốn, tiếp tục nói: "Ta là tiên khí sư, ngươi cũng là tiên khí sư. Chúng ta ai cũng không phải võ tu, như vậy không tính khi dễ ngươi chứ?"
Thanh y Tiên Hoàng nhìn chằm chằm thân bài trong tay Phương Thiên Nhai, trong lòng hâm mộ không nói nên lời: "Hảo, đây là ngươi tự nói, hôm nay ta không đánh ngươi mũi thanh mặt sưng, ta liền không gọi Vân Phi Bằng!"
Một vị lam y Tiên Hoàng thấy thân bài của Phương Thiên Nhai, kinh hãi thất sắc, bước tới đoạt lấy thân bài.
Lâm Vũ Hạo thấy đối phương cướp mất thân bài nam nhân mình vất vả khảo hạch được, trong lòng rất không thoải mái: "Đạo hữu, ngươi đây là tự mình khảo hạch không nổi, liền giữa đường cướp giật công khai sao?"
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn