Bạch bào kim tiên vô cùng khó chịu. "Ta nói đạo hữu, ngươi nói vậy có phần quá đáng rồi! Dã nhân kia là năm người chúng ta phát hiện trước, ngươi cùng bạn lữ của ngươi đến sau. Các ngươi rõ ràng là hái trái chín, giờ còn không chia chiến lợi phẩm cho ta. Các ngươi quá đáng lắm đấy!"
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, giận đến tái mặt. "Ngươi đang nói bậy cái gì? Dã nhân là bạn lữ của ta giết. Bởi vì chúng ta đến sau, nên chúng ta không đòi thận của thần nhân từ các ngươi. Những thi thể trên mặt đất này đều do dã nhân giết, không phải năm người các ngươi giết, vì thế cũng không phải chiến lợi phẩm của các ngươi. Chúng ta thu lấy, sao lại thành bòn nơi khói lửa, sao lại thành hái trái chín rồi?"
Bạch bào kim tiên nghe xong, sắc mặt càng khó coi thêm ba phần. "Các ngươi..."
Hắc bào kim tiên kéo tay bạch bào kim tiên lại, nói: "Thôi đi lão tứ, cứ theo cách phân chia của vị đạo hữu này mà làm vậy. Chúng ta chỉ cần thận của thần nhân."
Bạch bào liếc hắc bào một cái, không nói thêm gì nữa.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo nhìn ba người còn lại, ba người kia đều im lặng, hai người liền trực tiếp thu toàn bộ thi thể dưới đất.
Năm vị kim tiên cắt thận thần nhân ra, chia làm năm phần, mỗi người một phần, đều cẩn thận dùng ngọc hộp chứa vào. Sau khi phân phối cơ duyên xong, năm người liền bước lên thần cốt đài giai, tiếp tục đi lên trên.
Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo thấy năm người rời đi, phu phu hai người nhìn nhau một cái. Phương Thiên Nhai dẫn Lâm Vũ Hạo trực tiếp tiến vào không gian tiên sơn.
Lâm Vũ Hạo tháo mặt nạ trên mặt xuống, không nhịn được hừ lạnh một tiếng. "Tên bạch bào kia thật không biết xấu hổ."
Phương Thiên Nhai nói: "Chúng ta ở đây nghỉ ngơi vài ngày, bổ sung minh văn trên người, khôi phục tiên lực. Đợi những người khác chết hết rồi hẵng qua, tránh lại gặp phải tình cảnh vừa rồi."
Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Cũng được."
Phương Thiên Nhai lại nói: "Vừa rồi trong năm kim tiên kia có ba người là người Tửu Thành Tôn gia. Hắc bào kim tiên là nhi tử thứ hai của Tôn thành chủ, tên Tôn Tùng; lam bào kim tiên là nhi tử thứ ba của Tôn thành chủ, tên Tôn Viễn; còn bạch bào kim tiên là nhi tử thứ tư của Tôn thành chủ, tên Tôn Thành."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, sắc mặt khẽ biến. "Ba người này là đại ca của Tôn Văn và Tôn Võ?"
Phương Thiên Nhai nghiêm nghị gật đầu. "Đúng vậy."
Lâm Vũ Hạo chợt hiểu. "Xem ra lần sau gặp lại ba người bọn họ, chúng ta phải cẩn thận hơn mới được."
Phương Thiên Nhai đồng ý. "Ba người đều là kim tiên hậu kỳ, thực lực quả thực không thấp. Đúng là nên phòng bị."
Bàn Bàn, Sâm Bảo, Tháp Linh cùng Thiên Dương Diễm bước vào trong động phủ.
Bàn Bàn mặt đầy bất mãn nói: "Chủ nhân a, đó chính là thận của thần nhân đấy! Ngài nói cho là cho người ta rồi, ngài cũng quá hào phóng đi!"
Sâm Bảo l**m môi hỏi: "Chủ nhân phu, ngài đã từng ăn thận thần nhân chưa? Thứ đó ngon không?"
Tháp Linh nói: "Hương vị chắc hẳn không tệ đâu! Ta cũng muốn ăn."
Thiên Dương Diễm nói: "Ta thấy chưa chắc đã ngon."
Phương Thiên Nhai nhìn bốn tiểu gia hỏa, giải thích: "Các ngươi không hiểu, ngũ tạng của thần nhân khó dung hợp hơn thần cốt rất nhiều, sơ sẩy một chút là bị đoạt xá ngay. Ăn thứ đó không an toàn. Ta tìm về cho các ngươi cả đống thi thể tiên nhân, các ngươi ăn những cái này là được rồi."
Lâm Vũ Hạo bừng tỉnh hiểu ra. "Thảo nào ngươi không cần thận thần nhân, thì ra thứ đó rất khó dung hợp."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Ừ, ngũ tạng đều có ý thức riêng, nếu không thiêu huỷ triệt để, chúng rất dễ chết đi sống lại. Nếu vừa rồi chỉ có hai chúng ta, ta sẽ không chút do dự để Thiên Dương Diễm thiêu huỷ quả thận kia."
Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Thì ra là vậy!"
Bàn Bàn chớp chớp mắt. "Chủ nhân, ngài lo xa quá rồi, người khác ăn thứ đó thì dễ bị đoạt xá. Ta thì không, ta là Thao Thiết, ta có một cái dạ dày rất mạnh!"
Tháp Linh nói: "Ta là khí thần của thần khí, vốn không phải tiên nhân cũng không phải thần nhân, chắc sẽ không bị đoạt xá chứ?"
Sâm Bảo chớp mắt. "Vậy tức là ta chắc chắn không thể ăn đúng không?"
Thiên Dương Diễm suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu các ngươi thật sự muốn ăn, để phu nhân luyện đan đi! Đem gan, thận, tim những thứ đó luyện thành đan dược rồi ăn, như vậy sẽ an toàn hơn."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, nhìn về phía Phương Thiên Nhai hỏi: "Thiên Nhai, có thể luyện đan không?"
Phương Thiên Nhai suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu. "Có thể là có thể, nhưng nếu ngươi dùng nội tạng thần nhân luyện đan, nhất định phải dùng Thiên Dương Diễm để luyện. Thiên Dương Diễm là thần hoả, dùng nó luyện nội tạng thần nhân có thể xoá sạch ý thức của chúng tốt hơn."
Lâm Vũ Hạo hiểu ra. "Ừm, ta biết rồi. Đợi lần sau chúng ta lấy được nội tạng thần nhân khác, sẽ đem luyện đan, để Dương Dương hỗ trợ ta luyện. Luyện xong rồi, mọi người chúng ta đều có thể ăn."
Phương Thiên Nhai nói: "Sau khi đan dược của ngươi luyện xong, phải đưa cho ta xem trước. Ta xem qua, xác định an toàn rồi mới được phục dụng."
Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Hảo."
Phương Thiên Nhai lấy ra thi thể đã thu thập được, Lâm Vũ Hạo cũng lấy ra thi thể mình thu hồi, Bàn Bàn và Tháp Linh mỗi đứa phân một nửa.
Lâm Vũ Hạo nhìn đống nhẫn không gian thật lớn trên bàn, trong lòng dâng lên cảm giác giàu có khó tả. "Ngươi chọn thi thể quả nhiên là đúng, nhiều nhẫn không gian thế này, chúng ta chắc lại tìm được không ít tiên tinh."
Phương Thiên Nhai nói: "Ta cũng muốn tìm thêm nhiều tiên tinh. Như vậy, cả nhà chúng ta có thể cùng nhau bế quan."
Bàn Bàn nói: "Chủ nhân, chúng ta ở đây sắp xếp chiến lợi phẩm, không ra ngoài tìm nội tạng, ngài không lo nội tạng thần nhân bị người khác lấy hết sao?"
Phương Thiên Nhai cười. "Ta có một loại trực giác. Tất cả cơ duyên trong không gian này, chỉ có chúng ta lấy được, người khác không lấy được. Tiên nhân dù sao cũng chỉ là tiên nhân, thần nhân dù sao cũng là thần nhân, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Dù thực lực những tiên nhân kia không thấp, nhưng bọn hắn chung quy không phải thần. Bọn hắn muốn g**t ch*t những nội tạng kia, e là không thể nào."
Lâm Vũ Hạo bừng tỉnh. "Cũng đúng, vị Ma Viên hạ thần nhân này đã chết ròng rã mười vạn năm, nếu thật sự có người lấy được cơ duyên, cơ duyên đã sớm bị lấy đi rồi, sao còn chờ đến hôm nay."
Phương Thiên Nhai giải thích: "Gia gia không triệt để huỷ đi thi thể Ma Viên thần nhân này, thứ nhất có lẽ là để lại cho ngươi; thứ hai, cũng có thể là để lại làm công cụ thanh tẩy."
Lâm Vũ Hạo nghi hoặc hỏi: "Thanh tẩy là có ý gì?"
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ nhà mình, thở dài một tiếng, nói: "Thanh tẩy nói trắng ra chính là giết chóc. Ta từng nói với ngươi, mỗi tinh cầu đều có quy định về số lượng nhân khẩu. Vượt quá con số này sẽ xuất hiện tiên tế, toàn bộ người trên tinh cầu đều bị g**t ch*t. Mà gia gia vì muốn giữ cho nhân khẩu duy trì cân bằng, sẽ ở mỗi tinh cầu thiết lập một số bí cảnh tương tự Tiên Trung Sơn, dẫn dụ tiên nhân cùng tu sĩ đến bí cảnh tìm bảo. Sau đó để sinh vật trong bí cảnh phụ trách thanh tẩy, ăn đi một phần người, như vậy nhân khẩu sẽ đạt được trạng thái cân bằng."
Lâm Vũ Hạo ngây ngốc nhìn nam nhân của mình, sắc mặt có chút tái nhợt. "Hành vi này gọi là thanh tẩy sao?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đúng, hành vi này gọi là thanh tẩy. Giết đi một phần nhỏ, bảo toàn đại đa số. Chuyện này nghe thì có vẻ tàn nhẫn, nhưng gia gia cũng không còn cách nào khác. Tiên tế là một loại pháp tắc tự nhiên, gia gia không thể thay đổi. Vì vậy, ngài ấy chỉ có thể nghĩ cách ngăn cản tiên tế, mà cách ngăn cản tiên tế chính là giết đi một phần nhỏ người, bảo vệ đại đa số."
Lâm Vũ Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: "Cũng có thể khiến tiên nhân không thể sinh con đẻ cái chứ?"
Phương Thiên Nhai lắc đầu. "Không, cái đó không thực tế lắm. Bất quá gia gia cũng làm vậy, ngài ấy sẽ đối với tiên nhân hoặc tu sĩ thực lực cao thiết lập cách ly tử tự. Đây cũng chính là nguyên nhân thực sự vì sao thực lực càng cao thì con cái càng khó có."
Lâm Vũ Hạo buồn bực gật đầu, không nói gì thêm.
Thiên Dương Diễm cười khanh khách. "Phu nhân, ngài có phải cảm thấy thần nhân chúng ta đều đặc biệt tàn nhẫn không?"
Lâm Vũ Hạo nhìn Thiên Dương Diễm, khẽ lắc đầu. "Cũng không thể nói vậy. Dù sao người chết trong bí cảnh chỉ là một phần rất nhỏ trên tinh cầu, người sống mới là đại đa số. Gia gia vẫn rất yêu thương con dân của ngài ấy, chỉ là có một số việc, dù là thần tộc chi hoàng như gia gia cũng không thể thay đổi. Vậy thì chúng ta chỉ có thể thay đổi những gì có thể thay đổi."
Bàn Bàn cười hì hì. "Không sao cả. Phu nhân ngài đừng lo. Đợi sau này chủ nhân của ta làm tinh cầu chủ, ta và Tháp Linh sẽ ngày ngày đếm người. Người nhiều rồi chúng ta ăn vài tên, cam đoan tinh cầu của chúng ta sẽ không bị tiên tế."
Tháp Linh gật đầu. "Cách này được đấy! Chúng ta có thể làm người thanh tẩy của tinh cầu."
Sâm Bảo nói: "Ta cũng được."
Thiên Dương Diễm nói: "Còn có ta nữa."
Lâm Vũ Hạo nhìn bốn tiểu gia hỏa, thở dài một tiếng, nói: "Nếu sau này Thiên Nhai làm tinh cầu chủ, ta tự nhiên cũng không hy vọng tinh cầu của chúng ta bị tiên tế. Nhưng nghĩ đến việc vô duyên vô cớ phải giết nhiều người xa lạ như vậy, ta tổng cảm thấy có chút tàn nhẫn."
Phương Thiên Nhai nói: "Đừng lo, đợi sau này, nếu ta trở thành tinh cầu chủ, ta sẽ ở trên tinh cầu chọn lọc, chúng ta chỉ giết những kẻ thập ác bất xá, không giết người vô tội và người lương thiện."
Lâm Vũ Hạo bất đắc dĩ gật đầu. "Chỉ có thể như vậy thôi."
Phương Thiên Nhai thấy tức phụ tâm tình mất mát, u buồn không vui, chủ động tiến lại gần, ôm lấy vai Lâm Vũ Hạo, đem người kéo vào lòng ngực mình. Bên tai đối phương thấp giọng nói: "Xin lỗi Vũ Hạo, vốn dĩ ngươi có thể vô ưu vô lo sống cả đời. Thế nhưng ngươi lại gặp ta, trở thành bạn lữ của ta, vì vậy ngươi phải bị ép tiếp xúc những chân tướng tàn khốc này. Là ta không tốt, ta không nên nói với ngươi những chuyện này."
Lâm Vũ Hạo ngẩng đầu nhìn nam nhân của mình. "Không, không thể trách ngươi Dù ngươi bây giờ không nói với ta, đợi sau này chúng ta có tinh cầu của riêng mình, ta vẫn sẽ biết những chuyện này, ngươi không thể vĩnh viễn giấu ta được. Con đường tương lai là cần hai chúng ta cùng đi, không thể chỉ một mình ngươi gánh vác. Ta chỉ cần một quá trình tiếp nhận mà thôi. Nhưng xin ngươi hãy tin ta, bất kể ngày sau ngươi làm gì, dù việc ngươi làm là sai, ta thân là bạn lữ của ngươi, cũng sẽ không chút do dự ủng hộ ngươi, giúp đỡ ngươi. Lấy giấc mộng của ngươi làm giấc mộng của ta, lấy tín ngưỡng của ngươi làm tín ngưỡng của ta."
Phương Thiên Nhai nghe những lời này, cảm kích cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Lâm Vũ Hạo. "Vũ Hạo, cảm tạ sự lý giải và ủng hộ của ngươi. Ta tin tưởng có ngươi giúp ta, sau này tinh cầu của chúng ta, gia đình của chúng ta nhất định sẽ vô cùng ấm áp, vô cùng hạnh phúc."
Lâm Vũ Hạo nhìn vào đôi mắt đôi mắt dịu dàng tràn đầy thâm tình của Phương Thiên Nhai, hắn mỉm cười. Phương Thiên Nhai nhìn nụ cười hạnh phúc của tức phụ cũng cười theo.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn