Phương Thiên Nhai thả Bàn Bàn, Tháp Linh, Thiên Dương Diễm tam tiểu ra, lại bảo Lâm Vũ Hạo cũng thả Sâm Bảo ra.
Phương Thiên Nhai nhìn bốn tiểu gia hỏa, hỏi: "Bốn ngươi thích dùng pháp khí gì, nói đi."
Tháp Linh trợn trắng mắt: "Chủ nhân, ta là khí thần của Kim Ô Vũ Phiến a? Ta cần dùng pháp khí khác sao?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Pháp khí dùng Xích Kim Sa luyện chế sát thương với sáu hồn nô Thiên Nhân tộc sẽ mạnh hơn rất nhiều. Đương nhiên, nếu ngươi không muốn dùng thì cứ dùng quạt đi! Quạt của ta là thần khí, sát thương lực cũng không kém."
Tháp Linh nói: "Ta dùng quạt vậy! Chủ nhân, ngài không cần luyện pháp khí cho ta đâu."
Bàn Bàn suy nghĩ một chút, hỏi: "Nhất định phải dùng pháp khí sao? Ta dùng móng vuốt không được à?"
Phương Thiên Nhai nói: "Ngươi với Sâm Bảo tốt nhất nên dùng pháp khí. Thực lực các ngươi vốn không cao, nếu không có Xích Kim Sa pháp khí gia trì, các ngươi sẽ càng thêm bị động."
Bàn Bàn gật đầu: "Được thôi, vậy ta muốn một thanh đao, giống đao của chủ nhân."
Sâm Bảo ngẫm nghĩ, nói: "Vậy ta muốn trường mâu! Giống loại trường mâu mà chủ nhân dùng."
Phương Thiên Nhai khẽ gật đầu, chuyển sang nhìn Thiên Dương Diễm đang gà gật: "Dương Dương, còn ngươi?"
Thiên Dương Diễm lắc đầu: "Ta không cần, ta cứ dùng hỏa diễm của ta là được!"
Phương Thiên Nhai gật đầu: "Hảo, ta với Bàn Bàn mỗi người một thanh đao, Sâm Bảo và Tiểu Liên mỗi đứa một cây trường mâu. Ngày mai sáu người chúng ta công kích sáu hồn nô trong sáu cây cột. Vũ Hạo, hễ thấy chúng ta đánh nhau là ngươi lập tức đi lấy Càn Khôn Châu. Chỉ cần ngươi lấy được Càn Khôn Châu, sáu hồn nô kia cùng cả không gian này đều sẽ vỡ nát. Nhớ kỹ, lấy được Càn Khôn Châu thì lập tức đặt vào cái hộp đen này, sau đó thu vào nhẫn không gian." Nói xong, Phương Thiên Nhai đưa cho Lâm Vũ Hạo một cái hộp đen.
Lâm Vũ Hạo nhận lấy hộp đen, gật đầu: "Ừ, ta nhớ rồi."
Phương Thiên Nhai nói: "Ta đi Nhất Hào sơn luyện pháp khí, các ngươi nghỉ ngơi đi!"
Lâm Vũ Hạo nói: "Ta bồi ngươi cùng đi."
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ nhà mình, khẽ gật đầu, liền cùng Lâm Vũ Hạo rời khỏi.
Pháp khí dùng Xích Kim Sa luyện chế trông cực kỳ mỹ lệ, trên pháp khí sẽ có từng vòng kim sắc quang huy. Phương Thiên Nhai luyện xong bốn món pháp khí, còn cố ý khắc lên mỗi món rất nhiều minh văn.
Lâm Vũ Hạo thấy bạn lữ tiêu hao hồn lực quá lớn thì đau lòng, liền dùng bạn lữ khế ước truyền cho Phương Thiên Nhai năm phần hồn lực.
Hồn lực Phương Thiên Nhai được bổ sung, sắc mặt rõ ràng khá hơn rất nhiều. Hắn đau lòng nhìn bạn lữ mà nhìn: "Sao lại đem hồn lực cho ta? Ta tu luyện một đêm là khỏe."
Lâm Vũ Hạo nói: "Ta không sao. Ngày mai ngươi còn phải đại chiến cơ mà?"
Phương Thiên Nhai cất pháp khí trong tay, ôm người bên cạnh vào lòng: "Ngươi đó!"
......
Hôm sau, chính ngọ.
Đợi đến khi cả nhà Phương Thiên Nhai từ trong Tiên Sơn không gian đi ra, cả không gian đã không còn một người sống. Một nhà sáu miệng đi tới bên ngoài tế đàn phía đông.
Bàn Bàn, Sâm Bảo, Tháp Linh, Thiên Dương Diễm tứ tiểu đều hóa thành nhân hình. Bàn Bàn và Sâm Bảo mỗi đứa cầm một món Xích Kim Sa pháp khí, Tháp Linh cầm chính là bản thể Kim Ô Vũ Phiến của nó, Thiên Dương Diễm cầm một thanh trường đao do chính hỏa diễm của mình biến hóa mà thành.
Lâm Vũ Hạo thả Tiểu Liên ra. Tiểu Liên cũng cầm trường mâu gia nhập đội ngũ.
Phương Thiên Nhai dẫn năm người đến ngoài tế đàn. Sáu người mỗi người nhắm một cây trụ đá, bắt đầu phát động công kích. Sáu hồn nô Thiên Nhân tộc rất nhanh từ trong trụ đá bước ra, cùng sáu người Phương Thiên Nhai đánh thành một đoàn.
Kỳ thực sáu người Phương Thiên Nhai đấu với những hồn nô này rất thiệt thòi. Bởi vì thực lực những hồn nô này cao hơn bọn hắn, hơn nữa đối phương là hồn thể, rất khó bị thương tổn. Bất quá Phương Thiên Nhai đã sớm chuẩn bị Xích Kim Sa pháp khí, loại pháp khí này đối phó hồn thể vẫn rất hữu dụng. Thế nhưng dù có pháp khí gia trì, Bàn Bàn và Sâm Bảo đánh cũng rất nhọc nhằn. Phương Thiên Nhai, Tháp Linh cùng Thiên Dương Diễm thì khá hơn một chút, nhưng cũng chỉ là thế lực ngang nhau, không có ưu thế lớn.
Lâm Vũ Hạo thấy bọn hắn đã đánh nhau, không dám chậm trễ, lập tức ném ra Càn Khôn Sơn Hà Đồ của mình, đem hết thảy thi thể, khô thi cùng khung xương trong tế đàn thu vào trong tranh. Sau đó thu hồi họa quyển, hướng Càn Khôn Châu bay vụt tới.
Sáu hồn nô Thiên Nhân tộc cảm nhận được Lâm Vũ Hạo tới gần, đều hướng hắn bay tới, lại bị sáu người Phương Thiên Nhai ngăn cản. Có sáu người che chở, Lâm Vũ Hạo thuận lợi lấy được Càn Khôn Châu, đem nó thu vào hộp đen, sau đó đem hộp đen cất vào nhẫn không gian.
Khi Càn Khôn Châu bị lấy đi, sáu cây trụ đá ngoài tế đàn từng cây từng cây vỡ vụn, hóa thành một đống gạch vụn. Mà sáu hồn nô Thiên Nhân tộc cũng từng tên hồn phi phách tán, triệt để biến mất.
Phương Thiên Nhai thấy sáu hồn thể biến mất, lập tức đem Bàn Bàn, Sâm Bảo, Tháp Linh, Thiên Dương Diễm cùng Tiểu Liên năm đứa thu vào Tiên Sơn không gian. Sau đó bay tới bên cạnh Lâm Vũ Hạo.
Lâm Vũ Hạo nắm tay Phương Thiên Nhai, nói: "Ta cảm thấy không gian này đang rung chuyển."
Phương Thiên Nhai nói: "Sắp vỡ rồi."
Lời Phương Thiên Nhai vừa dứt, chỉ nghe "ầm" một tiếng nổ lớn, cả không gian tựa như thủy tinh, vỡ thành ngàn vạn mảnh, từng mảnh hóa thành hư vô.
Cảnh vật trước mắt chớp lóe, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo phu phu hai người trở lại đại sa mạc trong Tiên Trung sơn.
Các tiên nhân đang tìm bảo trong sa mạc thấy Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo đột ngột xuất hiện bên cạnh mình, đều nhìn về phía hai người.
Lâm Vũ Hạo thấy ánh mắt mọi người đều rơi vào mình, vội vàng lấy ra một tấm truyền tống phù. Kỳ thực hắn lấy truyền tống phù cũng không phải để truyền tống, chỉ làm bộ mà thôi.
Phương Thiên Nhai thấy một đám người bay tới, lập tức mang theo Lâm Vũ Hạo trở về Tiên Sơn không gian.
Mọi người thấy hai người tại chỗ biến mất, không khỏi trợn tròn mắt.
"Biến mất rồi? Lạ thật, chẳng phải vừa rời khỏi không gian sao? Sao đột nhiên lại biến mất?"
"Chắc là dùng truyền tống phù chạy thoát."
"Đúng vậy, ta thấy có một tiên nhân lấy ra truyền tống phù."
"Ta cũng thấy."
Rất nhiều người không nói gì, lặng lẽ rời đi, đuổi theo Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo.
Còn có một số người không rời đi, tiếp tục tìm kiếm những không gian khác.
......
Trong Tiên Sơn không gian, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo ngồi trong Tam Hào động phủ, liếc nhìn nhau, tháo mặt nạ trên mặt xuống.
Phương Thiên Nhai nói: "Chúng ta nghỉ ngơi một chút ở đây đã!"
Lâm Vũ Hạo rất đồng tình: "Ừ, ở thêm một thời gian đi!"
Bàn Bàn mấy đứa đều chạy tới. Lâm Vũ Hạo thu khôi lỗi Tiểu Liên lại, đem Càn Khôn Châu đã niêm phong đặt trong động phủ. Hắn cảm thấy để trong động phủ an toàn hơn để trong nhẫn không gian.
Tháp Linh mặt đầy nịnh nọt nhìn Lâm Vũ Hạo: "Phu nhân, đồ ăn."
Bàn Bàn cũng cười hì hì: "Phu nhân, đồ ngon."
Sâm Bảo cũng chen vào: "Chủ nhân, chiến lợi phẩm."
Thiên Dương Diễm nhìn chằm chằm Lâm Vũ Hạo nói: "Ba ngàn bốn trăm chín mươi tám cái nhẫn không gian, lần này chúng ta phát tài rồi!"
Phương Thiên Nhai cầm chén trà uống một ngụm, nói: "Đừng mơ mộng hão huyền, ba ngàn cái nhẫn kia niên đại đã lâu, đồ vật bên trong e là dùng được không nhiều. Chỉ có bốn trăm chín mươi tám cái nhẫn cùng đợt với chúng ta mới có chiến lợi phẩm."
Thiên Dương Diễm nghe vậy có chút thất vọng: "Ngược lại cũng đúng."
Lâm Vũ Hạo lấy ra Càn Khôn Sơn Hà Đồ của mình, mang theo Bàn Bàn và Tháp Linh hai đứa tiến vào, đem những thi thể và hài cốt phân cho hai đứa chúng. Sau đó lại mang theo hai đứa cùng một đống nhẫn không gian đi ra khỏi họa quyển.
Phương Thiên Nhai nhìn nhẫn không gian chất thành núi trên bàn đá, không khỏi nhướng mày: "Thật là nhiều a!"
Lâm Vũ Hạo nói: "Những nhẫn không gian trước kia, đoán chừng cũng chỉ còn lại tiên tinh, những thứ khác sợ rằng đều không dùng được nữa."
Phương Thiên Nhai trầm ngâm một chút, nói: "Đan dược cùng linh phù không lưu trữ được vạn năm. Pháp khí nếu phẩm chất cao ngược lại có thể bảo tồn vạn năm. Còn trận pháp bàn cùng tiên thảo thì khỏi nói, lưu trữ ngàn năm cũng khó."
Bàn Bàn nói: "Kệ đi, chúng ta cứ từng cái sắp xếp trước đã!"
Ánh mắt Sâm Bảo đảo qua tất cả nhẫn không gian, thất vọng thở dài một tiếng: "Một đám nghèo kiết xác, có tiên bảo nào không."
Lâm Vũ Hạo nói: "Có tiên tinh là tốt rồi, đừng đòi hỏi cao quá."
Sâm Bảo buồn bực gật đầu: "Cũng phải, có tiên tinh là chúng ta có thể bế quan."
Một nhà Phương Thiên Nhai bắt đầu cầm những nhẫn không gian kia sắp xếp. Một nhà sáu miệng mất năm ngày mới sắp xếp xong hết thảy, đúng như Phương Thiên Nhai dự liệu, ba ngàn cái nhẫn phía trước bọn hắn chỉ lấy được tiên tinh, một ít khoáng thạch cùng một đống pháp khí, còn đan dược, tiên thảo các loại đều không dùng được. Hơn bốn trăm cái nhẫn phía sau thì được không ít chiến lợi phẩm: đan dược, tiên phù, trận pháp bàn, pháp khí, tiên thảo, khoáng thạch, tiên tinh, đủ loại đồ tốt đều không ít.
Sắp xếp xong những chiến lợi phẩm này xong, cả nhà lại bắt đầu bận rộn, Lâm Vũ Hạo luyện đan, Phương Thiên Nhai luyện khí, Bàn Bàn tứ tiểu bắt đầu hỗ trợ lắp ráp khôi lỗi.
Một nhà sáu miệng Phương Thiên Nhai ở trong Tiên Sơn không gian ba tháng, đem hết thảy đồ trong tay sắp xếp xong xuôi mới rời khỏi Tiên Sơn không gian.
Phương Thiên Nhai chọn nửa đêm rời đi, hắn mang theo Lâm Vũ Hạo lén lút rời khỏi không gian, may mắn không bị tiên nhân khác phát hiện. Hai người rời Tiên Sơn không gian về sau, tiếp tục ở trong sa mạc tìm kiếm không gian kế tiếp. Hiện tại, Phương Thiên Nhai đã tìm được thần cốt của mình, Sâm Bảo có Tiên Hồn Châu, Lâm Vũ Hạo có Càn Khôn Châu. Chỉ còn thiếu cơ duyên của Bàn Bàn mà thôi.
Lần này, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo lại tìm trong sa mạc ròng rã một tháng, cuối cùng cũng toại nguyện tìm được không gian mới.
Không gian này là một hồ nước, diện tích bờ hồ không lớn, trên bờ mọc rất nhiều cỏ non xanh mướt. Mà hồ này cũng rất quỷ dị, bởi vì nó là màu tím. Nước hồ tím, trong hồ có rất nhiều con quái ngư tím mặt mũi dữ tợn, những con cá này dài hơn hai thước, răng trong miệng như lưỡi cưa, nhìn rất sắc bén, hơn nữa mắt cá rất to, miệng cũng rất to, trông rất hung tàn. Không chỉ trông hung tàn, kỳ thực chúng đúng là rất hung tàn, thường bay ra bắt tiên nhân trên bờ ăn thịt.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn