Sau khi cả nhà Phương Thiên Nhai bàn bạc xong xuôi, sáng hôm sau liền rời khỏi Tứ Hải thành. Đích đến mà Phương Thiên Nhai chọn là một hòn đảo hoang ngoài biển khơi, cách Tứ Hải thành cũng không tính quá xa.
Lâm Vũ Hạo ngồi trước màn hình quan sát, quả nhiên thấy bốn chấm đỏ nhỏ xuất hiện phía sau phi thuyền của bọn họ. "Bốn chiếc phi thuyền cấp mười một, xem ra kẻ đến không hề đơn giản!"
Phương Thiên Nhai thả hồn lực ra dò xét bốn chiếc phi thuyền phía sau, khẽ nhướn mày. "Một chiếc là của Xà tộc, vẽ ký hiệu Xà tộc. Một chiếc là của Vân Lam tông, khắc ấn ký Vân Lam tông. Chiếc thứ ba khắc ấn ký Tiên Trận thành. Chiếc cuối cùng khắc ấn ký Tiên Minh thành, hẳn là người của Tiên Minh thành."
Lâm Vũ Hạo ngẫm nghĩ một lát, nói: "Chúng ta ở Tuyết Thụ lâm đã giết ba vị vương tử, hai vị công chúa của Xà tộc. Hơn nữa, vị công chúa tên Xà Băng kia còn có Tiên Thiên Linh Nhãn, e rằng Xà Vương đang ôm hận trong lòng với chúng ta!"
Bàn Bàn lật trắng mắt. "Hai huynh đệ ở Tiên Trận thành là do Dương Dương, Tháp Linh cùng Đường Thiên Khải phu thê giết. Không ngờ cũng mò tới được."
Tháp Linh nói: "Tông chủ Vân Lam tông là một võ tu, lại còn là đao tu. Chủ nhân, kẻ này rất lợi hại!"
Phương Thiên Nhai cười khẽ. "Lợi hại thì tốt, ta thích đối thủ lợi hại."
Lâm Vũ Hạo nói: "Xà Vương để ta đối phó! Ta không sợ độc của hắn. Linh Huyết đan ta đưa các ngươi, phải chuẩn bị sẵn. Nếu Xà Vương dùng độc thì lập tức phục dụng Linh Huyết đan, đan dược ấy dùng huyết luyện của ta mà thành, ăn vào trong ba ngày vạn độc bất xâm."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Ừ, ta đã rõ."
Bàn Bàn cũng gật đầu. "Đã rõ, phu nhân."
Sâm Bảo cũng gật đầu. "Đã rõ, chủ nhân."
Phương Thiên Nhai trầm ngâm một lát, nói: "Thành chủ Tiên Trận thành, Tháp Linh ngươi đảm nhận. Thành chủ Tiên Minh thành, Bàn Bàn giao cho ngươi."
Tháp Linh gật đầu. "Ta đã rõ."
Bàn Bàn gật đầu. "Không thành vấn đề."
Sâm Bảo nhìn Phương Thiên Nhai, hỏi: "Chủ nhân phu, còn ta thì sao?"
Phương Thiên Nhai nói: "Sâm Bảo, ngươi cùng Bàn Bàn một tổ! Hai ngươi đều là thực lực Tiên Vương sơ kỳ, lão gia hỏa kia lại là Tiên Vương hậu kỳ. Một mình đối phó quá nguy hiểm, vì thế ngươi cùng Bàn Bàn hợp sức, độ ăn ý của hai ngươi từ trước tới nay vẫn rất cao."
Sâm Bảo liên tục gật đầu. "Hảo, chủ nhân phu."
Lâm Vũ Hạo nhìn Phương Thiên Nhai, nói: "Ngươi không có pháp khí cấp mười hai!"
Phương Thiên Nhai nghe vậy, không nhịn được cười. "Ai bảo ta không có, ngươi xem, đây là gì?" Nói đoạn, Phương Thiên Nhai lấy ra một thanh trường đao cấp mười hai, một cây trường mâu cấp mười hai, lại lấy thêm hai cây roi cấp mười hai.
Lâm Vũ Hạo thấy pháp khí bạn lữ lấy ra, không khỏi ngẩn người, chợt hiểu ra. "Đây là dùng da cùng xương của Huyết Tích Dịch Vương luyện chế?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đúng vậy. Huyết nhục Huyết Tích Dịch Vương chẳng phải đều bị ngươi luyện thành đan dược sao? Vì thế ta đem xương của nó luyện thành pháp khí cấp mười hai, tổng cộng luyện được mười món: năm cây roi, một thanh trường đao, một cây trường mâu, một búa, một thanh bảo kiếm cùng một cây thiền trượng."
Lâm Vũ Hạo hiểu ra. "Ngươi định đợi Thiên Khải tấn giai rồi mới lấy ra tặng chúng ta?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Vốn định lúc đó mới lấy ra cho ngươi một kinh hỉ. Bất quá hiện tại chỉ đành dùng trước."
Lâm Vũ Hạo cười. "Có pháp khí này thì dễ bề xoay sở."
Phương Thiên Nhai nói: "Toàn bộ đều là minh văn pháp khí, phòng ngự lẫn công kích đều thuộc hạng nhất."
Lâm Vũ Hạo nhìn nam nhân của mình, khẽ gật đầu. "Pháp khí do ngươi luyện chế, tự nhiên là tốt nhất." Nói xong, Lâm Vũ Hạo c** th*t l*ng, trực tiếp quấn roi vào eo.
Phương Thiên Nhai được tức phụ khen ngợi, cười đến miệng không khép lại được. Hắn đưa tay kéo tay phải Lâm Vũ Hạo qua, đeo lên cổ tay đối phương một chiếc vòng tay làm từ bạch cốt thú. "Đeo vào, đây là minh văn phòng hộ thủ hoàn."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, nhướn mày. "Chẳng phải nói chỉ có mười món pháp khí sao? Lại còn luyện thêm món thứ mười một?"
Phương Thiên Nhai cười. "Chiếc vòng tay này, chỉ ngươi có. Bọn họ không có, ta cũng không có."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, nhíu mày. "Chỉ có một cái thôi sao?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đương nhiên, Lâm Vũ Hạo vốn là độc nhất vô nhị, đương nhiên chỉ có một."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, bất đắc dĩ liếc hắn một cái. "Ta nói chiếc vòng tay."
"Chiếc vòng tay cũng chỉ có một, chỉ tức phụ của ta mới có."
"Nhưng mà..."
Phương Thiên Nhai nhìn ra sự xoắn xuýt của Lâm Vũ Hạo, không để ý nói: "Ta không cần vòng tay, trên người ta toàn là hộ thể minh văn. Ngươi đeo đi! Ta chỉ mong ngươi bình an."
Lâm Vũ Hạo nhìn đôi mắt ôn nhu kia, trong lòng ngọt ngào một trận. Đây chính là thiên vị quang minh chính đại sao? Trong lòng Thiên Nhai, rốt cuộc ta vẫn quan trọng hơn Ngũ đệ cùng Tam tẩu bọn họ! Nghĩ đến đây, Lâm Vũ Hạo cảm thấy tâm tình đặc biệt tốt.
...
Năm ngày sau, phi thuyền của Phương Thiên Nhai đến đảo hoang số một trăm hai mươi lăm.
Cả nhà Phương Thiên Nhai đều rời phi thuyền. Phương Thiên Nhai thu phi thuyền lại, đứng trên đảo hoang chờ đợi. Chừng nửa canh giờ sau, liền thấy bốn nhóm người lần lượt lên đảo, khí thế hùng hổ, tổng cộng hơn trăm người.
Phương Thiên Nhai nhìn bốn người đứng đầu, khẽ lắc đầu. "Chiến đấu giữa Tiên Vương, người thường không chen vào được. Tứ vị đạo hữu, các ngươi dẫn theo nhiều người như vậy đến đây làm gì? Để bọn họ chịu chết sao?"
Những kẻ đi theo bốn vị Tiên Vương nghe Phương Thiên Nhai nói vậy, sắc mặt đều cực kỳ khó coi. Kỳ thực bọn họ cũng hiểu, trên chiến trường Tiên Vương bọn họ chẳng giúp được gì, nhưng thành chủ đã bảo đến, bọn họ biết làm sao?
Xà Vương nhìn Phương Thiên Nhai, đầy mặt khinh thường. "Hà tất nói lời ấy, giả bộ người tốt làm gì? Ta nghe nói, hai vị đạo hữu ở Thiên Nguyên sơn giết người còn nhiều hơn thế này nhiều!"
Gia Cát tông chủ lấy ra một bình sứ, đưa trước mặt mọi người, hỏi: "Phương Thiên Nhai, bình đan dược này ngươi lấy từ đâu?"
Phương Thiên Nhai nhìn bình trong tay hắn một cái, nói: "Không nhớ rõ, như Xà Vương nói, người ta giết quá nhiều, nên không nhớ nổi. Bình ấy là đồ của hài tử nhà ngươi? Nếu đúng thì nhi tử nhà ngươi hẳn đã bị ta giết."
Gia Cát tông chủ thấy hắn quang minh chính đại thừa nhận như vậy, tức đến mặt xanh mét. "Bốn nhi tử của ta đều do ngươi giết?"
Phương Thiên Nhai nghĩ một chút, đáp: "Không phải, không phải bốn, là năm, còn có nữ nhi ngực to không não của ngươi, cũng do ta giết."
Gia Cát tông chủ nghe vậy, càng giận dữ ngút trời, vung khai sơn đao đánh thẳng về phía Phương Thiên Nhai. Phương Thiên Nhai tế ra pháp khí, chớp mắt đã cùng Gia Cát tông chủ giao chiến.
Lâm Vũ Hạo tế trường mâu của mình, nhìn Xà Vương. "Xà Vương, tới đi, năm nhi nữ của ngươi đều do ta giết."
Xà Vương thấy Lâm Vũ Hạo không chút sợ hãi, trực tiếp khiêu chiến mình, nhíu chặt mày, tế ra một đôi chùy, đánh thẳng về phía Lâm Vũ Hạo. Rất nhanh đã cùng Lâm Vũ Hạo đánh nhau.
Tháp Linh nhìn hai vị Tiên Vương còn lại, hỏi: "Ai là họ Thôi, thành chủ Tiên Trận thành bước ra đây."
Thôi thành chủ nghe vậy, tức đến mặt đen sì. Hắn đánh giá Tháp Linh từ đầu đến chân, hỏi: "Ngươi là ai?"
Tháp Linh nói: "Ta là Tháp Linh. Chủ nhân ta đã nói, để ta chém ngươi. Còn nữa, hai nhi tử, hai tôn tử, hai tôn nữ của ngươi, cũng đều do chúng ta giết. Nhi tử ngươi hơi già, ăn không ngon, tôn tử thì không tệ, rất non."
Thôi thành chủ nghe Tháp Linh nói vậy, giận dữ ngút trời, trong mắt cuồn cuộn hận ý. "Tiểu súc sinh, ngươi tìm chết."
Tháp Linh lật trắng mắt. "Ngươi giết được ta rồi hãy nói lời ngông cuồng!"
Thôi thành chủ phi thân tới, một chưởng đánh về phía Tháp Linh, Tháp Linh lập tức tránh né, cùng hắn đánh nhau.
Bàn Bàn cùng Sâm Bảo nhìn vị Tiên Vương cuối cùng. Bàn Bàn hỏi: "Ngươi chính là thành chủ Tiên Minh thành, họ Trương đúng không?"
Trương thành chủ gật đầu. "Không sai, chính là lão phu."
Sâm Bảo nhìn đối phương. "Ngươi muốn hỏi gì không? Hay chúng ta đánh thẳng?"
Trương thành chủ nhìn hai người, hỏi: "Hai ngươi là ai?"
Bàn Bàn nói: "Ta là hồn sủng của Phương Thiên Nhai, ta gọi Bàn Bàn."
Sâm Bảo nói: "Ta là hồn sủng của Lâm Vũ Hạo, ta gọi Sâm Bảo."
Trương thành chủ nghe hai người giới thiệu, không khỏi ngẩn ra. "Hồn sủng? Tiểu bàn trư cùng tiểu nhân sâm."
Trương thành chủ nhớ rõ, năm xưa kẻ giết hai tôn tử hắn, đồng thời cũng là kẻ giết Gia Cát Mộng, nghe nói chính là hai hồn sủng sư, có hai hồn sủng, một con tiểu bàn trư, một cây tiểu nhân sâm.
Bàn Bàn gật đầu. "Không sai. Ta chính là Thao Thiết Trư." Nói xong, Bàn Bàn hóa thành hình dáng một con heo nhỏ mập mạp.
"Ta là Kim Ngọc Nhân Sâm." Nói xong, Sâm Bảo hóa thành một cây nhân sâm.
Trương thành chủ nhìn hai người, phẫn nộ quát hỏi: "Một ngàn ba trăm năm trước, hai tôn tử Trương Diệu Phong cùng Trương Diệu Dương của ta đến Quảng Mạc giới tìm kiếm cơ duyên, sau đó vẫn lạc tại Quảng Mạc giới. Có phải các ngươi giết không?"
Bàn Bàn gật đầu. "Đúng, chúng ta giết."
Trương thành chủ lại hỏi: "Vậy bốn trăm bốn mươi năm trước (???), tại bí cảnh Thiên Nguyên sơn, tam nhi tử của ta, cùng tôn tử Trương Diệu Thiên, tôn nữ Trương Nhã Nhã của ta, cha con ba người này có phải cũng do các ngươi giết?"
Sâm Bảo gật đầu. "Ừ, cũng do chúng ta giết."
Trương thành chủ nhận được đáp án như vậy, gầm lên một tiếng, tế ra một cây trường thương vàng óng, đánh thẳng về phía hai người.
Bàn Bàn ngẩng đầu rít gào một tiếng, từ một con heo nhỏ ngốc nghếch lập tức biến thành một con Thao Thiết khổng lồ, lao thẳng về phía Trương thành chủ. Sâm Bảo không vội xông lên, nó vòng ra sau lưng Trương thành chủ, bắt đầu đánh lén.
Trương thành chủ bị Bàn Bàn cùng Sâm Bảo vây công trước sau giáp kích, đánh đến nghẹn khuất vô cùng.
Đám người đứng trên đảo, trông thấy mấy vị Tiên Vương bay giữa không trung đánh thành một đoàn, từng người từng người lo lắng đầy mặt, chỉ sợ bị chiến đấu lan đến.
Thiên Dương Diễm bay ra, hóa thành một con nhện lửa khổng lồ, đáp xuống đất. Hắn đối với đám tùy tùng của các Tiên Vương nói: "Cho các ngươi thời gian một nén hương, lập tức rời khỏi hòn đảo này. Trong một nén hương mà không đi, giết không tha."
Mọi người nghe Thiên Dương Diễm nói vậy, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đi cũng không được, ở cũng không xong, nhất thời luống cuống không biết làm sao.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn