Khởi Tu chỉ cảm thấy một cảm giác đau đớn ập thẳng vào mông mình rồi cả người bị hất văng về phía vòng xoáy, bịch một tiếng Khởi Tu đã bay vọt khỏi vòng xoáy mà té lăn lộn trên mặt đất vài vòng, còn vòng xoáy đã nhanh chóng tan biến hoàn toàn.
"Aaa....Đây là phục vụ đưa đón khách của Mê Tâm Lâu sao, lần sau xem ta có khiếu nại một trận hay không"
Vừa nói Khởi Tu vừa bợ lấy mông mà từ từ đứng dậy, chỉ vừa đi một vài bước đã thấy đau đớn vô cùng rồi, lê từng bước đi ra khỏi trạch viện, Khởi Tu muốn quay về Chu phủ bắt đầu thử nghiệm của mình rồi.
Trước khi đi hắn triệu hồi ra một số đầu lâu hư ảnh bay đến tha Khai Mặc vào trong phòng để ngủ rồi, về đến trạch viện của mình Khởi Tu đã tiến vào trong phòng rồi ngã úp người xuống nằm nghỉ ngơi rồi, vì phần mông vẫn còn đau nên không thể ngồi thiền được.
Chợt nhớ đến cuộn giấy nhận được từ người thần bí đưa, Khởi Tu nhanh chóng đem ra xem xét, nhưng lại phát hiện trong cuộn giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủi mà thôi, đại khái nhiệm vụ là diệt hết đệ tử đến từ Vọng Tiên muốn phá rối Khảo Hạch Học Viện Kim Ngọc lần này mà thôi.
Chỉ có vài dòng đó cũng khiến Khởi Tu phải hít một hơi khí lạnh không thôi, Vọng Tiên là gì, chính là cự đầu của giới tu tiên hiện tại dù có Tứ Trụ Thủ Linh ngăn cản cũng không gây ra bất lợi gì cho Vọng Tiên.
Vậy giờ hắn nhận nhiệm vụ này, trước chưa nói đến phần thưởng, nếu thật sự giết người của Vọng Tiên vậy hắn liệu có mang đại họa đến cho Kim Ngọc Đế Quốc hay không, nhưng phần thưởng cũng quá là hấp dẫn, điều này khiến Khởi Tu đau đầu không thôi.
Thấy suy nghĩ không có kết quả, Khởi Tu đã không muốn nghĩ đến nữa, lúc này hắn cứ thế một ý niệm đã tiến vào trong Động Thiên, về chuyện nhiệm vụ kia hắn chưa vội quyết định được.
Tiến vào Động Thiên, Khởi Tu đi đến nơi năm chiếc nhẫn đã được hắn thu lấy lúc trước, đưa tay thu lấy năm chiếc nhẫn động thần thức đem toàn bộ Cực Lạc Đan từ trong nhẫn trữ vật toàn bộ lấy ra hết.
Số lượng Cực Lạc Đan lúc này đã chất thành năm ngọn núi nhỏ đan dược rồi, dù đã nghe trước từ lời Khai Mặc báo cáo nhưng khi trực tiếp nhìn thấy thì vẫn khiến Khởi Tu hơi bàng hoàng.
Sau một lúc định thần Khởi Tu đã bắt tay vào lần thí nghiệm này của mình, Khởi Tu ra lệnh cho Loạn Quỷ Phệ Thiên bắt đầu vào việc, từng đầu lâu hư ảnh xung quanh Động Thiên bắt đầu há to miệng ra, còn Khởi Tu trên miệng đã nở lấy một nụ cười đầy trìu mến rồi.
Cứ thế Khởi Tu vô thức đắm chìm trong sự sáng tạo của mình mà vứt bỏ mọi chuyện qua một bên, còn bên ngoài Chu Phủ ở một nơi khách sạn đầy sa hoa, trên tầng cao nhất của khách sạn đang có mười hai thân ảnh tụ tập phía trong một phòng.
"Hừ! Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này có cái gì mà thiên kiêu cơ chứ"
"Sư Huynh nói không sai, các Vọng Lão quả thật là dùng dao mổ trâu giết gà rồi”
"Sư phụ chúng ta thật sự phải chờ ở đây để tham gia cái khảo hạch gì gì đó sao??"
Người vừa hỏi là một trong mười hai người ở Vọng Tiên đến, trên người mặc đạo bào trắng có áng vân xanh dương, mười người còn lại nghe người này hỏi cũng đồng loạt nhìn về một lão già ngồi một bên nhắm mắt định thần.
"Khặc khặc, phải đợi chứ, với cả dạo này Linh Thạch mua bảo vật giúp ta tu luyện cũng cạn không ít rồi, nhân cơ hội lần này thu thập một ít vậy"
"Thêm nữa khặc khặc khặc...phải để đám người đó, nhất là tên Mặc Uyên kia nhục nhã một phen ta mới hã giận"
Nói rồi trong mắt lão là tràn đầy hận ý, thấy vậy đám người còn lại cũng không lên tiếng về chuyện này nữa mà mỗi người đi đến một nơi ngồi xuống để bắt đầu đả tọa tu luyện.
Rất nhanh một tháng cuối cùng đã qua, Học Viện Kim Ngọc lúc này toàn bộ đã hoàn toàn tiến vào trạng thái chuẩn bị cuối cùng cho lần Khảo Hạch trăm năm mới diễn ra một lần này, các Lão Sư Nội Viện các Lão Sư Ngoại Viện, đều đã tập hợp đến.
Một quảng trường khổng lồ nằm sâu bên trong Học Viện đã được mở rộng từ trước, diện tích của nó lớn đến mức người đứng từ một đầu bên này nhìn sang đầu bên kia cũng chỉ có thể thấy mờ mịt mà thôi, quảng trường được thiết kế đơn giản để tất cả ánh nhìn đều tập trung ở giữa mà thôi.
Mặt đất quảng trường được lát bằng những khối Đá Ngọc Thạch đầy cổ lão và thâm trầm, lúc này cũng đã được vô số trận văn ẩn mình dưới lòng đất bao phủ lấy, từng đường trận văn đan xen vào nhau từ trung tâm quảng trường lan ra bốn phương tám hướng.
Chỉ cần trận pháp được kích hoạt, toàn bộ quảng trường sẽ lập tức biến thành một chiến trường khổng lồ nội bất xuất ngoại bất nhập, đồng thời tạo nên bức tường kiên cố vô cùng.
Còn xung quanh quảng trường, từng hàng ghế đã được sắp xếp ngay ngắn, những hàng ghế kéo dài thành một vòng cung khổng lồ bao phủ gần như toàn bộ quảng trường.
Từ trên cao nhìn xuống nó giống như một vầng trăng khuyết đang ôm lấy trung tâm quảng trường Khảo Hạch vậy, những hàng ghế phía ngoài đều dành cho những người dân bình thường của Kim Ngọc Đế Quốc, tất cả ghế ngồi lúc này đều đã có chủ.
Phía trong là vị trí của các tu sĩ phụ thuộc Kim Ngọc Đế Quốc đến quan sát, càng tiến vào bên trong địa vị của người ngồi càng lớn, thậm chí còn có những khu vực được ngăn cách riêng biệt dành cho các đại gia tộc, các thế lực lớn cùng những nhân vật có địa vị đặc biệt trong Kim Ngọc Đế Quốc.
Còn phía trên cùng chính là nơi khiến tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường chú ý nhất, hơn ba mươi bảo tọa khổng lồ được chế tác từ Bạch Ngọc xếp thành một hàng ngang, mỗi một bảo tọa đều được chạm khắc những hoa văn cổ kính.
Phía trên những bảo tọa còn có từng đạo linh quang lưu chuyển cực kỳ đẹp mắt, mà ở chính giữa là một bảo tọa Hoàng Kim nguy nga sừng sững, nó cao hơn tất cả những bảo tọa còn lại.
Đây chính là vị trí dành cho những nhân vật có quyền quyết định cao nhất trong lần Khảo Hạch này, chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến những người có mặt tại hiện trường đều cảm nhận được sự uy nghiêm của Kim Ngọc Đế Quốc.
Không chỉ vậy, phía trên bầu trời của quảng trường hàng trăm chiếc Phi Chu khổng lồ đang lơ lửng, từng chiếc Phi Chu đều được trang trí vô cùng xa hoa.
Trên đó là từng phương thế lực phụ thuộc Kim Ngọc Đế Quốc được đón đến tham dự, nhưng đặc biệt là tất cả Phi Chu đều hạ thấp hơn bảo tọa Hoàng Kim một bậc như khẳng định vị thế của người ngồi trên đó.
Xung quanh toàn bộ Học Viện, từng đội Kim Ngọc Vệ đã được bố trí dày đặc, mỗi một con đường đều có người canh giữ, từng đạo thần thức mạnh mẽ không ngừng quét qua bốn phương tám hướng, không cho bất kỳ kẻ nào có ý đồ gây rối trà trộn vào.
Có thể nói lần Khảo Hạch này được Kim Ngọc Đế Quốc coi trọng đến mức gần như tuyệt đối, dù sao đây chính là đại lễ trăm năm mới diễn ra một lần, đối với tu sĩ mà nói chỉ là chuyện chớp mắt, nhưng với người dân của Kim Ngọc Đế Quốc nó là một sự kiện lớn nhất cả đời họ.
Nó không còn chỉ là một cuộc khảo hạch đơn thuần, mà còn là nơi để Kim Ngọc Đế Quốc lựa chọn những thiên kiêu trẻ tuổi có tư cách bước vào con đường tu luyện chân chính, bọn họ muốn thêm nguồn máu mới cho Kim Ngọc Đế Quốc.
Nơi đây cũng là nơi vô số thế lực phụ thuộc muốn nhân cơ hội này thể hiện thực lực của mình hòng chen chân vào Học Viện Kim Ngọc, vì vậy ngay từ sáng sớm bên ngoài Học Viện Kim Ngọc đã xuất hiện từng dòng người kéo dài không dứt.
Có người từ những thành trì xa xôi tiến đến, có người cưỡi Linh Thú có người theo Phi Chu mà đến, cũng có những đại gia tộc trực tiếp mang theo cả đoàn hộ vệ tiến vào Kinh Thành, đến hiện tại tất cả đều đã có mặt đầy đủ.
Trước hôm Khảo Hạch một ngày, khắp nơi ở trong Kinh Thành đều đang bàn luận về lần Khảo Hạch này, có người đang đoán xem thiên kiêu nào sẽ đứng đầu, có người lại đang đánh cược xem ai có thể tiến vào Học Viện Kim Ngọc.
Và nơi mở đặt cược lớn nhất không đâu khác chính là Mê Tâm Lâu, trong đó cũng có người chỉ đơn giản muốn tận mắt chứng kiến một đại lễ trăm năm mới xuất hiện một lần mà thôi.
Bầu không khí lúc này đã nóng đến cực điểm, cuối cùng trước sự chứng kiến của toàn thể người có mặt ở quảng trường, từng dòng người bắt đầu tiến đến giữa quảng trường, dòng người này tất cả đều là những nam nữ ở độ tuổi thiếu niên, và cũng chính là những thí sinh cho lần Khảo Hạch này.
Rất nhanh quảng trường trung tâm đã bị bọn người này chiếm gần một nửa rồi, ở vị trí hàng đầu hơn năm mươi thân ảnh nổi bật nhất lập tức trở thành tâm điểm chú ý, tuy không nói gì nhưng ai có mặt ở đây cũng biết hơn năm mươi người này đều là những thiên tài có thực lực nhất ở lớp thí sinh lần này.
Khi tất cả đều đã ngay ngắn thì những người ở quanh quảng trường mới bắt đầu xem xét từng thí sinh có mặt ở trung tâm, từ người thường đến những tu sĩ ở Kim Ngọc Đế Quốc đều thản thốt không thôi.
“Kim Phi Hùng là...là là Đại Hoàng Tử!”
“A! Không ngờ ngay cả Chu Cuồng của Chu Gia cũng tới!!!”
“Còn kia chẳng phải Lưu Nhuận sao?”
“Còn bên cạnh hắn chẳng phải là Kim Ngọc Thanh, Nhị Công Chúa được cho là quốc sắc thiên hương là một viên ngọc quý của Kim Ngọc Đế Quốc sao!!”
"Không chỉ thế những thiên tài đứng đầu của Phù Gia, Đông Gia, Khai Gia đều có mặt hết rồi"
Trước sự bàn tán của mọi người, những vị thiên tài từ Hoàng Thất cho đến những Gia Tộc Thế Gia ẩn mình bấy lâu đều đã xuất hiện toàn bộ, dù không được nhìn nhiều về những người này, nhưng chuyện về bọn họ thì những người ở đây nghe được rất nhiều.
Đang lúc mọi người còn đang không ngừng bàn tán thì dị biến lại tiếp tục đến, hơn ba mươi bảo tọa trống bắt đầu lóe lên từng tia sáng, ngay sau đó từng thân ảnh bắt đầu xuất hiện, tất cả đều là những gia chủ đứng đầu của các Gia Tộc và các lão bất tử đứng đầu ở Kim Ngọc Đế Quốc.
Chỉ là chưa dừng lại ở đó, bảo tọa cao nhất trong tất cả cũng bắt đầu lóe lên, từ trong màn sáng một thân ảnh mặc Kim Bào xuất hiện, nhưng lại bị một làn khí vàng nhạt che mờ đi dung nhan, chỉ để lại một thân ảnh sừng sững đang ngồi trên Kim Toạ mà thôi.
Khi thân ảnh mặc Kim Bào xuất hiện, những thân ảnh ở hơn ba mươi bảo tọa Bạch Ngọc cho đến tất cả những người có mặt ở hiện trường đều đứng bật dậy rồi hô lớn.
"BỆ HẠ VẠN TUẾ VẠN TUẾ...VẠN VẠN TUẾ!"
"BỆ HẠ VẠN TUẾ VẠN TUẾ...VẠN VẠN TUẾ!!"
"BỆ HẠ VẠN TUẾ VẠN TUẾ...VẠN VẠN TUẾ!!!"
Tiếng hô như sấm rền vang vọng lên tận cửu thiên, thân ảnh mặc Kim Bào thấy thế cũng đưa một tay ra cất giọng:
"Tất Cả Bình Thân"
Giọng nói uy nghiêm vang vọng vào tai từng người có mặt ở quảng trường, sau đó tất cả đều nhanh chóng ngồi lại ghế của mình, tuy thế một số người tinh ý nhận ra có hai nơi khác biệt với tất cả.
Một nơi có mười hai thân ảnh đang sừng sững ngồi như không quan tâm đến chuyện xảy ra từ nãy đến giờ, thậm chí những cường giả ở trên bảo tọa Bạch Ngọc nhạy bén phát hiện trong mắt những người này thậm chí còn có ý chế nhạo những chuyện vừa rồi vậy.
Dù vậy bọn họ cũng biết những kẻ kia là ai nên dù trong lòng khó chịu vẫn không động thủ được, về bên thứ hai mới khiến bọn họ đau đầu hơn.
Một bộ Trường Kỷ đang bình khởi bình toạ mà lơ lửng ngang hàng với bảo tọa Hoàng Kim của Kim Đế, trên đó cũng có một thân ảnh đang bị từng làn khói trắng dầy đặc che khuất khiến không ai có thể nhìn ra chân dung của người bên trong cả.
không chỉ những người trên bảo tọa Bạch Ngọc mà Kim Đế cũng như toàn bộ dân chúng Kim Ngọc Đế Quốc sau một lúc định thần cũng nhìn thấy được.
Tất nhiên đám người ở Vọng Tiên cũng thế, khi mọi người đang hoang mang thì lại có chuyện xảy ra, một tên mặc đạo bào trắng có áng vân xanh dương đã có hành động, hắn đem thần thức toả ra bay thẳng về hướng kẻ kia âm thầm xem xét năng lực của kẻ đó.
Xuất thân từ Vọng Tiên có một Sư Phụ là Trưởng Lão ở nơi đó, điều này khiến hắn trở nên rất ngạo mạn, ta dò xét ngươi thì sao ngươi dám gây chuyện với thế lực đứng đầu ở giới tu tiên này sao.
Việc này không chỉ một lần, mà đã xảy ra rất nhiều rồi, kết quả lần nào cũng là những kẻ có cam chịu không có chút phản kháng gì cả, ôm theo tâm lý lần này cũng như thế mà tiến hành dò xét kẻ phía trước.
Nhưng ngay lúc đó Lão Già dẫn đầu quay phắt qua chưởng vào trán của tên vừa muốn thăm dò khiến thần thức bị phản phệ cả người bắn thẳng ra sau bất tỉnh nhân sự.
Cùng lúc ấy, từ trong làn khói trắng trên Trường Kỷ vang lên một tiếng hừ lạnh đầy uy áp:
"Hừ"
Lão Già ánh mắt lúc này đã híp lại nhìn chằm chằm về phía làn khói trắng phía trước, chỉ nhìn chằm chằm một lúc rồi lại nhắm mắt không chú ý đến nữa, còn tên đệ tử kia cũng được mười người con lại tiến đến xem xét chỉ phát hiện thần hồn bị tổn thương đôi chút vẫn không quá nguy hiểm đến tính mạng mới thở ra một hơi.
Điều này khiến mọi người ở quảng trường cũng kinh nghi không thôi, nhưng rất nhanh lại bị không khí Khảo Hạch dần dần lấn át đi, trong đó một phần nhờ Kim Đế dùng năng lực của mình âm thầm điều khiển.
Sau khi mọi chuyện qua đi, Lưu Tuyết đã quay nhìn Kim Đế muốn xin chỉ thị cho chuẩn bị Khảo Hạch bắt đầu, chỉ có điều Kim Đế lại lặng thinh, nàng lại nhìn qua Mặc Uyên lại thấy lão cũng đầy mặt âm trầm.
Mặc Uyên quay qua truyền âm cho Chu Văn kế bên mình:
"Lão Già, thằng cháu hờ nhà lão vì sao bây giờ vẫn chưa đến?"
Chu Văn nghe vậy cũng lắc đầu nhún vai tỏ vẻ mình không biết chuyện này, đều này lại khiến Mặc Uyên muốn sinh khí nữa rồi, chỉ là chưa để Mặc Uyên quậy thì Kim Đế đã truyền âm cho ba người họ, chỉ là trong giọng nói có chút gì đó rất là.
"Tên tiểu tử đó đến rồi, à không phải là hai mới đúng"
"Chu Ái Khanh, tên cháu này của ngươi.... thật sự là khiến ta.."
Nói đến đó thì Kim Đế đã im lặng, Lưu Tuyết, Chu Văn và Mặc Uyên nghe xong lại ngớ người, Bệ Hạ đây là có chuyện gì sao, theo Kim Đế đã lâu đây là lần đầu bọn họ thấy biểu hiện này.
Rất nhanh ba người họ đã biết vì sao Kim Đế lại có thái độ như vậy, trước mặt toàn bộ người ở quảng trường bao gồm cả những vị có vai vế khủng bố, thân phận bá đạo đều mắt to mắt nhỏ trừng trừng nhìn về một hướng.
Từ cổng tiến vào quảng trường trung tâm, lúc này đang có hai thân ảnh xuất hiện, không những xuất hiện sau cùng mà hai kẻ này còn rất là...
Từ phía cổng vào trung tâm quảng trường, có hai thân ảnh đang đi đến, người đi đầu cao lớn sống lưng thẳng tắp, trên người khoác bộ vest đen được cắt may vừa vặn, từng đường nét đều gọn gàng và sắc sảo.
Bên ngoài lớp vest hắn tùy ý khoác hờ một chiếc áo dài màu đen trên vai, không hề xỏ tay vào tay áo, hai tay hắn lại bỏ vào túi quần theo từng bước chân, vạt áo phía sau tung bay trong gió, lúc cuộn lên, lúc buông xuống tạo nên một khí thế ngạo nghễ khó tả.
Hai chân thẳng tắp, từng bước đều đặn mà trầm ổn.
CỌC....!
CỌC....!!
CỌC......!!!!
Tiếng giày vang lên mỗi khi chân hắn bước trên những lớp Đá Ngọc Thạch, hắn không vội vàng, cũng chẳng có chút do dự, mỗi bước chân đều giống như đã được tính toán từ trước, thong dong nhưng mang theo một loại áp lực vô hình.
Khí chất lạnh lùng, ánh mắt phía sau Cổ Bích Diện sâu thẳm không chút dao động, không cần lên tiếng, chỉ nói về khí chất cũng đủ khiến người đối diện kiêng kị rồi.
Thần sắc hờ hững, khí chất lạnh đến mức tựa như mọi thứ xung quanh đều không đáng để hắn bận tâm, đó không phải sự kiêu ngạo cố tình phô trương mà là khí chất của một người đã quen đứng ở vị trí cao nhất.
Lạnh lùng....Điềm tĩnh....Bá đạo....Tổng Tài :))))
Phía sau hắn một một thanh niên mặc lấy một bộ bạch y, khí chất tiên phong đạo cốt vô cùng, trên mặt kẻ này lại đeo một cặp kính đen cực kỳ bắt mắt, động tĩnh của hai người này gây ra khiến toàn bộ người ở hiện trường đều ngây ra.
Khởi Tu thấy vậy trong lòng không khỏi cười thầm đầy ngạo nghễ:
"Ta abc nhà nó, quả nhiên là khí chất Tổng Tài mà ta hay xem vẫn là gì đó rất ngầu"
"Để xem ta có ngầu chết hết các ngươi hay không, nào nào nào đến chiêm ngưỡng phong thái bễ nghễ bá đạo này đi!!!!!!"
