39.
Thế là, Tạ Ngộ lấy cớ thời tiết nóng bức khó chịu nên không vào triều sớm.
Chàng ngày ngày ở trong Vương phủ bầu bạn cùng ta, ta tính sổ sách thì chàng ngồi bên cạnh, ta chơi cùng Bao Kim thì chàng lại xen vào quấy phá, khiến Bao Kim tức giận kêu gào ầm ĩ.
Khi ta vào bếp nấu nướng, chàng lại tới phụ giúp một tay.
Hôm nay Hoàng hậu nương nương cũng muốn trổ tài, đặc biệt sai quản gia đi mua một con cá.
Đao pháp của Hoàng hậu nương nương rất tốt, lọc xương lấy thịt, động tác nhanh nhẹn trôi chảy, dứt khoát vô cùng.
Tạ Ngộ đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn cả người.
"Chẳng ngờ Hoàng tẩu từ nhỏ được nuông chiều, lại có đao pháp cao siêu nhường này."
"Không như ta, tay trói gà không chặt, chỉ có thể ở trong Vương phủ làm một kiều phu."
Nói đoạn, Tạ Ngộ tựa hẳn vào người ta.
Hoàng hậu bĩu môi, suýt chút nữa là đảo mắt khinh bỉ rồi.
"Nếu đã tay trói gà không chặt, vậy mời Vương gia hãy ra ngoài cho."
"Nhà bếp là nơi quan trọng, nam nhân yếu đuối chớ có tiến vào."
Thế là, Tạ Ngộ bị đuổi ra ngoài.
Ta cùng Hoàng hậu vừa nấu ăn vừa trò chuyện, cơm canh rất nhanh đã làm xong.
Tạ Ngộ để chứng minh bản thân, đặc biệt chạy tới tiệm đồ ngọt mua cho chúng ta ít cao băng vải thiều.
Nhưng chúng ta vừa ngồi xuống, Bao Kim đã kêu lên liên hồi.
Quản gia vội vã chạy đến, "Vương gia, không xong rồi."
"Chuyện gì mà hoảng hốt thế?"
Tạ Ngộ chẳng hề bận tâm, "Chẳng lẽ Hoàng huynh ta lại tới sao?"
Có thể bạn thích
AD FILL
Ký Ức Băng Ghế Trường
Duyên Nợ Đế Vương
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Võng Giới Quyền Đấu
Ẩn Thế Tổng Tài
Sợi Dây Định Mệnh
Ngọc Cốt Hận Tình
Kịch Bản Máu
Quản gia gật đầu, trên mặt viết rõ hai chữ "khổ mệnh".
"Sao ngươi không nói sớm!"
40.
Ba người chúng ta loạn thành một đoàn, vội vàng dọn bát đũa của Hoàng hậu đi.
Hoàng hậu cũng được quản gia sắp xếp chỗ ẩn nấp.
Hoàng đế vội vàng bước vào, ngồi phịch xuống cái ghế mà Hoàng hậu vừa ngồi.
Ta vừa định hành lễ, Hoàng đế liền ngăn lại.
"Đều là người nhà cả, không cần đa lễ."
"Hoàng huynh, huynh đến đúng lúc thật đấy. Sáng không đến, tối không đến, lại cứ chọn đúng giờ ăn trưa mà đến." Tạ Ngộ lên tiếng.
"Đệ còn dám nói?" Hoàng đế trừng mắt nhìn Tạ Ngộ.
"Mấy ngày nay trẫm phải phân tâm đi tìm Hoàng hậu, còn phải xử lý việc triều chính, còn đệ thì sao, chỉ vì một câu nóng bức khó chịu mà trốn trong Vương phủ tiêu dao khoái hoạt!"
Tạ Ngộ biết mình đuối lý, liền ra hiệu cho hạ nhân lấy bát đũa mới cho Hoàng đế.
"Hoàng huynh bớt giận."
"Giữa trưa nắng nôi thế này huynh tới, chắc hẳn là chưa dùng bữa trưa nhỉ?"
"Đây là lương bì Ý Nhu làm cho đệ, vị chua thanh mát rất dễ ăn."
"Còn món này, sườn nướng tỏi đệ thích nhất. Cũng là Ý Nhu làm, đệ đã bóc tỏi đấy."
"Đúng rồi, gà nướng đất!"
"Món tủ của Ý Nhu đấy, đất nướng gà này là chính tay đệ đào."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Hoàng đế thở dài, "Thôi đi, biết đệ có thê tử bên cạnh, ngày tháng trôi qua còn sung sướng hơn cả thần tiên."
"Hoàng huynh nói thế là sao, chẳng phải Hoàng tẩu là do chính huynh làm cho giận mà bỏ đi sao?" Tạ Ngộ nâng cao giọng.
"Là huynh tự nói Hoàng tẩu quá thiên vị nhà họ Chu. Theo đệ thấy, Hoàng tẩu mất tích lại là chuyện tốt."
"Biết đâu là nhà họ Chu sợ huynh tra xét đến nơi đến chốn vụ gian lận khoa cử, nên đặc biệt phái người đưa Hoàng tẩu ra khỏi cung, khiến nàng ấy không bao giờ mở miệng được nữa..."
Tạ Ngộ cố tình kéo dài âm tiết, nghe mà sắc mặt Hoàng đế trầm xuống không thôi.
"Nhà họ Chu vốn muốn lợi dụng nàng ấy để bày bố cục bên cạnh trẫm, sao lại mạo hiểm khiến nàng ấy biến mất chứ?"
Dẫu Hoàng đế nói vậy, nhưng âm lượng ngày càng nhỏ dần.
Tạ Ngộ nhìn thấu tâm tư của huynh ấy, bồi thêm một câu:
"Nếu không phải do phủ họ Chu làm, thì Hoàng hậu cũng đã mất tích được mấy ngày rồi."
"Nhà họ Chu nếu coi trọng quân cờ này, sao lại không dốc nhân lực đi tìm?"
Tạ Ngộ gắp một miếng cá bỏ vào bát Hoàng đế.
"Còn huynh, rốt cuộc là huynh có cần Hoàng hậu hay không?"
"Nếu cần, thì là cần nàng ấy làm quân cờ, hay làm thê tử của huynh?"
41.
Hoàng đế im lặng, gắp miếng cá cho vào miệng.
"Món cá này là ai làm?"
Hoàng đế kinh ngạc gắp thêm một miếng nữa.
Ngài ấy nhai rất chậm, như đang thưởng thức dư vị.
"Nửa chiên nửa xào, thịt cá ăn vào mềm mềm lại thơm ngon."
"Hoàng hậu làm cá thường là như vậy."
"Món cá này là ai làm? Nhưng so với món Hoàng hậu làm thì vị nhạt hơn nhiều."
"
Tạ Ngộ khẽ cười, "Hừ, cho huynh ăn mà còn chê lên chê xuống."
"Cá này là lúc Ý Nhu vào cung, Hoàng hậu đã dạy nàng ấy làm."
"Đệ ăn thấy vị vừa vặn, huynh thấy nhạt là do khẩu vị của huynh quá nặng thôi."
"Rời xa Hoàng hậu, còn ai nguyện ý nuông chiều người nữa."
Tạ Ngộ gắp một miếng cá vào bát, "Ưm-- ngon quá đi mất!"
"Sao ta lại không nghĩ đến việc trước kia Hoàng huynh ăn ngon đến thế nhỉ."
"Nhưng tiếc thay, sau này muốn ăn thì chỉ đành ủy khuất Hoàng huynh tới Vương phủ của ta thôi."
Hoàng đế nghe Tạ Ngộ nói mấy câu mà lòng dạ ngổn ngang, một bữa cơm xuống bụng, món ngài ăn nhiều nhất chính là đĩa cá do Hoàng hậu làm.
Kết thúc bữa tiệc, Tạ Ngộ còn sai quản gia mang rượu lên cho ngài.
Ta vốn định ngăn cản, "Giờ vẫn còn ban ngày, nếu say rồi, lát nữa làm sao hồi cung?"
Tạ Ngộ không cho là đúng, "Không chuốc say huynh ấy, làm sao để Hoàng tẩu nghe được đôi lời thật lòng?"
"Người không biết đâu, mấy ngày nay trong cung loạn cả lên rồi."
"Các phi tần trong cung cứ rình rập bên cạnh Hoàng huynh, muốn nhân lúc Hoàng tẩu không có ở đó mà leo lên vị trí cao hơn."
"Mỗi người bọn họ đều bị Hoàng huynh trọng phạt."
"Cung nhân cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đắc tội ngài ấy."
"Huống hồ, Thiên tử nhất nộ huyết lưu phiêu lỗ, nếu chẳng may liên lụy tới chúng ta thì phải làm sao?"
Ta bị Tạ Ngộ nói cho ngẩn cả người, "'Thiên tử nhất nộ huyết lưu phiêu lỗ' là dùng như vậy sao?"
42.
Hoàng đế vốn đã buồn phiền vì chuyện Hoàng hậu mất tích, chén rượu này vừa uống vào liền không dừng lại được.
Chẳng bao lâu, Hoàng đế đã bị Tạ Ngộ chuốc say.
Ngài cứ lẩm bẩm gọi tên Hoàng hậu: "Niệm Đường".
Ta thấy vậy liền đi tìm Hoàng hậu, mới đi được vài bước đã phát hiện ra Hoàng hậu không hề về phòng, mà đang trốn một góc nhìn Hoàng đế dùng thiện.
Thấy ta, người thu hồi ánh mắt.
"Ta chỉ sợ ngài ấy phát hiện ra ta thôi."
Hoàng hậu có chút chột dạ mà dời mắt đi chỗ khác.
Theo ánh mắt người, người đang nhìn vị Hoàng đế say mèm đang nói nhảm kia.
"Dạ dày ngài ấy không tốt, sau khi tỉnh rượu sẽ bị đau đầu."
"Lát nữa ngươi bảo phòng bếp nấu chút canh giải rượu, rồi hầm chút cháo."
Hoàng hậu nói xong, thu hồi ánh nhìn.
"Ta còn tưởng Nương nương sẽ tự tay làm cho Bệ hạ giống như trước kia."
"
Hoàng hậu lắc đầu, "Không làm nữa."
Dứt lời, người xoay người rời đi.
Ta nhìn bóng lưng người, quay đầu lại chạm phải ánh mắt của Tạ Ngộ.
Ta lắc đầu với Tạ Ngộ.
Tạ Ngộ bước theo, "Hoàng tẩu là vì tổn thương lòng, không dễ mà chữa lành như vậy."
"Phải xem sau này Hoàng huynh biểu hiện ra sao đã."
Hậu quả là, suốt hai tháng liền, Hoàng đế hễ rảnh là lại tới.
Những khi không tới, ngài lại sai người đưa đồ tới.
Nhưng lạ thay, những thứ Hoàng đế đưa tới đều chẳng hề để tâm chút nào.
Tạ Ngộ không thích đào giòn, còn ta thì không thích mơ.
Đã vậy còn tôm cua, Tạ Ngộ vốn không được đụng vào, hễ ăn là toàn thân ngứa ngáy.
Không chỉ vậy, Hoàng đế còn gửi tới rất nhiều gấm vóc lụa là, bảo rằng vải vóc trong phủ Hoài Vương quá kém chất lượng khiến ngài ấy ngứa ngáy toàn thân.
Ngài ấy còn chê sơn trên đồ nội thất gỗ trong vương phủ không tốt, nên sai Thượng cung cục cử người tới làm lại từ đầu.
"Không ngờ Bệ hạ lại là người cầu kỳ đến thế, ta cũng hiểu tại sao Hoàng hậu nương nương lại muốn trốn đi rồi."
Ta ôm Bao Kim nằm ườn trên giường cảm thán.
"Hoàng huynh không phải là người cầu kỳ, huynh ấy chỉ sợ phủ nhỏ của ta không hầu hạ nổi vị đại Phật như Hoàng tẩu thôi."
43.
Tạ Ngộ nằm bên cạnh ta, nhìn ta rồi nhẫn nại giải thích:
"Hoàng tẩu ta thích đào giòn, lại càng thích mơ chua."
"Khi mang thai đích trưởng tử, số đào và mơ kia cứ như nước chảy vào cung người, mà còn dùng tiền từ ngân khố riêng của Hoàng huynh nữa."
"Hoàng tẩu có thân thể nhạy cảm, nếu vải vóc không đúng là sẽ bị ngứa toàn thân. Còn về lớp sơn trên đồ nội thất kia, đó là vì trước đây từng có phi tần giở trò trên sơn, suýt chút nữa khiến người sảy thai."
"Cho nên Hoàng huynh đối với những chuyện này đều đặc biệt để tâm. Ta từng cười ngài ấy bị nữ tử nhà họ Chu câu mất hồn, lúc đó ngài ấy còn cười lại ta, bảo ta cái gì cũng không biết."
"Dù sao thì mấy năm nay, ta chưa từng thấy Hoàng huynh đối với nữ tử nào khác để tâm đến thế."
Ta nghe mà cảm động, lúc này mới muộn màng phản ứng lại:
Hoàng đế đã biết Hoàng hậu ở phủ Hoài Vương rồi!
"Tiêu rồi!"
Ta bật người ngồi dậy.
Tạ Ngộ mỉm cười, "Sợ cái gì?"
"Hoàng huynh chẳng lẽ còn giếc ta được sao?"
"Ồ." Ta lại nằm xuống, "Vậy sao Bệ hạ không đích thân tới giải thích với Hoàng hậu?"
"Giữa họ có quá nhiều ngăn cách. Hoàng huynh cũng biết, Hoàng tẩu không muốn gặp huynh ấy." Tạ Ngộ đáp.
"Vậy mới nói, làm Hoàng đế có gì hay đâu chứ?"
"Không có nương tử yêu thương, ngày ngày mệt mỏi hơn cả c.h.ó."
"Đâu như ta, chuyên tâm với cuộc sống phế vật của mình."
Ta: "......"
truyenfull,truyenfull vn