Đến nước này, dù ta có khờ khạo đến đâu cũng đã hiểu ra.
Không phải vì hôm nay là ngày lành, mà vì hôm nay là ngày thành thân của một nữ tử khác.
Bùi Thuật muốn dùng ta để thay thế nàng ta.
Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, bộ hỷ phục quá chật khiến lồng ngực ta khó thở.
Hỷ phục không vừa người, đương nhiên cũng chẳng hề hấn gì.
Chỉ là diễn kịch, bất quá cũng chỉ là phục trang đóng kịch mà thôi.
Ta nhìn cách bài trí lộng lẫy trước mắt, hiểu rõ người này chắc chắn là kẻ phú quý.
Người có thể gả cho kẻ này mà lại khiến Bùi Thuật tốn công sức cứu giúp, có lẽ chỉ có Vân Chiêu Quận chúa mà thôi.
Vân Chiêu Quận chúa ba tháng trước đã được ban hôn cho Hoài Vương Tạ Ngộ.
Dẫu ta chưa từng gặp Tạ Ngộ, nhưng cũng từng nghe Bùi Thuật nhắc tới không ít chiến tích của hắn.
Hắn ngang ngược chiếm đoạt dân nữ, coi rẻ mạng người.
Lại còn nhiều lần tìm cách đảo lộn trắng đen, cản trở Đại Lý Tự xử án.
Các đại thần đa phần không ưa Tạ Ngộ, Bùi Thuật lại càng ghét hơn.
Chỉ trách Tạ Ngộ là bào đệ của Thiên tử, Thiên tử đối với những việc hắn làm xưa nay đều nhắm một mắt mở một mắt.
Vậy mà chính Bùi Thuật, kẻ căm ghét Tạ Ngộ tận xương tủy, lại tự tay dâng ta đến trước mặt hắn.
Bùi Thuật nói, Tạ Ngộ hung bạo, giếc người không gớm tay.
Mà hôm nay, thê tử mới cưới của hắn bị tráo đổi, sao có thể không tức giận?
Dùng kế này, Bùi Thuật vừa cưới được Vân Chiêu Quận chúa, lại có thể vứt bỏ một nữ tử thôn quê như ta, quả là một mũi tên trúng hai đích.
Có thể bạn thích
AD FILL
Võng Giới Quyền Đấu
Duyên Nợ Đế Vương
Ẩn Thế Tổng Tài
Kịch Bản Máu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Ngọc Cốt Hận Tình
Trẫm Không Yêu Ngươi
Sợi Dây Định Mệnh
Nước mắt tuôn trào, cảnh vật mờ ảo trước mắt bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Chỉ thấy Tạ Ngộ cau mày ghé sát lại gần, "Sao, gả cho bổn vương mà muội lại cảm thấy uất ức đến thế sao?"
06.
"Dân nữ không dám."
Ta vội vàng quỳ xuống, đầu óc rối loạn cả lên.
"Hoài Vương điện hạ, ta cái gì cũng không biết, cũng chưa từng nghĩ đến việc trèo cao với điện hạ."
"Ta làm được rất nhiều việc, việc gì không biết, ta cũng có thể học."
"Ta ăn cũng ít, sẽ không ăn hết lương thực của Vương phủ đâu."
"Vậy làm Hoài Vương phi thì sao?"
Ta đột ngột ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp đôi mắt đang cười của Tạ Ngộ.
"Vương gia đừng đùa ta nữa mà......"
Lời còn chưa dứt, Tạ Ngộ đã tiếp lời:
"Nàng là muốn nói chúng ta đã bái đường rồi, mà nàng lại lật lọng không nhận đấy sao?"
"Th.i.ế.p không dám......" Ta cúi đầu, chỉ cảm thấy ánh mắt chàng nóng rực.
"Vậy thì rửa mặt, đi ngủ đi."
Tạ Ngộ vươn vai, "Sáng sớm đã bị đánh thức, thật buồn ngủ."
"Quả nhiên, thành hôn thật phiền phức."
"Ộc--" Lời còn chưa dứt, tiếng bụng ta đã vang vọng trong phòng.
Ta cúi đầu cắn môi, chỉ sợ bị mắng.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì, thay y phục thoải mái hơn chút rồi dùng bữa đi."
"Nếu không mai nàng chếc đói, tội danh Bùi Thuật đàn hặc ta lại nhiều thêm một điều đấy."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Tạ Ngộ kéo ta đứng dậy, "Đừng quỳ nữa."
"Vốn dĩ nói chuyện với nàng là đã phải cúi đầu, cứ quỳ mãi như thế, eo ta sắp gãy rồi đây."
......
Đợi đến khi ta tắm rửa thay y phục trở về phòng, Tạ Ngộ đã ngủ rồi.
Chàng nằm trên trường kỷ, nhường lại giường cho ta.
Tạ Ngộ sinh ra rất tuấn tú, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng sóng sánh ý cười.
Hoàn toàn trái ngược với vẻ vạn ác bất xá, hung thần ác sát trong lời kể của Bùi Thuật.
Ngay khi ta đang chìm trong suy tư, Tạ Ngộ bỗng nhiên mở mắt:
"Nhìn ta làm gì? Ta cũng đâu phải điểm tâm, không ăn được đâu."
07.
"Điện hạ......"
"Phùng Thời."
Tạ Ngộ nhìn thẳng vào đôi mắt khó hiểu của ta, "Phùng Thời, tên tự của ta."
"Để làm một Hoài Vương phi tốt, trước mặt người khác hay sau lưng, nàng đều phải gọi ta như vậy."
"Điện hạ, nhưng như vậy không hợp lễ tiết, sẽ khiến người khác cười chê." Ta phản bác chàng.
Bùi Thuật chưa bao giờ thích ta làm thế.
Sau khi đến kinh thành, trước mặt người khác ta phải xưng theo quan chức của hắn, sau lưng thì chỉ có thể gọi là Bùi Thuật.
Hắn bảo gọi như thế quá thân thiết, mất mặt.
Hắn còn nói, ta là nữ tử chưa gả chồng, sao có thể không biết chừng mực như thế.
Thế nhưng Tạ Ngộ trước mắt lại chẳng bận tâm, "Lúc nãy ta xem như chưa nghe thấy gì."
"Còn lần sau, gọi sai một lần ta phạt nàng một bữa cơm."
Chàng nhắm mắt lại, hoàn toàn không có ý định đi ngủ trên giường.
"Điện...... Phùng Thời, chi bằng đêm nay chàng ngủ trên giường, th.i.ế.p ngủ trường kỷ?" Ta cẩn thận dò hỏi.
"Không cần." Tạ Ngộ xoay người, quay lưng về phía ta.
"Giường quá mềm, ta ngủ không quen."
......
Cứ như vậy, ta nằm trên giường cả đêm không chợp mắt.
Nến đỏ cháy tàn, hóa thành từng giọt sáp.
Tựa như lệ, lại tựa như m.á.u.
Suốt cả một đêm, ta chẳng hề nghe thấy tin tức Bùi Thuật đến tìm người.
Hy vọng ít ỏi trong lòng bị đêm đen đằng đẵng dập tắt sạch sẽ.
Ta vốn đã nghĩ ra cho hắn rất nhiều lý do.
Có lẽ hắn không định đổi ta, có lẽ là ý của Vân Chiêu quận chúa, hoặc giả, là do Tạ Ngộ.
Nhưng sự thật chính là: Bùi Thuật không cần ta nữa.
08.
Sáng sớm hôm sau, nha hoàn trong Vương phủ chải chuốt trang điểm cho ta.
Ta và Tạ Ngộ phải vào cung diện kiến Đế hậu.
Trên đường đi, Tạ Ngộ hỏi ta đã từng ngồi xe ngựa bao giờ chưa.
Ta đáp: "Từng ngồi qua."
Lúc lên kinh tìm Bùi Thuật, ngồi một đoạn thuyền, đi một quãng đường dài, đoạn cuối cùng mới ngồi xe ngựa.
"Là vì nàng ngồi xe ngựa sẽ bị c.h.óng mặt?" Tạ Ngộ hỏi.
Ta lắc đầu, "Là vì bạc trong tay th.i.ế.p chỉ đủ để ngồi đoạn đường đó thôi."
"Vậy nàng phải ngồi cho vững đấy." Tạ Ngộ nói thêm.
"Vâng." Ta gật đầu.
Rõ ràng là ta ngồi rất vững.
Mặc dù cảm thấy lời chàng thật khó hiểu, nhưng vì chàng là Vương gia, ta đành phải vâng lời.
"Ầm!"
Xe ngựa đột ngột dừng lại, lúc này ta mới hiểu ý chàng lúc nãy bảo ta ngồi cho vững.
Nhưng đã quá muộn, ta đã mất đà lao thẳng vào lòng chàng.
Cửa sổ xe ngựa mở ra, ta ngẩng đầu theo ánh sáng, thấy Tạ Ngộ cười vô cùng ranh mãnh:
"Bùi đại nhân, hôm qua ngươi đụng vào đội ngũ rước dâu của bản vương, hôm nay lại đến đụng vào xe ngựa của bản vương, ý muốn là gì đây?"
Trong tầm mắt, Bùi Thuật ở xe ngựa đối diện cười đáp:
"Lời Vương gia nói, hạ quan không hiểu."
Người ngồi cạnh hắn, chính là Vân Chiêu quận chúa.
Họ cũng đang trên đường vào cung.
"Thật là thiếu lễ độ."
Tạ Ngộ lắc đầu thở dài, ánh mắt rơi xuống.
"Để Vương phi phải chịu kinh hãi rồi."
"Th.i.ế.p...... th.i.ế.p không sao......" Khi chạm phải ánh mắt Tạ Ngộ, ta không hiểu sao lại cất tiếng gọi chàng.
"Phùng Thời."
Lời vừa dứt, Bùi Thuật bên kia bỗng chốc hoảng loạn cả thần sắc......
09.
"Ý Nhu, sao nàng lại ở đó?"
Bùi Thuật cuối cùng cũng nhìn thấy ta, hắn nhìn sang với vẻ bàng hoàng.
"Chà, Bùi thiếu khanh gọi thẳng tên Vương phi của bản vương như vậy, có phải quá đỗi thất lễ rồi không?"
"Nếu y theo những lời trong tấu chương ngươi dâng lên để đàn hạch bản vương mà nói, thì chắc hẳn phải là 'giữa ban ngày ban mặt trêu ghẹo nữ tử nhà lành, thật là đáng ghét' đó."
"Đáng ghét thật đấy, Bùi Thiếu khanh."
Tạ Ngộ cười gian xảo.
"Đại nhân, xe ngựa hỏng rồi." Phu xe đang bẩm báo tình hình xe ngựa với Bùi Thuật.
"Vương gia, xe ngựa không sao cả, có thể tiếp tục lên đường."
Cùng lúc đó, phu xe của Vương phủ cũng đã kiểm tra xong xuôi.
"Thật là ngại quá nha Bùi Thiếu khanh, bản vương và Vương phi mới kết duyên cầm sắt, trong xe ngựa này thật sự không chứa thêm người ngoài được nữa, chỉ đành đi trước một bước vậy."
Nói xong, cửa sổ bị Tạ Ngộ đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn gương mặt xanh mét của Bùi Thuật ở bên ngoài.
truyenfull,truyenfull vn