59.
"Phức tạp?"
"Phức tạp đến mức nào hả, Bùi Thuật?"
"Ngươi muốn nói việc ngươi rời đi đều do kẻ đó sắp đặt, ngươi lừa ta nói muốn bỏ đi, nhưng thực chất là ngươi đã làm một cuộc giao dịch với hắn."
"Việc cưới Chiêu Vân Quận chúa cũng là một nước cờ của các người, như vậy mới có thể bắt mối với Chu gia, liên thủ cùng thế gia kinh thành để danh chính ngôn thuận vơ vét tiền bạc, làm điều ác."
"Ngươi đừng nói với ta rằng bao năm nay lạnh nhạt với ta, tráo tân nương đều chỉ để bảo vệ ta khỏi những thứ này."
Ta nhìn Bùi Thuật đang cúi đầu, chỉ cảm thấy m.á.u trong người trào ngược, đôi tay lạnh ngắt.
Khi ta nhìn thấy những lời chứng chỉ tội Tạ Ngộ, ta đã cảm thấy rất quen thuộc.
Dụ người vào sòng bạc, khiến người ta khuynh gia bại sản, đó là thủ đoạn quen thuộc của kẻ đó lúc bấy giờ.
Bùi Thuật quan sát tinh vi như vậy, sao hắn có thể không nhận ra sự chỉ điểm rõ ràng này?
Năm đó khi hắn đưa ta rời đi, quá trình diễn ra quá suôn sẻ.
Sau khi hắn làm quan, giấy tờ hộ tịch đó lại không hề tra ra sai sót nào.
Có quá nhiều việc khó giải thích, cộng thêm việc ngay khi vừa đặt chân tới Kiến Khang, ta đã thấy mọi thứ đều không đúng, nhưng lại khiến ta cảm thấy quen thuộc đến lạ.
"Ý Nhu, có nhiều chuyện ta cũng thân bất do kỷ."
"
"Điều ta muốn làm, chỉ là bảo vệ muội."
"Hiện giờ muội đã hòa ly cùng Tạ Ngộ, thiên hạ rộng lớn, muội có thể tùy ý đi lại."
"Việc này liên lụy quá nhiều, không phải thứ muội có thể tra rõ ràng đâu." Bùi Thuật giải thích.
Có thể bạn thích
AD FILL
Sợi Dây Định Mệnh
Ký Ức Băng Ghế Trường
Võng Giới Quyền Đấu
Ẩn Thế Tổng Tài
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Duyên Nợ Đế Vương
Kịch Bản Máu
Ngọc Cốt Hận Tình
"Vậy nên ngươi chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ hoành hành ở Kiến Khang, ở kinh thành, thậm chí là khắp thiên hạ sao?" Ta hỏi vặn lại hắn.
"Ý Nhu, muội không hiểu đằng sau chuyện này phức tạp đến thế nào đâu." Bùi Thuật vẫn đang phản bác ta.
"Ta không hiểu, ngươi lúc nào cũng miệng nói bảo vệ ta, tỏ ra vẻ hy sinh bản thân như lấy thân cho hổ ăn, nhưng thực tế thì sao?"
"Ngươi cấu kết cùng kẻ đó, việc này thiên tử không hề hay biết. Mà đến tận bây giờ ngươi vẫn đang làm việc cho hắn, điều đó chứng tỏ những năm qua, giá trị của ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi."
Bùi Thuật muốn nói lại thôi: "Ý Nhu, ta..."
"Bùi Thuật, bao nhiêu năm nay, giá trị của ngươi quả thực rất tầm thường."
Trong con hẻm tối bỗng xuất hiện rất nhiều người, chủ nhân của giọng nói kia chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Đồng tử Bùi Thuật co rút, không thể tin được nhìn ta.
"Tiểu Cửu, lúc đầu ta không nên thả muội đi."
Kẻ đó đi tới trước mặt ta, nụ cười không thể đoán được tâm tư.
60.
Từ trước khi Bùi Thuật phát hiện ra ta, ta đã gặp kẻ đó rồi.
Những đứa trẻ dưới tay hắn không có tên, chỉ có con số.
Làm việc không hiệu quả thì sẽ bị trừ khử.
Con số đó sẽ được những đứa trẻ mới thay thế.
Năm đó trước khi rời đi, số hiệu của ta là chín.
Kẻ đó luôn xưng mình là 'Sư phụ', trong số những đứa trẻ kia, chẳng ai biết tên thật của hắn.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Cũng chính tại sòng bạc lúc nãy ta mới biết, tên của hắn hiện tại là Lục Quỳ.
Bùi Thuật đã bị người của Lục Quỳ bắt đi.
Ta được mời vào gian trong của Phi Vân Các, bên trong chỉ còn lại ta và Lục Quỳ.
"Chắc hẳn ngài đã kiểm chứng con bài mặc cả của ta rồi, bây giờ nên thực hiện điều ngài đã hứa với ta đi."
Lục Quỳ mỉm cười: "Giá họa toàn bộ vụ án Vân Cẩm ở Kiến Khang lên đầu Bùi Thuật, trả lại sự trong sạch cho Tạ Ngộ."
"Tiểu Cửu, tại sao muội lại cho rằng một vị hoàng hậu mất tích nhiều ngày lại là con bài mặc cả cơ chứ?"
Chén trà được đẩy tới trước mặt ta.
"Chu hoàng hậu mất tích đã nhiều ngày, nhưng tin tức lại không hề bị truyền ra."
"
"Khi nàng ta tá túc ở Hoài Vương phủ, thiên tử thường xuyên phái người tới đưa đồ, toàn là những thứ hoàng hậu yêu thích."
"Đương kim thiên tử con cái thưa thớt, chỉ có duy nhất một đứa con trai, lại còn do hoàng hậu hạ sinh."
"Có thể thấy thiên tử rất coi trọng hoàng hậu."
"Hiện giờ Chu gia ép thiên tử nhượng bộ, đổ tội lỗi của ông ở Kiến Khang lên đầu Hoài Vương, chẳng phải là đang đánh cược việc thiên tử sẽ không mặc kệ em trai ruột của mình sao?"
"Nhưng Hoài Vương đã vào ngục, thiên tử lại không hề có ý nhượng bộ."
Nụ cười trên mặt Lục Quỳ cứng đờ: "Muội phí công tốn sức giúp đỡ Hoài Vương như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?"
"Vì vương phi chi vị của ta, chẳng lẽ ngài nghĩ là vì Tạ Ngộ ư?"
Lục Quỳ cười lớn: "Xem ra Tiểu Cửu muội không hề đơn thuần như ta nghĩ."
"Người vì tiền mà chếc, chim vì mồi mà vong."
"Bùi Thuật có thể vì muốn trèo cao tới nhà họ Chu, tới Chiêu Vân Quận chúa mà từ bỏ ta, thì ta cũng có thể giẫm lên hắn mà leo lên, không phải sao?"
"Sư phụ ở đây bao nhiêu năm nay, Vân Cẩm năm nay tiến cống không còn được như trước, vật liệu tốt chắc hẳn đã bị bán đi nơi khác rồi."
"Số tiền này ra ngoài đổi lấy thứ gì, chỉ có sư phụ và người nhà họ Chu mới biết."
Tách trà trong tay Lục Quỳ run lên, vài giọt trà nóng văng ra ngoài.
"Nếu ta có thể ngồi vững ở vị trí Hoài Vương phi, thì ngày sau những gì Bùi Thuật làm được, ta cũng làm được."
Ta đỡ lấy tách trà trong tay Lục Quỳ, nhướng mày ra hiệu.
"Nàng nên biết rằng, hiện tại ta biết Hoàng hậu đang ở Kiến Khang, mà ngươi giờ đây đang ở trên địa bàn của ta."
"Ta muốn lấy mạng ngươi dễ như trở bàn tay."
Ta bật cười thành tiếng, "Nếu ngươi muốn lấy mạng ta, hà tất phải đợi đến bây giờ?"
"Bùi Thuật làm việc cho ngươi bao nhiêu năm, ngươi nói bỏ là bỏ ngay, chứng tỏ hắn đã vô dụng với ngươi rồi."
"Mà ngươi vì nhà họ Chu làm bao nhiêu việc bẩn thỉu nặng nhọc, đến giờ ngay cả một chức quan nhỏ cũng không có."
"Sư phụ trong ký ức của ta không phải là hạng người cam chịu bị kẻ khác sai khiến."
61.
Lục Quỳ nâng tách trà nhấp một ngụm, "Vậy ngươi thử đoán xem, ta giữ ngươi lại với mục đích gì?"
"Ngươi muốn mượn tay ta diệt trừ nhà họ Chu, để trở thành một nhà họ Chu thứ hai."
Ta đáp lại rất nhanh, động tác uống trà của Lục Quỳ khựng lại.
Ta nói tiếp:
"Sư phụ bao nhiêu năm qua chắc hẳn đã thu thập được rất nhiều bằng chứng tội ác của nhà họ Chu. Hiện nay Thiên tử đang lo làm sao diệt trừ được nhà họ Chu, ngươi hiến dâng bằng chứng lúc này, vừa giải được mối nguy cấp cho Thiên tử, lại vừa có thể bảo toàn Hoài Vương giúp ngài."
"Đến lúc đó ta sẽ nói sư phụ là nghĩa phụ thất lạc nhiều năm của ta, Hoài Vương nhất định sẽ ban cho ngươi một chức quan."
"Thay vì làm c.h.ó săn cho nhà họ Chu, chi bằng sư phụ tự mình làm chỗ dựa cho chính mình."
"Nếu ta giao bằng chứng về nhà họ Chu cho ngươi, ta phải làm sao để đề phòng ngươi qua cầu rút ván đây?"
Lục Quỳ nhìn ta, ý cười trên mặt thu lại hết.
"Sư phụ, ngươi nên biết là..."
Chưa để ta dứt lời, bên ngoài đã truyền đến âm thanh gấp gáp:
"Chủ tử, không xong rồi!"
"Bùi Thuật... Bùi Thuật chạy mất rồi!"
"Vừa rồi phái người đến khách đ**m, thì... thì cả Hoàng hậu cũng không thấy tăm hơi đâu!"
Lục Quỳ nghe thấy liền bật dậy, "Còn không mau đi đuổi theo!"
"E là muộn rồi." Ta chen vào.
"Hoàng hậu lần này tới Kiến Khang cũng là để tìm cách xoay chuyển tình thế, giờ Bùi Thuật đã mang Hoàng hậu đi. Có khi nhà họ Chu đã đoán ra sư phụ có ý phản nghịch, chỉ sợ họ sẽ ra tay trước."
Lời vừa dứt, đã có một trận tiếng bước chân vội vã truyền đến.
Một tiểu tư mồ hôi nhễ nhại chạy vào, "Chủ tử, sòng bạc của chúng ta có rất nhiều người đến, cứ thấy ai là bắt, kẻ nào cản đường đều bị bọn họ giếc sạch..."
Lục Quỳ đập mạnh xuống bàn, không giữ nổi vẻ bình tĩnh ban nãy nữa.
"Sư phụ, sự tình đến nước này, nhà họ Chu đã qua cầu rút ván trước ta rồi."
Lục Quỳ hít sâu một hơi, "Vậy thì đừng trách ta không giữ tình nghĩa!"
62.
Ta đã đạt được mục đích, lấy được bằng chứng những năm qua nhà họ Chu dùng Vân Cẩm để hối lộ quan viên cũng như mua vũ khí từ nước láng giềng.
Hóa ra dã tâm của nhà họ Chu lớn hơn ta tưởng rất nhiều.
Nhà họ Chu biết rõ Hoàng đế sớm muộn cũng sẽ diệt trừ mình, nên đang mưu đồ tạo phản, phò tá Đại hoàng tử còn nhỏ tuổi lên ngôi.
Tội trạng chất cao như núi, đủ để nhổ tận gốc nhà họ Chu.
Nhưng con đường trở về kinh thành không dễ dàng chút nào.
Tai mắt của nhà họ Chu đang mai phục khắp các ngả đường.
Cũng may sau bao gian khổ hiểm nguy, cuối cùng cũng đã về đến kinh thành.
Ta cải trang Lục Quỳ thành thị vệ, đưa hắn vào cung.
Bằng chứng được dâng lên trước mặt Hoàng đế.
"Bệ hạ, những năm qua thần bị nhà họ Chu uy h.i.ế.p, làm ra những chuyện ác này, lương tâm ngày đêm bị dày vò..."
"Đủ rồi!" Hoàng đế ngắt lời Lục Quỳ, "Còn không mau áp giải kẻ này vào đại lao!"
Lục Quỳ kinh hãi, quay đầu nhìn ta.
Ta mỉm cười đáp lại, "Sư phụ không biết sao?"
"Ngay từ trước khi ngươi tới kinh thành, nhà họ Chu đã dâng lên cung bằng chứng ngươi làm điều xằng bậy ở Kiến Khang rồi."
"Ta lừa được sư phụ tới kinh thành thật là tốn không ít công sức mà."
Lúc này Lục Quỳ mới hiểu ra, tất cả đều là kế hoạch của ta.
Ngay từ trước khi đi Kiến Khang ta đã xem qua các hồ sơ liên quan đến vụ án Vân Cẩm. Thông qua suy đoán, ta đã đoán được Bùi Thuật bấy lâu nay vẫn luôn nằm vùng bên phía Lục Quỳ.
Lục Quỳ xảo quyệt, Bùi Thuật bao năm qua cũng không thể lấy được chứng cứ.
Muốn Lục Quỳ ngoan ngoãn giao ra chứng cứ tội ác của nhà họ Chu, bắt buộc phải lừa hắn vào tròng.
Cho nên ta cùng Bùi Thuật dựng lên một vở kịch.
Bùi Thuật lại cùng Hoàng hậu về kinh, diễn một vở kịch khác trước mặt nhà họ Chu.
Mà những "sát thủ" nhà họ Chu trên đường về kinh cũng đều là ám vệ giả trang, chỉ để khiến Lục Quỳ không nảy sinh nghi ngờ.
Như vậy, cả nhà họ Chu và Lục Quỳ đều bị che mắt, tưởng rằng đối phương muốn ra tay trước.
"Ngươi-" Lục Quỳ rút đoản đao định khống chế ta.
Nhưng hắn còn chưa chạm vào ta đã bị Tạ Ngộ, kẻ đang cải trang thành tâm phúc của hắn, một cước đá văng đoản đao.
"Ngộp chếc ta rồi, trời nóng thế này còn phải đeo cái mặt nạ da người này!"
truyenfull,truyenfull vn