49.
Khi đó Thiên tử mượn Chu gia để áp chế Hữu tướng Từ Xung.
Từ Xung sao có thể ngồi chờ chếc, lão rất nhanh đã biết chuyện Tạ Ngộ đổi tên đánh trận nơi biên cương.
Lão còn dâng tấu kiến nghị Tạ Ngộ khôi phục thân phận, nắm giữ binh quyền vùng Bắc Cảnh.
Tạ Ngộ hiểu rõ tâm tư của Từ Xung, khi đó Bắc Tề đã đại bại, biên cương yên bình.
Tạ Ngộ lựa chọn giả chếc.
Hắn và Hoàng thượng lấy giả làm thật, đặc biệt diễn cho Từ Xung một màn kịch.
Hoàng đế không cho phép Tạ Ngộ rời khỏi kinh thành nữa, bên ngoài thì tạo ra vẻ như cưỡng ép triệu hồi hắn về.
Từ Xung rất nhanh đã tìm đến tận cửa, thuyết phục Tạ Ngộ giếc huynh đoạt ngôi.
Vết thương trên cánh tay hắn chính là kết quả để lại khi giả vờ binh biến lúc đó nhằm thanh trừng thế lực của Từ Xung.
Mũi tên đó, vốn dĩ nhắm về phía Thiên tử.
"Mũi tên đó tẩm độc, ta suýt chút nữa đã xuống dưới gặp mẫu phi rồi."
"Khi đó Hoàng huynh cứ túc trực bên giường, liên tục gọi tên ta, nhờ vậy mới kéo ta từ cửa tử trở về."
Tạ Ngộ nhìn ta, giọng điệu nhẹ tênh.
Tâm can như bị thả vào vò rượu, ngâm đến mức vừa xót xa vừa mềm nhũn.
Ta ôm lấy Tạ Ngộ, sống mũi cay cay.
"Cho nên từ lúc đó, chàng đã quyết định làm một vị Vương gia phong lưu ph*ng đ*ng sao?"
"Như vậy sẽ không ai còn dùng chàng để uy h.i.ế.p Hoàng thượng nữa. Chàng gánh chịu tiếng xấu, nhìn thì như làm đủ chuyện bại hoại, thực chất những việc dơ bẩn nặng nhọc chàng nào có ít làm."
Có thể bạn thích
AD FILL
Ẩn Thế Tổng Tài
Duyên Nợ Đế Vương
Sợi Dây Định Mệnh
Ngọc Cốt Hận Tình
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Võng Giới Quyền Đấu
Trẫm Không Yêu Ngươi
Kịch Bản Máu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Tạ Ngộ mặc kệ ta ôm lấy, nhịp tim đập rất nhanh.
"Xem ra Vương phi của ta vô cùng thông minh, việc gì cũng không giấu được nàng."
"Lại dẻo miệng." Ta buông hắn ra, "Đó là bởi vì khi xem sổ sách của Hoài Vương phủ, ta phát hiện chàng căn bản chẳng hề giàu có đến thế."
Hàng tháng người đến "hối lộ" Tạ Ngộ không phải ít.
Nói cũng thật kỳ lạ, rõ ràng Tạ Ngộ nhận tiền mà "không làm việc", vậy mà người mang tiền đến cứ nườm nượp không ngớt.
Những số bạc đó cơ bản đều được gửi đi ngay trong ngày.
Nơi nào cần đến, bạc liền được gửi tới đó.
Thiên tai, dịch bệnh, quân lương thiếu hụt, nơi cần dùng đến bạc thì nhiều vô kể.
"Lời này của nàng làm ta tổn thương đấy nhé."
Tạ Ngộ cố tình xụ mặt, "Dù sao ta cũng là một Vương gia, vậy mà lại bị chính Vương phi của mình chê nghèo."
"Nhưng cũng phải biết rằng, bạc dâng đến tận cửa không lấy thì phí. Dù sao cũng là do vơ vét từ mồ hôi nước mắt của dân, gọi là lấy của dân, dùng cho dân vậy."
50.
Sau khi để người đưa Hoàng đế đã say mèm trở về, một người cao bằng ta chặn đường ta lại.
Ta nhìn kỹ mới nhận ra, đó là Đại hoàng tử Tạ Trạm.
Hắn trông rất giống Hoàng hậu, những lúc xụ mặt không cười thì trông y hệt như đúc.
Chỉ là hắn còn nhỏ, cố tình thu liễm nụ cười để tỏ ra già dặn.
Khi nhắc đến Tạ Trạm, nụ cười của Hoàng hậu luôn mang theo nét đắng cay.
Tạ Trạm từ ba tuổi đã rời xa bên cạnh Hoàng hậu, trong một tháng, chỉ có mấy ngày không phải đi học tập võ mới có thể gặp được Hoàng hậu.
Tạ Trạm từ nhỏ đã được Hoàng đế nuôi dạy như người kế vị, cảm xúc rất ít khi lộ ra ngoài.
Vì vậy, Hoàng hậu luôn nói, Tạ Trạm không thân thiết với người.
Nhưng hiện tại, Tạ Trạm lại chặn trước mặt ta mà hỏi:
"Mẫu hậu khi nào thì hồi cung?"
"Đại hoàng tử hỏi câu này làm ta bí lời rồi, ta đâu có biết Hoàng hậu nương nương đang ở đâu." Ta đáp.
Tạ Trạm cố chấp không chịu rời đi, "Phụ hoàng dạo này cứ gửi đồ đến Hoài Vương phủ, chẳng lẽ là vì quan tâm Hoàng thúc sao?"
"Này đứa nhỏ kia, cái gì gọi là chẳng lẽ không thể là quan tâm ta?" Tạ Ngộ nghe mà bực mình.
"Chuyện của người lớn, trẻ con đừng hỏi nhiều."
Tạ Ngộ gõ nhẹ vào trán Tạ Trạm.
Tạ Trạm cau mày xoa trán, "Ta không còn là trẻ con nữa."
"Hai năm nữa là ta mười lăm tuổi rồi."
"Mười lăm tuổi ta có thể hỗ trợ Phụ hoàng xử lý chính sự, đến lúc đó ta có thể bảo vệ Mẫu hậu rồi."
Ta và Tạ Ngộ nhìn nhau, trong mắt đối phương đều là vẻ kinh ngạc.
"Ngươi đúng là, tính tình y hệt phụ hoàng ngươi."
"Mẫu hậu ngươi là một người sống bằng xương bằng thịt, không phải là đối tượng (để bảo vệ)."
"Ngươi đã bao giờ hỏi xem, điều Mẫu hậu ngươi thực sự mong muốn là gì chưa?"
Tạ Trạm im lặng một hồi lâu, trước khi rời đi đã nhét vào tay ta một món đồ gỗ chạm khắc, bảo ta chuyển cho Hoàng hậu.
Dưới ánh đèn nhìn qua, hình chạm khắc trông rất giống Hoàng hậu.
Khi Tạ Trạm thu tay lại, ta nhìn thấy rõ ràng những vết sẹo trên ngón tay hắn.
Nghĩ cũng phải, chắc là rất ít khi làm đồ gỗ, làm ra không được thuần thục cho lắm.
Sau khi Tạ Trạm đi, Tạ Ngộ ghé lại xem món đồ gỗ trong tay ta.
"Hoàng huynh của ta cũng thật là, bản thân không chịu mở miệng thì chớ, dạy con cái cũng chẳng chịu mở lời."
"Đây hẳn là quà sinh thần mà Đại hoàng tử làm cho Hoàng hậu, trong lòng hắn vốn có Hoàng hậu."
Ta nhìn món đồ chơi bằng gỗ trong tay, không kìm được mà thở dài.
"Cũng nên để bọn họ nếm trải cái khổ của việc không chịu mở miệng rồi."
" Tạ Ngộ nói.
51
Sau khi đi săn mùa thu trở về Vương phủ, ta đem món đồ gỗ của Tạ Trạm tặng cho Hoàng hậu.
Người lặng lẽ nhận lấy, đầu ngón tay v**t v* trên món đồ chạm khắc hồi lâu.
"Nửa năm trước, muội muội vào cung thăm ta. Trên đầu muội ấy cài một chiếc trâm gỗ, gia công rất thô sơ, vô cùng không hợp quy củ."
"Muội ấy nói, là do đứa con út tặng, không muốn làm nó đau lòng."
"Khi đó ta đã nhìn chiếc trâm gỗ đó rất lâu, còn nói với muội muội rằng đứa con này của muội ấy rất hiếu thảo."
"A Trạm khi ấy cũng ở đó. Thằng bé không nói gì mấy, ta cứ ngỡ nó không muốn ở cạnh ta."
"Đại hoàng tử thực ra rất quan tâm đến nương nương." Ta đem những lời Tạ Trạm nói trong buổi đi săn mùa thu kể lại chân thực cho người nghe.
"Hoàng thượng nuôi dạy A Trạm như người kế vị, ta là nữ tử nhà họ Chu, đây là sự thật không thể thay đổi."
"Chỉ cần ta còn ở đây một ngày, A Trạm sẽ không thể bỏ rơi ta, tình cảnh sẽ vô cùng khó xử."
"Quá ư mềm yếu nhu nhược thì không làm được bậc đế vương, ta không ở đó, đối với A Trạm, đối với Hoàng thượng đều tốt hơn."
Hoàng hậu cất món đồ gỗ đi, rủ mắt che đi giọt lệ trong đáy mắt.
Tiếng gõ cửa vang lên, "Vương phi, bên ngoài có rất nhiều người đến."
"Nói là đến để giao vải vóc may y phục tháng này, đống đồ đó sắp chất đầy trước cửa Vương phủ rồi."
"Vải vóc?" Ta ngẩn người, "Theo ta được biết, ta chưa từng đặt vải vóc bao giờ."
"Chắc là mang đến hối lộ Tạ Ngộ đấy."
Ta mở cửa cùng quản gia đi xem thử.
Bước tới cửa, quả nhiên như lời quản gia nói, trước cửa là một đống gấm vóc.
Hoàng hậu cau mày, tiến tới chạm vào, sắc mặt trầm xuống.
"Đống này ở đâu ra?"
"Vân Cẩm tốt thế này, năm nay trong cung còn chưa từng thấy qua. Là kẻ nào gửi đến Hoài Vương phủ?"
Quản gia lắc đầu, "Người đưa đến không nói gì, chỉ nói là đến để giao vải vóc của tháng này."
"Việc này có gì khuất tất không?" ta hỏi Hoàng hậu.
"Ta không dám chắc, số Vân Cẩm này chớ giữ lại trong Hoài Vương phủ, tốt nhất nên đưa vào cung, để Hoàng thượng xử lý." Hoàng hậu đáp.
Lời còn chưa dứt, một đám quan binh đã nối đuôi nhau ùa vào.
Bùi Thuật chậm rãi bước ra từ trong đám người.
"Kiến Khang Cẩm thự truyền báo, Hoài Vương phái người cướp chiếm Kiến Khang bố phường, giam giữ công tượng, lạm dụng tư hình."
"Hôm nay đến Hoài Vương phủ khám xét, chứng cứ xác thực.
"
"Người đâu, mang số Vân Cẩm này về Đại Lý Tự."
52.
"Số Vân Cẩm này là có người đưa tới, chúng ta căn bản không biết là ai."
"Bùi Thiếu khanh mạo muội dựa vào mấy rương Vân Cẩm này để định tội, há chẳng phải nực cười sao?"
Đối mặt với sự nghi vấn của ta, Bùi Thuật không giận mà cười.
"Hoài Vương phi, Đại Lý Tự làm việc có quy củ của Đại Lý Tự."
"Huyết thư của bố thương Kiến Khang gửi đến kinh thành không phải giả, những công tượng trong các bố phường bị cướp chiếm đều nhất mực khẳng định là do Hoài Vương làm."
"Nhân chứng vật chứng đều có đủ, chuyện này ngươi giải thích thế nào?"
Lòng bàn tay ta đẫm mồ hôi, "Hoài Vương không phải là người như vậy, chắc chắn có kẻ cố ý h.ã.m hại."
Bùi Thuật cười lạnh một tiếng, "Ý Nhu, chỉ là nàng bị hắn lừa thôi."
"Hoài Vương sáng nay đã bị nhốt vào đại lao, Hoàng thượng đại nộ, trong triều đều đang dâng tấu thỉnh cầu Hoàng thượng triệt để tra xét Hoài Vương."
"Ta biết nàng bị lời ngon tiếng ngọt của hắn lừa gạt, ta sẽ thỉnh cầu Hoàng thượng, cho phép nàng cùng Hoài Vương hòa ly."
"Bùi Thiếu khanh nên tra rõ chân tướng trước đã, chuyện của ta không cần ngươi bận tâm."
Sau khi Bùi Thuật rời đi, ta liền khởi hành tiến cung.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Hoàng đế là huynh trưởng ruột thịt của chàng, chắc hẳn sẽ không ngồi yên không quản.
Nhưng ta lại bị chặn ngoài cửa cung.
"Hoài Vương phi, đây là ý của Bệ hạ."
"Vụ án Hoài Vương cưỡng chiếm bố phường ở Kiến Khang vẫn chưa có kết luận, nay lòng dân oán hận, Hoài Vương tạm thời bị nhốt vào ngục."
"Bệ hạ biết Hoài Vương phi mới gả vào Vương phủ không lâu, cũng không biết những việc Hoài Vương đã làm. Tờ hòa ly thư này, là Hoài Vương tự tay viết."
Cung vệ đưa cho ta một tờ hòa ly thư, trên đó quả thực là chữ viết của Tạ Ngộ.
truyenfull,truyenfull vn