Chương 2: Tôi hoảng loạn, dùng sức đẩy anh. Anh tóm lấy đôi tay đang khua khoả của tôi ấn l*n đ*nh đầu, dùng cơ thể dán chặt không một kẽ hở áp xuống. Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng thiêu đốt tôi qua lớp vải mỏng manh. Một chỗ cứng rắn nóng rực đang đè chặt lên phần bụng dưới của tôi. "Trêu xong rồi chạy à?" Anh cúi đầu, chóp mũi cọ cọ mũi tôi, hơi thở nóng rực quấn quýt vào nhau, "Khương Ninh, em coi tôi là cái gì hả?" Nụ hôn mang theo sự cuồng nhiệt của men rượu giáng xuống, không còn là sự trừng phạt nữa, mà tràn ngập sự khám phá và đòi hỏi đầy t*nh d*c. Bàn tay to lớn của anh luồn qua đường cong eo tôi vào trong vạt áo, v**t v* làn da mịn màng. "Ưm… đừng…" Tôi oằn mình giãy giụa, nhưng lại khơi dậy sự cướp đoạt sâu hơn từ anh. Môi lưỡi kịch liệt giao triền, y phục trở nên lộn xộn trong lúc giằng co. Bàn tay nóng bỏng của anh đi đến đâu, liền châm ngòi đến đó những ngọn lửa rực cháy. Lý trí đang lảo đảo suy sụp dưới hơi men và d*c v*ng đang bốc lên. Sự phản kháng dần biến thành những tiếng nức nở yếu ớt. Cơ thể khẽ run rẩy hùa theo sự trêu chọc cường thế của anh. Trước khi ý thức mơ hồ, tôi chỉ nhớ mãi bên tai anh cứ lặp đi lặp lại tiếng lầm bầm gọi tên tôi. Làn da nóng bỏng, lực đạo áp đảo. Cùng với cảm giác chiếm hữu gần như mất kiểm soát ấy… Tỉnh dậy lần nữa, toàn thân ê ẩm đau nhức. Bên cạnh đã trống không. Trên tủ đầu giường đặt một cốc nước và một mẩu giấy nhắn. Nét chữ rồng bay phượng múa: "Đã để bữa sáng trong bếp. Đơn xin nghỉ phép đã được phê duyệt. Chờ anh về." 05 Câu nói "Chờ anh về" của Giang Hữu cứ như một lời nguyền. Anh còn hành hạ tôi dữ dội hơn. Dù đi công tác cũng phải gọi video họp, với cái cớ đường hoàng là "báo cáo công việc". Trong màn hình, anh vừa tắm xong. Tóc còn ướt nước, áo choàng tắm buông lỏng hờ hững, để lộ mảng lớn cơ ngực cùng phần bụng săn chắc. Ánh mắt nhìn qua màn hình cũng đủ mang theo cái móc câu. "Thư ký Khương, có nhớ anh không?" Tôi cúp máy thẳng tay. Ngày trở về trời đổ mưa tầm tã. Tôi mang tâm trạng bực bội lái xe ra vùng ngoại ô để hóng gió giải sầu. Đường đèo núi trơn trượt. Qua một khúc cua gấp, chỉ thấy ánh đèn pha chói mắt của chiếc xe tải đi ngược chiều. Tiếng phanh xe chói tai. Cú va chạm kịch liệt. Cơn đau nhói ập tới, bóng tối nuốt chửng tất cả. Tỉnh lại lần nữa, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Đầu đau như búa bổ. Bên giường có một người đang ngồi. Là Giang Hữu. Trông sắc mặt anh tồi tệ hết chỗ nói. Quầng thâm mờ mờ dưới mắt, cằm mọc đầy râu lún phún. Thấy tôi mở mắt, anh phắt đứng dậy túm chặt lấy tay tôi. Lực mạnh đến mức đáng sợ. "Khương Ninh! Em tỉnh rồi!" Giọng anh khàn đặc, mang theo sự cuồng hỉ và nỗi sợ hãi vì tưởng chừng đã mất đi rồi nay tìm lại được. Tôi muốn rút tay về, nhưng lại bị anh siết chặt hơn nữa. "Anh là ai?" Tôi cau mày, ngơ ngác nhìn anh, "Chúng ta… quen nhau sao?" Sắc mặt cuồng hỉ trên mặt anh chợt đông cứng lại. Giống như bị hắt một chậu nước đá. Ánh mắt từ nóng bỏng chuyển thành chấn động, rồi hóa thành một khoảng băng giá chết lặng. "Bác sĩ!" Anh gầm lên hướng ra ngoài cửa, giọng nói run rẩy. Kết quả kiểm tra: Chấn động não, mất trí nhớ có chọn lọc. Quên đi một số người và việc, bao gồm cả… anh. Giang Hữu đứng thẫn thờ bên cửa sổ phòng bệnh, bóng lưng cứng ngắc như một khối đá. Ánh nắng khắc họa đường viền hàm căng cứng và đôi bàn tay đang siết chặt thành đấm của anh. "Cô ấy… đã quên những gì?" Anh hỏi bác sĩ, giọng khô khốc. "Có thể là một số người và việc từng khiến cô ấy cảm thấy áp lực hoặc đau khổ lớn." Bác sĩ thận trọng đáp. Tôi thấy tấm lưng rộng của anh dao động không chê vào đâu được dù rất khẽ. Việc… đau khổ ư? Ý chỉ là… anh sao? Lồng ngực bỗng nhói lên một cách khó hiểu. 06 Sau khi xuất viện, tôi dọn về căn hộ của mình để tịnh dưỡng. Giang Hữu biến mất mấy ngày. Sau đó, căn hộ bên cạnh bắt đầu sửa sang. Tiếng ồn cực lớn. Tôi không thể chịu đựng nổi, bèn sang đập cửa. Cửa mở. Là Giang Hữu. Anh mặc chiếc áo phông xám đơn giản cùng quần thể thao, trên người còn dính chút bụi bặm. Áo phông đẫm mồ hôi, dán chặt vào đường nét cơ ngực cùng cơ bụng săn chắc. Trong tay còn cầm một chiếc cờ lê. "Có việc gì?" Anh nhướng mày, ánh mắt bình thản, mang theo chút xa cách. "Anh… anh chuyển đến ở cạnh nhà tôi à?" Tôi ngạc nhiên trố mắt. "Ừ, mới mua." Giọng anh tự nhiên: "Làm ồn đến em à? Xin lỗi nhé, sẽ xong ngay thôi." Anh nghiêng người tránh sang một bên: "Vào ngồi chút không? Anh rót nước cho." Thái độ khách sáo và xa cách. Hoàn toàn không giống vị Giang Hữu từng bước ép sát lúc trước. Tôi nghi ngờ bước vào. Căn nhà được trang trí rất cao cấp, nhưng trống hoác. "Sao lại mua nhà ở đây?" Tôi hỏi. Anh đưa cho tôi một cốc nước, ánh mắt ngay thẳng: "Gần công ty. Hơn nữa…" Anh ngưng lại một chút, nhìn tôi: "Nghe nói em bị thương và mất trí nhớ? Chúng ta là đồng nghiệp, cũng là hàng xóm, tiện bề chăm sóc nhau." "Đồng nghiệp?" "Ừ, anh là Giang Hữu của Tinh Hải. Trước kia em… từng làm việc ngắn hạn chỗ anh." Anh nói một cách nhẹ bẫng. Tôi bán tín bán nghi. Anh bắt đầu đóng vai "hàng xóm tốt". "Cô Khương, ban quản lý nói đường ống nước đang bảo dưỡng, tạm cúp nước. Sang chỗ anh vệ sinh cá nhân nhé?" Anh gõ cửa, vừa mới tắm xong, tóc còn ướt sũng, những giọt nước lăn dài qua xương quai xanh. "Khương Ninh, anh đặt đồ ăn ngoài phần hai người, ăn chung không?" Anh bưng đĩa cơm canh thơm phức, ánh mắt vô tội. "Trời mưa rồi, hay là anh tiện đường đưa em đi làm nhé?" Chiếc siêu xe của anh đỗ ngay trước cổng tòa nhà. Tôi từ chối, anh liền lẳng lặng lái xe bám theo phía sau. Vụng về, nhưng lại kiên trì đến mức khó hiểu. 07 Nửa đêm, tiếng sấm vang dội. Từ nhỏ tôi đã sợ sấm sét. Mất trí nhớ nhưng bản năng thì không quên. Tôi cuộn tròn trong chăn run lẩy bẩy. Tiếng gõ cửa vang lên, rất nhẹ. Tôi chần chừ mở cửa. Giang Hữu đứng ngoài cửa. Ánh đèn hành lang hắt từ sau lưng anh, phác họa nên một bóng hình cao lớn. Trong tay anh đang bưng một ly sữa ấm. "Nghe tiếng sấm lớn quá." Giọng anh trong đêm mưa nghe trầm khàn đặc biệt: "Sợ em giật mình." Sống mũi tôi cay xè. Anh bước vào, đưa ly sữa cho tôi. "Uống một ít đi, an thần." Tôi nâng chiếc ly còn ấm áp, đầu ngón tay run rẩy. Một tiếng sét đánh ngang trời. Tôi thét lên hoảng hốt, ly sữa tuột khỏi tay. Sữa tươi bắn đầy người anh. Chất lỏng màu trắng lập tức thấm đẫm chiếc áo phông xám mỏng manh, dán chặt vào cơ ngực và cơ bụng rắn chắc, rõ mồn một từng đường nét, thậm chí còn nhìn thấy cả phần nhô lên sẫm màu… Tôi ngượng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Vậy mà anh như không hề hay biết, đến mày cũng chẳng nhíu lấy một cái. "Đừng sợ." Giọng nói trầm thấp của anh vang lên trên đỉnh đầu, mang theo một thứ sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Cơ thể cứng đờ của tôi dần thả lỏng, bàn tay vô thức nắm chặt lấy tay anh. Tiếng sấm vẫn rền vang, nhưng không còn đáng sợ nữa. Bàn tay nóng bỏng của anh khẽ vỗ về tấm lưng tôi. Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ. "Ngủ đi, anh canh." Anh thì thầm. Đêm hôm ấy, tôi cuộn tròn trong vòng tay anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh và chìm vào giấc ngủ rất sâu. Lúc tỉnh dậy, trời đã sáng. Anh tựa đầu vào giường, đôi mắt nhắm nghiền, cằm mọc đầy râu lún phún. Một cánh tay vẫn lỏng lẻo ôm lấy vòng eo tôi. Ánh nắng rọi lên góc nghiêng tuấn tú của anh, làm dịu đi mọi nét sắc sảo. Lồng ngực bỗng có thứ gì đó lặng lẽ tan chảy. 08 Những ký ức vụn vặt bắt đầu quay ngược trở lại. Sự làm khó đáng ghét của Giang Hữu… Nụ hôn bá đạo ở buổi tiệc đấu giá… Sự quấn quýt nóng bỏng sau cơn say… Và cả… câu hét khản cổ "Khương Ninh! Đợi anh!" trong điện thoại trước vụ tai nạn. Đầu đau như búa bổ. Tôi tìm bác sĩ tái khám. "Trí nhớ đang hồi phục. Có lẽ… sẽ hơi hỗn loạn và kích động." Bác sĩ nói. Bước ra khỏi phòng khám, Giang Hữu lập tức bước tới. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen giản dị, cổ tay áo xắn lên khuỷu tay, để lộ cánh tay săn chắc. Đáy mắt ẩn giấu sự căng thẳng khó nhận ra. "Thế nào rồi?" "Đang hồi phục." Tôi day thái dương: "Có vài phân đoạn… rất hỗn loạn." Ánh mắt anh tối sầm lại. "Nhớ ra gì rồi?" Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Tôi không đáp, trừng trừng nhìn anh. Cơn đau đầu càng dữ dội hơn. "Đưa em về đi." Giọng tôi mệt mỏi. Trên xe, sự im lặng tựa như một bức tường hữu hình. Anh tập trung lái xe, đường nét gương mặt căng cứng. Điện thoại rung lên. Anh liếc nhìn, là cuộc gọi từ công ty. "Alo?"
