Sau khi được Quốc công phủ đón về, ta và vị giả thiên kim đều được giữ lại.Phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng đều nói mình không thiên vị.Váy Lưu Tiên có hai chiếc, vải lệ chi cũng là hai phần.Nếu huynh trưởng tự tay đan con diều tặng Sính Nhi.Thì hôm sau, chắc chắn sẽ mua ở cửa tiệm cho ta một con tốt hơn.Duy chỉ có vị vị hôn phu tài mạo song toàn của phủ Hoài Dương Hầu kia, là chỉ có một phần duy nhất.Người nhà thay nhau khuyên bảo ta:"Ấu Nguyệt, những thứ khác phụ mẫu đều sẽ chia đều như nhau, nhưng tình cảm giữa Thế tử và Sính Nhi, người ngoài không thể nào bì kịp.""Con chớ nên mơ tưởng!"Tạ Sính Nhi nghe xong liền khóc lóc đòi hủy hôn:"Muội vốn đã chiếm lấy vị trí của tỷ tỷ, sao có thể giành tiếp hôn ước của tỷ tỷ chứ?"Phụ mẫu đều đau lòng vì nàng ta hiểu chuyện, huynh trưởng lại càng tỏ vẻ bất mãn với ta.Ta cúi đầu, thật vất vả mới tìm được cơ hội lên tiếng:"Ở Thanh Châu, ta đã sớm có hôn ước rồi."1Giọng nói quá nhỏ, tựa như hòn đá rơi xuống đầm sâu, chẳng thể tạo nổi một chút gợn sóng.Sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn lên người Tạ Sính Nhi.Giống như vô số lần trước đó, chẳng ai quan tâm đến những gì ta nói.Mẫu thân ôm lấy Sính Nhi, giọng điệu mang theo vẻ quở trách:"Ai bảo con học cho hiểu chuyện đến thế này? Mẫu thân sao không biết tâm ý của con dành cho Thế tử chứ?"Người nhẹ nhàng v**t v* lưng nàng ta:"Cô nương ngoan, lớn thế này rồi mà lần đầu chịu loại ủy khuất này, lòng mẫu thân đau tựa cắt.""Con cứ yên tâm làm tiểu thư của con, cả đời vô lo vô nghĩ mới là tốt, hà cớ gì phải học cách nhẫn nhịn chịu thiệt."Ta nhìn mẫu thân, động tác dịu dàng và thân mật như thế.Người chưa từng làm thế với ta.Huynh trưởng quay đầu nhìn ta, cố kìm nén cảm xúc.Giọng điệu cố giữ bình tĩnh hết mức:"Ấu Nguyệt, những năm qua, chúng ta biết muội đã chịu ủy khuất, chắc hẳn cũng chẳng từng đọc sách thánh hiền.""Cho nên muội không hiểu chữ tình xuất phát từ tâm, người ngoài làm sao có thể cưỡng cầu?""Những việc này mọi người đều không trách muội."Mẫu thân cũng nhẫn nại nhìn ta, giọng dịu dàng:"Cùng là nữ nhi của mẫu thân, mẫu thân tự nhiên biết tâm tư của con, nam tử như Thế tử quả thực khó tìm.""Mẫu thân xuất thân từ Phạm Dương Lư thị, được nuôi dạy trong cảnh vàng ngọc thực sự.Lời nói nhẹ nhàng khẽ khàng, dịu dàng hơn nhiều so với dưỡng mẫu Kiều di nương của ta.Người tỉ mỉ phân tích từng câu từng chữ cho ta:"Thế nhưng gả cao ắt khó khăn, con tuy là do mẫu thân sinh ra, nhưng từ nhỏ được nuôi dưỡng ở nhà họ Triệu, cái loại gia đình tiểu môn tiểu hộ ấy, tầm nhìn kiến thức đều bị hạn hẹp.""Mẫu thân cũng là vì muốn tốt cho con thôi.""Con thử nghĩ mà xem, từ khi con trở về, trong nhà chuyện gì chẳng được chia đều?"Ta cúi đầu, vân vê tay áo của chính mình.Không cẩn thận, lại kéo ra một sợi chỉ trên đó.Ta cầm sợi chỉ ấy, cảm thấy có chút khó xử.Thực ra mẫu thân nói cũng không sai.Từ khi trở về Quốc công phủ, ai nấy đều bảo muốn bù đắp cho ta.Huynh trưởng nhận được váy Lưu Tiên trong cung ban thưởng, liền đem khoe như bảo vật dâng cho Sính Nhi.Hôm sau, liền sai thêu nương trong phủ gấp rút làm cho ta một chiếc.Chỉ là thời gian gấp gáp, cổ tay áo làm không được tốt cho lắm.Ta ở trong phủ quá rảnh rỗi, không có việc gì làm lại rút vài sợi chỉ từ ống tay áo ra.Chẳng mấy ngày, thế mà đã rút mất một đoạn dài.Nhưng cũng không sao, dù sao tay áo thêu nương làm cũng hơi dài.Trong phủ có quản sự từ Lĩnh Nam trở về, đi thuyền quan mang theo hai sọt vải lệ chi tươi.Nói là tiểu thư thích ăn thứ này nhất.Tạ Sính Nhi ăn nhiều nên không ngon miệng, liền chẳng chịu dùng cơm.Mẫu thân lo lắng ta cũng không ngon miệng, nên chỉ bảo hạ nhân lấy cho ta một đĩa nhỏ.Ngay cả chuyện con diều Sính Nhi chơi cùng các quý nữ vào tiết đạp thu, khi huynh trưởng làm cho nàng ta.Cũng bảo quản sự tiện thể mua cho ta một cái ở cửa tiệm.Thế nhưng họ lại không cho ta đi đạp thu."Con cái gì cũng không biết, nếu cùng bọn họ đi ra ngoài, ngâm thơ vẽ tranh, con không đáp lại được, chẳng phải sẽ rất khó xử sao?"Ta vốn định giải thích, thực ra ta biết ngâm thơ làm khúc.Nhưng chẳng một ai muốn nghe ta nói hết câu.Con diều nằm đó, chẳng ai đoái hoài.Cũng dần trở nên chán ngắt, phủ một lớp bụi mờ.2.Cuối cùng vẫn là Thái tử ca ca xuất cung, lén đưa ta ra ngoài chơi một chuyến.Sợ mẫu thân tức giận, lại chê ta không giống khuê nữ nhà quyền quý.Ta cố ý cải trang thành nam nhi, lại còn đội mũ che mặt.Thế nên tại thi hội, ngay cả Sính Nhi cũng không nhận ra ta, chỉ tưởng là bằng hữu của Thái tử.Lúc bọn họ đối thơ, ta cũng góp một hai câu.Cả chỗ ngồi tĩnh lặng trong chốc lát, mọi người đều dõi theo tiếng nói mà nhìn về phía ta.Thôi Hành, thế tử Hoài Dương Hầu phủ, ánh mắt liền rơi trên người ta, lộ rõ vẻ hứng thú."Điện hạ tìm đâu ra vị cao nhân này, sao không cho chúng ta chiêm ngưỡng dung mạo thực sự?"Thái tử ca ca đắc ý:"Thôi thế tử sáng suốt như vậy, lẽ nào không nhìn ra người bên cạnh cô là một cô nương? Nhà gia giáo nghiêm, hôm nay lén ra ngoài chơi, đương nhiên không tiện phô trương."Thôi Hành còn muốn hỏi tiếp, Tạ Sính Nhi đã chu môi:"Thế tử ca ca chẳng lẽ thấy người ta là một cô nương, liền nảy sinh lòng thương hoa tiếc ngọc rồi sao?"Lời nói chứa đầy vị chua, người xung quanh liền bật cười.Thôi Hành bèn dời mắt đi, mãi đến lúc ta rời khỏi, ta mới phát hiện ánh mắt y vẫn còn dõi theo ta mấy cái.Cho nên, ta đã từng gặp thế tử.Trong lòng còn từng âm thầm tán thưởng mấy câu.Chẳng trách mỗi dịp Xuân triều, các quý nữ trong kinh vây quanh xe ngựa của y mà ném hoa tươi quả ngọt.Có thể làm tắc nghẽn cả một con phố.Là nhân vật mà đến cả công chúa cũng luôn tơ tưởng muốn gả cho.Chỉ tiếc là Quốc công phủ và Hầu phủ đã định ước từ trong bụng mẹ.Thôi Hành vốn định sẵn là để làm con rể nhà họ Tạ.Nhưng con gái nhà họ Tạ bỗng chốc biến thành hai người, mọi người liền rơi vào thế khó.Quốc công phụ thân vốn nói:"Ấu Nguyệt tìm được là chuyện vui, không nên vì chút việc này mà làm gia đạo bất an.""Truyền ra ngoài, còn tưởng là nó thiện đố, làm hỏng thanh danh của nó.""Vẫn cứ theo cũ, hôn sự đương nhiên định cho Sính Nhi."Thế mà Tạ Sính Nhi lại ủy khuất bật khóc, kiên quyết không đồng ý:"Muội vốn đã chiếm mất vị trí của tỷ tỷ, làm sao có thể c/ư/ớp nốt hôn ước của tỷ tỷ nữa?"Thế là, mọi người nhìn sắc mặt ta liền biến đổi.Ánh mắt đau lòng của huynh trưởng gần như vỡ vụn.Huynh ấy giận dữ đấm mạnh xuống bàn:"Sớm biết khó xử thế này, ngày đó ta thà rằng ngươi chưa từng cứu ta."3.Thực ra chính ta cũng hối hận rồi.Nếu như ngày đó ở Thanh Châu, không vô tình gặp Thái tử bị á/m s/át.Không giấu y trong ngôi miếu hoang, tháng ngày của ta có lẽ vẫn như trước kia, vô ưu vô lo.Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Huynh trưởng có lẽ lúc đầu cũng chẳng muốn nhận ta.Chẳng qua là do bị phát hiện ta giấu nam tử lạ trong miếu, danh tiết tổn hại.Sợ cha ta ở Thanh Châu đến tìm huynh ấy đòi lời giải thích.Thái tử kim tôn ngọc quý, tất nhiên chỉ có thể là huynh ấy chịu nhún nhường, nên mới nói ra chuyện ta và nương của huynh ấy có dung mạo giống nhau.Không ngờ lại khơi ra chuyện cũ năm xưa, là do lúc lâm nạn năm đó hai nhà đã ôm nhầm trẻ sơ sinh.Thái tử đứng ra chủ trì, ta liền được đưa về Quốc công phủ.Người người đều nói, Ấu Nguyệt từ nhỏ lưu lạc, chịu khổ nhiều rồi.Thế nhưng ngay đêm đầu tiên ta đến thỉnh an.Qua khung cửa sổ chạm khắc, ta thấy mẫu thân cúi đầu, lau nước mắt:"Sính Nhi khóc lóc nói không nỡ rời xa ta, không chịu về vùng quê Thanh Châu kia.""Ta cũng nuôi dạy nó bấy nhiêu năm, lại nỡ lòng nào để nó đi?""Theo ta thấy, thà rằng không tìm về thì hơn..."
