Vậy là Đường Vũ An và Chu Khởi tạm biệt Hoàng đế bệ hạ, đi theo Tái Nặc Tư vào trong hậu điện. Hoàng cung Roland không lộng lẫy xa hoa như tưởng tượng, mà ngược lại, nét cổ kính trong kiến trúc lại khiến cho người ta có cảm giác lịch sử thăng trầm. Đi qua cung điện vào đến hoa viên thì cảm giác như bừng sáng hẳn lên, cây cối xanh tươi, hoa nở rực rỡ, cảnh tượng tràn đầy sức sống này đã làm vơi đi bầu không khí trang nghiêm tẻ nhạt chốn cung đình.
Đi dọc theo con đường hoa vào sâu bên trong, chẳng mấy chốc, một hồ nước tuyệt đẹp hiện ra trước mắt. Và ngay bên bờ hồ, họ nhìn thấy một thiếu niên xinh đẹp tóc bạc mắt tím, cậu ấy đang ngồi đung đưa trên xích đu, lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ yên ả.
Đứng bên cạnh cậu ấy còn có một bóng dáng quen thuộc — Tư Thịnh, vị Nguyên soái đế quốc được mệnh danh là “Vị thần bảo hộ của Roland”.
Cảnh tượng ấy thực sự rất đẹp và bình yên, trông cứ như một bức tranh vậy.
“Tư Nặc.”
Mãi cho đến khi Tái Nặc Tư lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh đó, thiếu niên có chút ngơ ngác quay đầu nhìn về phía này, phải mất vài giây sau mới nhận ra người đến là ai, cậu ấy vội vàng leo xuống xích đu, khuôn mặt rạng rỡ vui vẻ chạy về phía này.
“Hoàng huynh!”
Tái Nặc Tư bước tới đón, đưa tay ra đỡ cậu ấy thật vững vàng, mới chạy có vài bước thôi mà trên trán thiếu niên đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng rồi. Đường Vũ An đi chậm hơn vài bước, không nhịn được mà tò mò quan sát cậu ấy kỹ hơn.
Tư Nặc · Roland, đây là cái tên mà thời gian gần đây họ thường xuyên nghe mọi người nhắc đến. Khi đi dạo quanh hoàng thành, cuối cùng Đường Vũ An và Chu Khởi cũng hiểu tại sao vị Tam hoàng tử điện hạ này lại có danh tiếng cao đến thế trong lòng dân chúng. Nghe đồn mười hai năm trước, Roland gặp phải tai họa diệt vong, cả hoàng thành bị thú triều nhấn chìm trong biển máu. Vào thời khắc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc đó, chính vị Tam hoàng tử điện hạ này đã hy sinh năm mươi năm tuổi thọ của mình để khởi động trận pháp thượng cổ, nhờ đó mà Roland mới có thể tồn tại qua cơn thú triều kinh hoàng kia.
Lúc ấy, Tư Nặc điện hạ thậm chí còn chưa tròn sáu tuổi. Trong suốt mười hai năm qua, lại nhờ những ý tưởng kỳ lạ và táo bạo của cậu ấy mà chế độ tuyển chọn và bồi dưỡng nguyên tố sư của Roland được cải cách mạnh mẽ, khiến số lượng nguyên tố sư tăng lên gấp bội. Sự gia tăng của nguyên tố sư cùng với sự che chở của trận pháp thượng cổ đã giúp Roland có được cơ hội để thở, dần dần đứng vững gót chân, cuối cùng cũng có sức mạnh để thu hồi lại những vùng lãnh thổ đã mất…. Đáng tiếc là vị Tư Nặc điện hạ tài hoa này lại không có thiên phú ma pháp.
Điều này có nghĩa là cậu ấy cũng giống như người bình thường, chỉ có tuổi thọ khoảng bảy tám mươi năm, sau khi hiến tế mất năm mươi năm cuộc đời, e là hiện giờ cậu ấy chẳng thể sống quá ba mươi tuổi, chắc chắn sẽ chết yểu mất thôi. Cho nên người dân Roland mỗi khi nhắc đến cậu ấy đều rất biết ơn và xót xa vô hạn. Giống như Lý Triết Thành từng cảnh báo, ở đế quốc Roland, tuyệt đối không được bất kính với Tư Nặc điện hạ, nếu không sẽ phải hứng chịu sự thù địch và tấn công của toàn thể dân chúng.
Đường Vũ An cũng rất khâm phục và tò mò về vị điện hạ này, xem ra loại thuốc tăng tuổi thọ mà bệ hạ Leopold muốn tìm chính là để cho cậu ấy. Tuổi tác của cậu ấy trông nhỏ hơn Đường Vũ An tưởng tượng nhiều, tuy sắp đến lễ trưởng thành rồi, nhưng nhìn thì chỉ như mới mười bốn mười lăm tuổi thôi. Cũng là tóc bạc mắt tím, nhưng cậu ấy lại có vẻ đẹp và khí chất hoàn toàn khác biệt so với cha và anh trai mình.
Vị Nguyên soái Tư Thịnh kia cũng đã đi tới, anh ta im lặng đứng bên cạnh thiếu niên, đứng sững sững như một người bảo hộ trung thành. Vị thần bảo hộ của đế quốc có thể một mình g**t ch*t cả ngàn con thú tinh tế, khi ở bên cạnh thiếu niên mỏng manh này, dáng vẻ lại vô cùng khiêm nhường và cung kính. Ánh mắt anh ta nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi cũng lạnh lùng, sắc bén vô cùng, chỉ khi nhìn sang Tư Nặc mới để lộ ra vài phần dịu dàng hiếm hoi.
Sau khi Tái Nặc Tư giới thiệu, cuối cùng thiếu niên cũng phát hiện ra sự hiện diện của Đường Vũ An và Chu Khởi.
“Chào hai người, tôi là Tư Nặc.”
Cậu ấy chậm rãi chào hỏi bọn họ, trông ngoan vô cùng ngoan ngoãn và hiền lành, cứ như một chú cừu non mềm mại vậy, làm Đường Vũ An rất muốn đưa tay ra xoa đầu cậu ấy một cái. Tất nhiên là dưới ánh mắt như hổ rình mồi của vị Nguyên soái Tư Thịnh kia, Đường Vũ An cũng chẳng có gan mà làm thế.
“Chào cậu, tôi là Đường.”
Cậu cũng tự giới thiệu, đồng thời lấy quà ra tặng luôn.
“Nghe nói cậu sắp đến lễ trưởng thành rồi, đây là chút quà mọn bọn tôi chuẩn bị cho cậu, hi vọng cậu sẽ thích.”
Tư Nặc cũng không tỏ ra quá hứng thú với món quà, sau khi lịch sự cảm ơn thì cứ để mặc cho Tư Thịnh nhận lấy. Dưới sự dẫn dắt của Tái Nặc Tư, mọi người chuyển sang ngồi ở chiếc bàn tròn đặt dưới giàn hoa. Sau khi Tư Nặc ngồi xuống, Tư Thịnh liền nhận lấy tấm chăn mỏng từ tay người hầu gái, khoác nhẹ lên vai thiếu niên, tiếp đó lấy khăn tay ra, tỉ mỉ lau đi lớp mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ấy.
Gương mặt thiếu niên ửng hồng, rõ ràng là có chút ngượng ngùng vì được chăm sóc quá kỹ, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên, đợi đến khi Tư Thịnh lau mồ hôi xong rồi đứng lại về phía bên cạnh mình.
Tái Nặc Tư thì có vẻ đã quá quen với cảnh tượng này rồi, còn mỉm cười dặn dò: “Bên hồ gió to lắm, em phải chú ý giữ ấm đấy.”
Tư Nặc ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Sau đó, Đường Vũ An mới mở lời vào việc chính: “Bọn tôi là Thương Nhân Lang Thang đến từ thế giới khác, rất có hứng thú với ma pháp của Roland nên muốn vào Học viện Nguyên tố sư để học tập.”
“Không biết Tư Nặc điện hạ có thể giúp bọn tôi viết một lá thư giới thiệu được không?”
Cậu nói xong, Tư Nặc ngẩn người ra một lúc lâu mới phản ứng lại: “Thế giới khác sao?”
“Đúng vậy, bọn tôi đến từ một thế giới khác.” Đường Vũ An kiên nhẫn giải thích, “Không phải là hành tinh khác đâu nhé, mà là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với nơi này….”
Tư Nặc ngơ ngác nhìn Đường Vũ An, rồi đôi mày thanh tú dần nhíu lại, khuôn mặt vốn đang hồng hào bỗng chốc trở nên trắng bệch không còn một giọt máu.
Phát hiện ra sự bất thường của cậu ấy, Đường Vũ An lo lắng hỏi: “Điện hạ, cậu sao thế?”
Lúc này Tư Thịnh đã nhanh chóng ngồi xổm xuống, khuôn mặt anh ta vô cùng căng thẳng kiểm tra tình trạng của Tư Nặc.
“Điện hạ?”
“Tư Thịnh, tôi… tôi hơi đau đầu…”
Tư Thịnh vội vàng bế bổng cậu ấy lên, rồi ngay sau đó biến mất tại chỗ, không để lại chút dấu vết nào. Đường Vũ An và Chu Khởi đều ngớ người ra, chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tái Nặc Tư mỉm cười trấn an họ, nhưng vẻ lo âu trên mặt lại không giấu được, anh ta nhìn về hướng tẩm cung của em trai mình, thở dài nói: “Từ nhỏ Tư Nặc đã mắc chứng đau đầu quái ác, chữa mãi mà không khỏi….”
Vì sự cố bất ngờ này mà hôm nay chưa lấy được thư giới thiệu, Tái Nặc Tư tiễn họ ra khỏi hoàng cung xong liền vội vã quay lại đi xem xét tình hình của Tư Nặc.
“Không biết Thuật Quang Dũ có tác dụng gì với Tư Nặc không nhỉ?” Đường Vũ An cũng khá thích vị Tam điện hạ này, nghĩ đến tuổi thọ ngắn ngủi và bệnh tật của cậu ấy mà thấy không đành lòng.
Chu Khởi lại lắc đầu: “Roland cũng có nguyên tố sư hệ Quang mà, chắc bọn họ đã thử hết rồi.”
Kỹ năng của họ mà dùng ở cái nền văn minh ma pháp lâu đời như Roland này thì đúng là múa rìu qua mắt thợ.
“Vậy còn thần lực của em thì sao?” Đường Vũ An lí nhí hỏi.
Chu Khởi không chắc chắn lắm, trầm ngâm suy nghĩ.
“Anh cảm thấy dường như vị điện hạ này có chút không bình thường.”
Anh tu luyện quy tắc tự nhiên, nên có thể lờ mờ cảm nhận được trên người Tư Nặc có một loại sức mạnh tương tự như tự nhiên, hơn nữa lại vô cùng thuần khiết….
“Hơi giống với vị thần linh kia.”
Nghe vậy, Đường Vũ An kinh ngạc trố mắt lên nhìn, cậu lại hạ thấp giọng xuống thì thầm: “Là vị ở bên cạnh Lang Trạch hả anh?”
Chu Khởi gật đầu xác nhận.
Đường Vũ An bất giác nhìn lại về phía hoàng cung, nghe Tái Nặc Tư nói trước kia Roland từng tồn tại tín ngưỡng thần linh, lẽ nào thế giới này thật sự có thần linh tồn tại à?
“Chúng ta về chế tạo trứng tăng cường thể chất đi.” Chu Khởi nói, “Chắc là cái này sẽ phát huy chút tác dụng đấy.”
Nếu Tư Nặc không thể tu luyện, thì muốn tăng tuổi thọ cũng chỉ còn cách tăng cường thể chất này thôi.
“Ừm, được!”
Đường Vũ An và Chu Khởi quay về khách sạn, nhưng sau đó thì họ tạm thời không có cơ hội tiếp xúc với vị Tư Nặc điện hạ kia nữa. Bởi vì, lễ trưởng thành của cậu ấy đã đến rồi.
Cả hoàng thành đều đang bận rộn tất bật chuẩn bị cho buổi lễ trọng đại này, ngay cả Tái Nặc Tư đang phải kiêm nhiệm việc xây dựng trận pháp dịch chuyển cũng không ngoại lệ.
Mãi cho đến khi buổi lễ kết thúc êm đẹp, Đường Vũ An và Chu Khởi mới gặp lại Tái Nặc Tư.
Chỉ là…
“Tư Thịnh đã đưa Tư Nặc đi du lịch xa rồi.” Tái Nặc Tư thông báo, “Đây là thứ mà trước khi đi, em ấy nhờ tôi chuyển cho hai người.”
Đường Vũ An nhìn qua, phát hiện ra đó chính là lá thư giới thiệu quý giá mà họ đang cần!
“Tuyệt quá đi mất!”
Không ngờ mới chỉ gặp mặt có một lần mà Tư Nặc điện hạ vẫn còn nhớ đến lời thỉnh cầu của họ, cậu ấy có thể đi du lịch được, chắc là sức khỏe cũng đã khá hơn rồi nhỉ?
“Cảm ơn anh nhiều lắm, Tái Nặc Tư điện hạ.”
Đường Vũ An tặng số trứng tăng cường thể chất đã chuẩn bị sẵn cho Tái Nặc Tư, rồi hào hứng kéo tay Chu Khởi đi đến Học viện Nguyên tố sư báo danh.
Sau bảy năm, cuối cùng họ cũng được quay lại trường học, một lần nữa trở thành học sinh cắp sách đến trường.
Hơn nữa, lần này thứ bọn cậu cần học lại chính là — Ma pháp!
Toàn Văn Hoàn.