Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Em Mơ Thấy Anh

Chapter 268Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Nhìn thiếu niên đang dựa dẫm bên cạnh mình, cứ quấn lấy mình như ngày xưa, tuy vẫn chưa nhận được câu trả lời hoàn toàn đúng như kỳ vọng, nhưng mà…. Chu Khởi vẫn không kìm được mà nhếch khóe môi lên, trong lòng trào dâng một cảm giác vui sướng khó mà diễn tả bằng lời được.

Anh nhẹ nhàng nhéo mũi Đường Vũ An một cái, nói: “Đây là việc chỉ những người yêu nhau mới được làm, chúng ta là bạn tri kỷ, là anh em tốt, không được làm thế đâu.”

Đường Vũ An không nhịn được phồng má lên: “Nhưng rõ ràng trước đó anh muốn hôn em mà!”

“Lúc biến thành người cá ấy, à đúng rồi! Còn cả lần trước đó nữa!” Như tia chớp xẹt qua não, trước mắt cậu hiện lên vài hình ảnh cũ, sợi dây liên kết trong đầu lập tức nối lại với nhau. “Chính là lúc ở vị diện khác lần trước ấy, anh đè em xuống giường, còn sờ cằm em nữa! Chính là… chính là cái lần em chọc vào… chỗ đó của anh ấy!”

Càng nói, Đường Vũ An càng lộ ra vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý, nhìn Chu Khởi như thể vừa phát hiện ra một châu lục mới vậy.

“Lúc đó anh đã muốn hôn em rồi đúng không?”

Trên mặt Chu Khởi hiếm khi hiện lên vẻ bối rối, anh khẽ ho khan một tiếng, suýt chút nữa thì sặc nước bọt của chính mình. Anh quay đi chỗ khác, Đường Vũ An lại ép sát tới, bắt anh phải nhìn mình, cả người dính chặt lấy anh. Chu Khởi không chỉ đỏ tai, mà đến cổ cũng đỏ ửng lên rồi.

Hai người giằng co một lúc lâu, cuối cùng Chu Khởi dứt khoát gật đầu, kiểu vò mẻ không sợ sứt nữa: “Đúng đấy, từ lúc đó anh đã muốn hôn em rồi, thì sao nào?”

Lúc này Đường Vũ An mới chịu lùi ra một chút, nhưng hai tay vẫn ôm chặt cứng lấy cánh tay anh.

“Chẳng sao cả.” Cậu cười híp cả mắt: “Em cho anh hôn đấy, bây giờ anh có thể hôn em được rồi.”

Nói xong, thiếu niên lại chu cái mỏ lên, hai má cậu ửng hồng phấn nộn, đôi môi chu ra trông hệt như một quả cherry căng mọng, mời gọi Chu Khởi đến nếm thử. Rõ ràng động tác thì vụng về, nhưng lại nhiệt thành và ngây thơ đến lạ. Đáng yêu quá đi mất….

Chu Khởi nhìn cậu, không nhịn được mà nuốt nước miếng, thế nhưng ngay khi Đường Vũ An càng lúc càng ghé sát lại, anh vẫn đưa tay chặn trán thiếu niên, đẩy cái đầu đang sán tới của cậu ra xa.

“Anh đã nói rồi, đây là chuyện chỉ người yêu mới được làm, không chỉ với anh, mà với bất kỳ ai khác cũng vậy, khi chưa xác định quan hệ thì không được làm chuyện này, biết chưa?”

Nói đến cuối, giọng điệu của anh thậm chí còn có chút nghiêm khắc.

Đường Vũ An thu lại tư thế, bĩu môi nói: “Anh làm gì mà hung dữ thế? Ngoài anh ra, em cũng có muốn hôn ai khác đâu.”

Chu Khởi cảm thấy tim mình bỗng hẫng một nhịp.

“Thật không?”

Đường Vũ An hậm hực: “Thật giả cái gì?”

“Ý anh là….” Chu Khởi căng thẳng l**m môi, xác nhận lại một lần nữa, “Ngoài anh ra, em chưa từng nghĩ đến việc muốn hôn người khác? Cho dù có tò mò đến mấy cũng chưa từng nghĩ tới?”

“Đúng rồi, em chỉ muốn hôn anh thôi mà.”

Ánh mắt Đường Vũ An lại rơi trên môi Chu Khởi, khuôn mặt cậu đỏ bừng bừng, rõ ràng là rất xấu hổ, nhưng trong đáy mắt lại ngập tràn khao khát và mong đợi.

“Em chỉ muốn biết hôn môi với anh là cảm giác thế nào thôi…”

Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại của thiếu niên rót vào tai Chu Khởi, nghe như âm thanh tuyệt diệu nhất trần đời. An An chỉ muốn hôn mình anh, vậy có phải là…. Chu Khởi còn đang ngẩn ngơ, giọng nói của Đường Vũ An lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

“Anh Tiểu Khởi, anh cứ hôn em một cái đi mà! Một cái thôi…” Cậu dậm chân bình bịch, chẳng khác nào đứa trẻ con đang ăn vạ đòi kẹo với anh trai.

Thế nhưng, Đường Vũ An rất nhanh đã nhớ tới lời Chu Khởi vừa nói, lập tức thay đổi chiến thuật.

“Vậy thì chúng ta xác định quan hệ đi, không làm bạn tri kỷ hay anh em gì nữa, làm người yêu luôn đi! Giống như Mặc Ngọc và Ngải Lục ấy!”

Xác định quan hệ xong là có thể hôn rồi đúng không?

Chu Khởi nhìn cậu, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Mặc Ngọc và Ngải Lục không chỉ đơn giản là người yêu đâu.”

“Thế là gì?”

“Lúc đăng ký hộ khẩu ở mái ấm, trong cột quan hệ bọn họ ghi là… bạn đời.”

Đường Vũ An chớp mắt, ngạc nhiên thốt lên: “Vậy là… họ kết hôn rồi hả? Đàn ông với đàn ông cũng có thể kết hôn sao?”

“Ở thế giới cũ của chúng ta thì không được, nhưng đây là thế giới mới mà.”

Hơn nữa lại còn là ở ngay tại quê hương do chính họ xây dựng nên, quy tắc đương nhiên là do họ tự định đoạt, vả lại nhìn phản ứng của ông Lý, hình như ông cũng chẳng ngạc nhiên lắm.

Chu Khởi đưa tay xoa xoa đầu Đường Vũ An: “Nhưng mà, đây không phải là vấn đề em cần cân nhắc lúc này.”

“Tại sao?”

“Đợi thêm hai năm nữa đi.” Chu Khởi nói, “Hai năm sau, đợi khi em thực sự trưởng thành, có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm với bản thân mình, lúc đó hãy cho anh một câu trả lời.”

“Trong khoảng thời gian này, em có thể suy nghĩ thật kỹ, chúng ta sẽ tiến thêm một bước, trở thành mối quan hệ thân mật hơn hiện tại, hay là dừng lại ở đây…. Đợi hai năm nữa, em hãy nói cho anh biết.”

“Sao phải đợi lâu thế?” Đường Vũ An bất mãn kêu lên.

“Em lớn rồi mà, em là người lớn rồi!”

Nhìn bộ dạng vẫn còn vương nét trẻ con của cậu, Chu Khởi lắc đầu đầy bất lực, anh nói: “Bởi vì…. anh rất nghiêm túc.”

Anh nắm lấy tay Đường Vũ An, áp lên lồng ngực mình.

“Anh thích em, tình cảm này đã kéo dài từ rất lâu rất lâu rồi, lâu đến mức anh không còn cách nào quên được nữa.”

“Thích một người sẽ trở nên tham lam, muốn em chỉ nhìn mình anh, chỉ thuộc về anh, không thể dung thứ cho việc giữa chúng ta xuất hiện người thứ ba…”

Đường Vũ An nghe lời tỏ tình của anh, hai má dần nóng ran, nhưng ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc hẳn. Đây là lần đầu tiên Chu Khởi bộc bạch tâm sự với cậu một cách chân thành đến thế.

“Cho nên em đừng vội cho anh câu trả lời, em có rất nhiều thời gian để suy nghĩ cho kỹ, xem có muốn chấp nhận tình cảm này của anh hay không?”

“Nếu như sự tò mò của em đối với anh nhạt dần, không muốn ở bên anh nữa… thì giữa chúng ta vẫn còn đường lui.”

“Đường lui gì cơ?” Đường Vũ An không hiểu.

“Giữ nguyên mối quan hệ như bây giờ, chúng ta vẫn là anh em tốt nhất, bạn tri kỷ thân thiết nhất.” Chu Khởi đáp.

Đối với Chu Khởi mà nói, Đường Vũ An thật sự quá đỗi quan trọng. Anh không thể nào để mất cậu được, nếu như việc trở thành người yêu có khả năng làm thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của họ, khiến anh có nguy cơ mất cậu mãi mãi… thì anh thà rằng đừng bao giờ bắt đầu còn hơn.

Đường Vũ An ngẫm nghĩ lời anh nói, cậu nghiêng đầu hỏi: “Vậy là sau khi thành người yêu rồi thì không làm anh em bạn bè được nữa hả anh?”

“Không quay lại được đâu.”

Chu Khởi đưa tay muốn sờ má cậu, nhưng đưa ra được một nửa lại rụt về, “Quan hệ yêu đương mà tan vỡ, thì khó mà lùi về trạng thái trước kia được lắm.”

Anh đã xem không ít phim ảnh và sách báo về tình yêu, đây là kết luận anh rút ra được. Tuy cũng có những câu chuyện gương vỡ lại lành, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh An An cãi nhau, giằng co với mình, tâm trạng anh đã tệ vô cùng rồi. Anh hoàn toàn không dám tưởng tượng, sau khi hai người trải qua những ngọt ngào như thế, lại phải quay về vị trí cũ, thậm chí là quan hệ đóng băng, thì anh sẽ đau khổ đến nhường nào, Chu Khởi cảm thấy, chắc mình sẽ phát điên mất…

Đúng lúc này, trên má bỗng truyền đến xúc cảm mềm mại, Chu Khởi ngẩn ra, liền thấy thiếu niên không biết đã vươn tay ra từ lúc nào, đang nhẹ nhàng sờ lên mặt anh.

“Anh Tiểu Khởi, anh nghĩ nhiều thật đấy.” Đường Vũ An nhìn anh có vẻ rầu rĩ. Mặc dù cậu cũng biết tính cách của anh Tiểu Khởi là vậy, nhờ sự thận trọng và đa nghi của anh mà họ mới đi được thuận lợi đến tận bây giờ. Thế nhưng, có đôi khi cậu vẫn thấy anh Tiểu Khởi bi quan quá mức.

Đường Vũ An thu tay về, bất lực gật đầu, nhưng cũng rất thấu hiểu: “Thôi được rồi, cứ làm theo ý anh đi, nếu như thế có thể khiến anh an tâm hơn một chút.”

Chu Khởi ngẩn ngơ nhìn cậu.

“Mặc dù em thấy chẳng cần thiết lắm đâu… Hơn nữa giữa chúng ta, vốn dĩ đâu thể nào xuất hiện người thứ ba được.”

Đường Vũ An gãi gãi đầu nói: “Nhưng mà em sẽ suy nghĩ thật kỹ, đợi đến lúc chứng minh được em không phải hứng lên ba phút là chán, bọn mình sẽ hôn nhau nhé!”

Chu Khởi vừa hé miệng định nói gì đó, thì thấy thiếu niên lại sán tới, dùng hai tay vòng qua eo anh. Đường Vũ An tựa vào lòng anh, hơi ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời: “Không cho hôn, thế thì ôm một cái chắc được chứ hả?”

Chu Khởi cảm thấy như có một chiếc lông vũ đang nhẹ nhàng gãi vào đầu tim mình. Anh không sao trả lời được, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn Đường Vũ An.

Đường Vũ An bèn lầm bầm: “Trước đây bọn mình cũng hay ôm mà, cho nên anh không được đẩy em ra nữa đâu đấy…”

Lời còn chưa dứt thì Chu Khởi đã dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy cậu, anh ôm chặt đến mức Đường Vũ An cảm thấy hơi khó thở một chút. Cũng may, rất nhanh sau đó Chu Khởi đã nới lỏng vòng tay ra một chút, nhưng vẫn ôm riết lấy cậu không buông. Đường Vũ An tựa cằm lên vai Chu Khởi, khóe mắt liếc thấy vành tai đã đỏ lựng của anh, không nhịn được mà cười trộm một cái. Tất nhiên, má cậu cũng đang nóng hầm hập đây này. Mặc dù trước đây hai người cũng ôm nhau không ít, nhưng… bây giờ cảm giác đúng là có chỗ nào đó khang khác thật. Vì đang nghiêng đầu quan sát, nên mũi cậu chạm vào cổ Chu Khởi, Đường Vũ An liền khẽ khịt mũi hít hà.

Thơm thật đấy!

Sao trước đây cậu không phát hiện ra mùi trên người anh Tiểu Khởi lại dễ chịu thế này nhỉ? Đường Vũ An không kìm được mà dụi mặt vào hõm cổ Chu Khởi, híp mắt hít thật sâu hơi thở của anh. Cậu không hề phát hiện ra, vành tai của chàng thanh niên lại càng đỏ dữ dội hơn.

Chu Khởi: “…”

An An đang làm cái gì thế này? Anh mím môi, nhưng dù thế nào cũng không đè xuống được nhiệt độ đang nóng rực trên mặt.

Ngay khi Chu Khởi hơi nghiêng đầu, cũng định học theo Đường Vũ An, hít hà hơi thở ấm áp mềm mại trên người cậu, thì từ đằng xa bỗng truyền đến một tràng âm thanh ồn ào, cắt ngang hành động của họ.

“Có chuyện gì thế nhỉ?”

Đường Vũ An mở mắt nhìn về phía đó.

Chu Khởi có chút hụt hẫng buông cậu ra, nhìn về phía Tòa nhà số 1, sau đó nói: “Xem Bảng Tin Nhắn đi.”

Đường Vũ An vội vàng mở bảng tin nhắn lên xem.

【Bảng Tin Nhắn (Kênh Cửa Hàng).】

【Du Hiệp (Mạch Khắc)】: Vợ của Liệt Hỏa hình như sắp sinh rồi, làm sao bây giờ?

【Ánh Nhật Hà (A Liên)】: Mau đưa đến phòng sinh!

Đọc đến đây, Đường Vũ An vội vàng nói: “Trong số những người được đưa về lần này, có phải có bác sĩ sản khoa không anh?”

“Đúng rồi, có ba người.”

Họ vừa nói chuyện vừa bay nhanh về phía phát ra tiếng ồn ào. Đợi đến khi họ tới nơi, A Hương đã được chuyển đi rồi, Đường Vũ An liếc nhìn bản đồ, phát hiện mấy người vừa được đón về từ thế giới cũ cũng đã đi theo A Hương vào phòng sinh, lúc này cậu mới yên tâm.

“Sinh con thôi mà, cần gì phải làm lớn chuyện thế?” Có cư dân xì xào bàn tán.

“Chúng ta đẻ con toàn tìm đại chỗ nào vắng vẻ rồi đẻ thôi mà? Mấy người mới tới kia cuống quýt lên làm gì chứ?”

Hóa ra lúc nãy khi A Hương trở dạ, mấy cư dân mới đến từ thế giới cũ đang đứng ngay cạnh đó. Trong số đó có bác sĩ, thấy tình hình không ổn liền vội vàng hỏi Mạch Khắc – người đang dẫn bọn họ đi tham quan, sau đó khẩn cấp đưa A Hương vào phòng sinh. Hành động cấp bách và thái độ coi trọng sản phụ của bọn họ khiến những cư dân cũ đến từ vùng đất hoang cảm thấy thật lạ lẫm. Có lẽ là do thể chất đã trở nên mạnh mẽ hơn, nên phụ nữ mang thai trên vùng đất hoang nếu đã giữ được đến lúc sinh nở, thì tỷ lệ sinh khó cũng không cao lắm. Mà thứ thật sự đe dọa đến sản phụ, ngược lại chính là môi trường nguy hiểm và những kẻ có ác ý luôn rình rập bên cạnh.

Còn ở Mái ấm Hoang Thành thì đã không còn hai vấn đề này nữa, nhưng do quan niệm cũ đã ăn sâu bám rễ, các cư dân cũ vẫn tỏ ra khá thờ ơ với phụ nữ mang thai và những sinh linh sắp chào đời.

“Mái ấm Hoang Thành rất coi trọng phụ nữ mang thai, ở Tòa nhà số 1 có phòng sinh chuyên dụng đấy.”

Nghe mọi người bàn tán, Đường Vũ An đang hơi nhíu mày, bỗng nghe thấy tiếng của Ba Thạch vang lên. Ông đứng giữa đám đông, nhìn những kẻ đang tỏ ra lạnh nhạt, thậm chí là bất mãn vì người phụ nữ mang thai được ưu tiên kia.

“Nếu các người còn muốn ở lại đây, muốn sống và làm việc ở đây mãi mãi, thì tốt nhất là nên suy ngẫm nhiều hơn về chính sách của Mái ấm Hoang Thành, suy ngẫm về giáo lý và tôn chỉ của Thần Thương Nghiệp đi.”

“Mặc dù Mái ấm chưa đưa ra chế độ đào thải, nhưng các người cũng biết đấy, bây giờ muốn vào được đây khó khăn thế nào, mà bên ngoài thì có biết bao nhiêu người đang khao khát được vào?”

Nghe Ba Thạch nói vậy, không ít người lộ vẻ suy tư.

Đường Vũ An ngạc nhiên liếc nhìn ông một cái, rồi không để ý đến những người khác nữa, cùng Chu Khởi tiếp tục đi nhanh về phía Tòa nhà số 1. Vốn dĩ cậu còn rất lo lắng, dù sao đây cũng là sinh mệnh đầu tiên được sinh ra tại Mái ấm, thế nhưng họ vừa tới chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng khóc oe oe của trẻ sơ sinh vọng ra từ phòng sinh. Từ lúc A Hương chuyển dạ đến lúc sinh con xong, có đến 20 phút không nhỉ?

Đường Vũ An có chút ngơ ngác, nhưng chưa đợi cậu kịp phản ứng, lại thấy có thêm hai người phụ nữ mang thai nữa được đưa vào phòng sinh, bọn họ đều là những người vừa được đón từ thế giới cũ về hôm nay…. Tính toán thời gian một chút, nếu bọn họ đều mang thai từ trước tận thế, thì mấy người phụ nữ mang thai mới đến này, thực ra đều đã đến lúc sinh cả rồi. Phòng sinh mà họ đã bố trí trước đó, coi như cũng đã phát huy tác dụng.

Ca sinh của hai người phụ nữ mang thai này chậm hơn nhiều, mãi đến khi màn đêm buông xuống, bọn họ vẫn còn nằm trên giường chịu đựng những cơn đau co thắt. May mà có bác sĩ sản khoa và những người già giàu kinh nghiệm, có thể chăm sóc chu đáo cho bạn họ.

A Liên phụ trách phòng sinh cũng cảm thấy lạ lẫm, cô ta cũng từng sinh con, ca sinh của cô ta cũng nhanh như A Hương vậy, tối hôm đó đẻ con xong, hôm sau đã địu con ra ngoài đào rau dại rồi. Dù sao thì cha của Lị Lị cũng bị sinh vật biến dị ăn thịt từ sớm, chẳng có ai chăm sóc cô ta, nếu mà sinh nở chậm chạp như hai người phụ nữ mang thai mới đến này, chắc cô ta đã chết đói từ lâu rồi.

Nhìn A Hương được Liệt Hỏa chăm sóc chu đáo, lại nhìn sang hai sản phụ được y bác sĩ quan tâm tận tình kia, A Liên vừa thấy hâm mộ, lại vừa cảm nhận được một nguồn sức mạnh khó tả đang trào dâng trong cơ thể. Cuộc sống của bọn họ đang ngày càng tốt đẹp hơn, ít nhất thì trong tương lai, con gái cô ta sẽ không phải chịu những khổ cực mà cô ta từng trải qua nữa!

——-

Có người có chuyên môn ở đó, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng chẳng giúp được gì, nên không ở lại lâu đã rời đi. Nhưng mà, trước khi đi, Đường Vũ An vẫn lén lút gia trì Viên Bi May Mắn cho hai sản phụ kia. Có may mắn buff thêm vào, chắc chắn sẽ mẹ tròn con vuông thôi!

Trên căn gác mái của Tiệm tạp hóa Bình An.

Đường Vũ An vớt những chiếc Bình Phiêu Lưu của ngày hôm nay xong, hoàn thành mọi giao dịch xong xuôi, lúc đang định nằm xuống ngủ thì thấy Chu Khởi đi về phía cầu thang.

“Anh Tiểu Khởi, anh đi đâu đấy?”

“Anh xuống xe RV ngủ.”

Đường Vũ An khẽ nhíu mày, vừa định ngăn anh lại, nhưng nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, cậu chợt khựng lại, cứ thế trơ mắt nhìn Chu Khởi đi xuống lầu.

Cậu bĩu môi, ôm chăn nằm xuống. Còn nói cái gì mà đường lui với chả quay về như cũ, bây giờ chẳng phải đã khác trước rồi sao? Nhưng mà, trong hơn một tháng Chu Khởi vắng nhà, Đường Vũ An cũng đã học được cách ngủ một mình, nên cũng không miễn cưỡng anh nữa. Đường Vũ An nằm trong chăn, trở mình một cái, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cậu đã mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, Chu Khởi đang mỉm cười dịu dàng với cậu, khuôn mặt điển trai cậu đã nhìn từ bé đến lớn ấy, càng lớn càng đẹp trai, đẹp trai đến mức vô lý. Quá đáng hơn nữa là, thân hình cường tráng, những đường nét cơ bắp mượt mà ấy cứ thế phô bày ngay trước mắt cậu, giống hệt như lúc anh hóa thành người cá vậy.

Chu Khởi từ từ tiến lại gần cậu, chóp mũi chạm vào mũi cậu, đôi môi đẹp đẽ cứ như gần như xa. Đường Vũ An cảm thấy mặt mình chắc chắn là đã đỏ bừng cả rồi, thế nên mới nóng như thế này.

Rốt cuộc thì hôn với anh Tiểu Khởi sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ? Trong mơ, ánh mắt Đường Vũ An dán chặt lên môi Chu Khởi, khao khát trong lòng đã lên đến đỉnh điểm. Chu Khởi đang mỉm cười, lúc này liền nghiêng người tới, nhẹ nhàng hôn cậu một cái, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

(//o//-//o//)

Đường Vũ An ngại ngùng muốn tránh đi, nhưng lại vô cùng tò mò, tò mò xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Cậu vừa nghĩ vậy xong thì Chu Khởi lại một lần nữa hôn tới.

Đường Vũ An thuận theo khao khát trong lòng, hé miệng ngậm lấy môi anh, rồi sau đó…. sau đó cậu tỉnh giấc, vẫn còn đang giữ nguyên tư thế há miệng chuẩn bị nếm thử.

Sao lại thế này chứ! Đường Vũ An bực bội nhắm mắt lại, muốn nối lại giấc mơ dang dở kia, nhưng rất nhanh sau đó cậu lại phát hiện ra chỗ không ổn. Cậu lật chăn lên nhìn một cái, rồi lại hoảng hốt trùm kín mít lại.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu, từ phía cầu thang truyền lại tiếng bước chân khe khẽ, Chu Khởi xuất hiện ở lối lên gác mái. Anh ngó đầu vào, định xem Đường Vũ An đã dậy chưa, thì thấy thiếu niên đang tự quấn mình thành cái kén. Tư thế này thực sự không giống kiểu ngủ nướng bình thường của Đường Vũ An.

“An An?”

Chu Khởi bước tới, kéo chăn ra một khoảng nhỏ, để lộ khuôn mặt đỏ bừng như bị sốt của thiếu niên.

“Sao thế?” Anh lo lắng sờ trán cậu.

Đường Vũ An muốn nói lại thôi.

“Trong người không khỏe hả em?” Chu Khởi hỏi, “Có phải bị ốm rồi không?”

Đường Vũ An lắc đầu, do dự một chút rồi lí nhí nói: “Em…. nó đứng lên rồi…”

“Cái gì cơ?”

“Thì… thì là cái chỗ đó đó!”

Lúc Chu Khởi vỡ lẽ ra thì thiếu niên đã xấu hổ đỏ chín mặt, cậu rụt phắt đầu trở lại vào trong chăn. Chu Khởi không kìm được mà cong khóe môi, ghé sát lại dịu dàng nói: “Đây là hiện tượng sinh lý bình thường mà, trong giờ sinh học chẳng phải có học rồi sao? Không cần phải sợ đâu.”

Một lúc sau, Đường Vũ An mới chậm chạp thò đầu ra khỏi chăn.

Cậu đỏ mặt nhìn anh, tóc tai rối bời, đôi mắt to tròn ầng ậc nước, vừa vô tội lại vừa quyến rũ chết người: “Nhưng mà… tối qua em lại mơ thấy anh…”