“Tốt quá rồi! Con thỏ sau khi hóa đá vẫn còn sống!”
Đường Vũ An ôm con thỏ lên, cẩn thận kiểm tra trạng thái của nó. Hơi thở sinh mệnh của con vật vẫn vô cùng mạnh mẽ, cơ thể cũng không hề có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Trong khi đó, Chu Khởi thì tiến hành giải trừ trạng thái hóa đá cho hai con vật còn lại.
“Cứ quan sát thêm một ngày nữa xem sao đã.” Chu Khởi nói.
“Vâng!”
Đường Vũ An nhốt con thỏ vào lồng, còn cá và ếch thì thả vào chậu nước để tiện theo dõi. Mãi cho đến một ngày sau, thấy bọn chúng vẫn nhảy nhót tưng bừng, sức khỏe chẳng hề có vấn đề gì, lúc này Đường Vũ An và Chu Khởi mới dám khẳng định chắc chắn…. Phương án lợi dụng trạng thái hóa đá, dùng Bình Phiêu Lưu để đi lại giữa các vị diện là hoàn toàn khả thi!
“Ngày mai anh sẽ về.” Giọng điệu của Chu Khởi vô cùng kiên định.
Đường Vũ An vốn đang vui mừng khôn xiết vì phương án thành công, nghe vậy thì bất giác khựng lại. Đúng rồi, người có thể thông qua phương án này để đi lại giữa các vị diện chỉ có mỗi Chu Khởi mà thôi. Điều này cũng đồng nghĩa với việc…. Hai người bọn họ sẽ phải xa nhau ít nhất là một tháng trời.
Mặc dù trong lòng tràn ngập sự không nỡ, nhưng Đường Vũ An vẫn nhanh chóng thu lại cảm xúc của mình, cậu nói với Chu Khởi: “Ba mẹ, còn cả Hinh Hinh nữa…. mọi người đành nhờ cậy vào anh cả đấy.”
Chu Khởi nhìn cậu thiếu niên trước mặt, cuối cùng vươn tay ra xoa xoa đỉnh đầu cậu.
“Anh sẽ cố gắng quay lại trước sinh nhật em. Anh đã hứa là sẽ đưa em về nhà, anh sẽ không bỏ em lại một mình đâu.”
Đường Vũ An vốn dĩ đã bình ổn tâm trạng, nhưng nghe anh nói như vậy, cậu lại không kìm được mà mếu máo. Một tháng trời, ở trong cái thời tận thế này, cảm giác đằng đẵng cứ như cả một đời người vậy. Có điều, Đường Vũ An chẳng nói gì cả. Nếu Chu Khởi thật sự muốn ở lại thế giới cũ, thì cậu cũng sẽ không trách anh. Dù sao thì đây vốn là tâm nguyện bấy lâu nay của cả hai, có một người có thể trở về, suy cho cùng vẫn tốt hơn là cả hai đều bị mắc kẹt lại nơi này….
Bởi vì đang cố nén nước mắt, nên giọt lệ cứ vương trên khóe mắt Đường Vũ An, muốn rơi mà không rơi được, trông đáng thương vô cùng. Chu Khởi cảm thấy trái tim mình đau nhói từng cơn, cuối cùng không nhịn được nữa mà dang rộng vòng tay, ôm chặt thiếu niên vào lòng.
“Yên tâm đi, anh nhất định sẽ quay lại mà.” Chu Khởi thì thầm, “Em ở đâu thì anh ở đó, thế giới cũ đối với anh mà nói…. cũng chẳng còn gì để mà lưu luyến cả.”
Nhà của Chu Khởi và bà ngoại…. đã bị thiên thạch phá hủy từ lâu rồi. Nơi duy nhất khiến anh bận lòng cũng chẳng còn nữa, Chu Khởi bây giờ giống như cánh bèo không rễ, chỉ có Đường Vũ An mới có thể khiến anh vương vấn và dừng chân.
Đường Vũ An tựa vào lòng anh, nghe những lời anh nói, cảm thấy trong lòng cứ căng đầy, chua xót. Cậu cũng chẳng biết phải hình dung cái cảm xúc ấy như thế nào nữa.
“Trước khi anh quay lại, em phải tự bảo vệ mình cho tốt đấy nhé.” Chu Khởi dặn dò, “Trong trường hợp không cần thiết thì tuyệt đối không được rời khỏi màn chắn bảo vệ để ra ngoài mạo hiểm đâu, biết chưa?”
Đây cũng là điều khiến Chu Khởi lo lắng nhất, nhưng trong khoảng thời gian anh hôn mê, Đường Vũ An đã chứng minh được năng lực của bản thân rồi, anh biết là mình có thể buông tay để cậu tự lập.
Chỉ là…. Chu Khởi hơi cúi đầu xuống, hít thật sâu mùi hương quen thuộc trên người Đường Vũ An. Anh quyến luyến hơi ấm này đến nhường nào, thật sự không nỡ buông cậu ra, nhưng mà…. họ đều có sứ mệnh riêng cần phải hoàn thành. Bảo vệ tốt Đường Vũ An, bảo vệ tốt tất cả những gì Đường Vũ An quan tâm, đó chính là sứ mệnh của Chu Khởi.
Cuối cùng thì Chu Khởi vẫn buông thiếu niên ra, anh cúi đầu, dùng ngón tay cái dịu dàng lau đi nước mắt cho cậu.
“Anh sẽ nấu sẵn cơm ba bữa cho những ngày sắp tới rồi để vào Kho Hàng Tùy Thân, em nhớ phải ăn cơm đúng giờ, chăm sóc bản thân cho tốt, đợi đến khi em ăn hết chỗ đó thì anh cũng về rồi.”
Đường Vũ An nghe anh nói mà mặt hơi đỏ lên: “Không cần phiền phức thế đâu mà, anh cứ yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”
“Em cũng sẽ không đi mạo hiểm đâu, em sẽ bình an đợi anh về.”
Chu Khởi lại xoa xoa đầu cậu, nhưng sau đó vẫn mang theo số nguyên liệu đã chuẩn bị mấy ngày nay, đi sang căn nhà nhỏ ở vị diện khác, bắt tay vào làm cơm cho Đường Vũ An ăn trong một tháng tới. Đường Vũ An không lay chuyển được anh, đành phải ở bên cạnh phụ giúp một tay.
Tuy miệng thì cứ lầm bầm là mình biết nấu cơm, nhưng nhìn bóng dáng Chu Khởi đang tất bật vì mình, Đường Vũ An vẫn không kìm được mà khóe miệng cong lên, cảm thấy tâm trạng tốt hơn hẳn.
Trong bốn ngày vừa qua, bọn cậu đã xử lý xong năm con linh trùng kia rồi. Linh trùng hệ Thổ thì đưa cho Thạch Đầu, hệ Thủy thì đưa cho Lâm Châm, còn lại ba con linh trùng hệ Hỏa, chia cho Thụ Căn một con, hai con còn lại thực sự không tìm được người thích hợp nên tạm thời để Chu Khởi hấp thu vào cơ thể.
Ba người bọn họ cũng giống như A Liên, đều phải gánh một khoản nợ trên lưng, hơn nữa theo yêu cầu của ông Lý, con số nợ đã tăng vọt từ 20 vạn điểm tích lũy lên thành 50 vạn. Ngay cả đối với Lâm Châm, người mà ông Lý coi như con gái ruột, ông Lý cũng chẳng hề nương tay chút nào. Có điều, được thức tỉnh dị năng là chuyện mà Lâm Châm hằng mơ ước, nên cô chẳng hề do dự mà đồng ý ngay tắp lự.
Dưới sự nghiên cứu và cải tiến của Lâm Châm cùng Thiết Kim, năng suất của nhà máy luyện thép ở Mái ấm Hoang Thành đang tăng lên ổn định, mà những hạng mục cô phụ trách đều có tiền thưởng cả. Kể cả không có thời gian đi buôn bán kiếm điểm tích lũy, Lâm Châm cũng hoàn toàn chẳng lo lắng gì về chuyện không trả được nợ.
Riêng Thạch Đầu thì bị con số nợ 50 vạn dọa cho sợ chết khiếp, mặc dù cậu ta cũng rất muốn có dị năng, nhưng số tiền này đối với cậu ta mà nói vẫn nặng nề quá. Nhưng cô bé Tiểu Thảo lại không nghĩ như thế, cô bé trực tiếp thay anh trai mình nhận lời luôn. Ở cái thời tận thế như thế này, sở hữu dị năng mới là cái gốc để bản thân thực sự đứng vững, huống hồ chi hai anh em bọn họ cũng đâu phải là không có khả năng trả nợ.
Khi Cự Phong Trấn hoàn toàn quy về dưới sự cai trị của Hồng Lý, trị an đã tốt hơn rất nhiều. Sau chuỗi ngày liên tục phải tiếp đón cả mấy trăm khách hàng mỗi ngày, cuối cùng Tiểu Thảo cũng thấy mệt rồi. Sau đó, việc Hồng Lý giao toàn bộ chuyện ở xưởng gạch cho Hắc Hùng quản lý đã gợi ý cho cô bé. Thế là Tiểu Thảo cũng thuê vài người trợ thủ đáng tin cậy, để bọn họ mang muối đi giao dịch, cuối cùng mang vật tư đổi được về đưa cho cô bé. Tuy làm như vậy thì Tiểu Thảo kiếm được ít điểm kinh nghiệm hơn, nhưng điểm tích lũy thu về lại nhiều hơn hẳn. Bởi vì mấy người trợ thủ kia, vì muốn kiếm thêm vài đồng Tiền Bình An, đã vô cùng nỗ lực đi rao bán dọc các con phố. Có bọn họ “giao hàng tận nhà”, những cư dân xếp hàng mãi không mua được muối giờ cũng có thể mua được rồi.
Làm như vậy, Tiểu Thảo chẳng những nhàn hạ hơn đôi chút, mà còn giúp được nhiều cư dân ăn được muối bình ổn giá, hơn nữa mấy người trợ thủ kia cũng có nguồn thu nhập ổn định. Cơ mà Tiểu Thảo vốn không phải kiểu người ngồi yên được, giờ cô bé lại bắt đầu mày mò tính toán những nghiệp vụ mới để tăng thêm thu nhập…. Tóm lại là, Tiểu Thảo cảm thấy hai anh em bọn họ sẽ chỉ ngày càng giàu lên thôi, 50 vạn điểm tích lũy tuy nhiều thật đấy, nhưng chỉ cần hai anh em chăm chỉ làm việc thì tương lai chắc chắn sẽ trả hết được nợ. Nếu mà bỏ lỡ cơ hội lần này, thì sau này nhất định sẽ hối hận cho mà xem. Vậy nên là cuối cùng thì Thạch Đầu cũng bị em gái mình thuyết phục.
Còn về phần Thụ Căn, ông ấy đã hoàn thành bài kiểm tra trước thời hạn, được ông Lý đề cử làm nhân viên mới rồi. Hiện tại, tuyến đường xe buýt từ Mái ấm Hoang Thành đến Cự Phong Trấn đã được Thụ Căn thầu trọn gói, đồng thời, việc cơm nước ba bữa cho đội thi công làm đường cũng do ông ấy lo liệu.
Làm đường là việc đòi hỏi kỹ thuật, nên lương của đội thi công cũng không thấp. Kiếm tiền là để tiêu mà, có được môi trường an toàn ổn định rồi, mọi người cũng bắt đầu có nhu cầu sống tốt hơn. Thụ Căn nhìn ra được điểm này, thế là sau một hồi nghiền ngẫm, ông đã chạy đi học hỏi thực đơn của Quả bà bà, cuối cùng cũng nấu ra được những suất cơm hộp còn ngon hơn cả cơm căng tin.
Ông bán những suất cơm hộp này cho đội thi công, lượng tiêu thụ cũng không tệ chút nào. Dù sao thì đi làm công trình ở bên ngoài cũng vất vả hơn ở trong Mái ấm nhiều, nên chuyện được ăn ngon một chút đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho anh em công nhân. Đằng nào thì cơm hộp cũng chẳng đắt đỏ gì, so với mức lương của bọn họ thì hoàn toàn có thể chi trả được. Thậm chí có những người ban đầu chỉ định ăn ba bữa miễn phí do Mái ấm cung cấp, nhưng thấy mọi người xung quanh ăn ngon quá, cũng bị cuốn theo mà sẵn lòng bỏ tiền ra đặt cơm hộp. Dần dà, ngay cả vệ binh ở cứ điểm Cự Phong Trấn cũng chạy tới mua cơm hộp của Thụ Căn luôn. Cũng chính vì thế mà Thụ Căn mới hoàn thành bài kiểm tra sớm, được ông Lý tuyển vào đội ngũ nhân viên, chính thức trở thành “thành viên cốt cán” của Thương Thần Giáo.
Và khi đối mặt với sự cám dỗ của việc thức tỉnh dị năng, sau một đêm suy nghĩ và bàn bạc với con trai, cuối cùng Thụ Căn vẫn quyết định chấp nhận gánh khoản nợ 50 vạn điểm tích lũy. Nói thật lòng thì ông chẳng thấy đây là nợ nần gì cả. Có thể ông Lý muốn dùng cách này để trói chân nhân viên, nhưng đối với một người đã phiêu bạt nửa đời người như Thụ Căn mà nói, được trói chân lại cũng là một chuyện hạnh phúc vô cùng. Điều này có nghĩa là Mái ấm cần ông, và trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới sẽ không vứt bỏ ông. Bởi vì Thụ Căn vẫn còn giá trị lợi dụng, vẫn còn cần phải trả nốt khoản nợ 50 vạn điểm tích lũy kia mà. Nghĩ như vậy, ông hoàn toàn chẳng thấy áp lực gì nữa, ngược lại còn thấy tràn trề động lực làm việc.
…….
Đường Vũ An và Chu Khởi ở lại vị diện khác đúng một tuần, mãi cho đến khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ, họ mới quay trở lại gác xép của Tiệm tạp hóa Bình An.
“Anh đi nhé, ở nhà ngoan ngoãn đợi anh về.”
Chu Khởi ôm Đường Vũ An một cái thật chặt lần cuối, sau đó mới tự hóa đá cơ thể mình, đồng thời đóng lại tất cả ngũ quan, chỉ giữ lại một chút ý thức cực kỳ yếu ớt. Chỉ khi đến hai mươi ngày sau, Chu Khởi mới tỉnh lại, xác nhận an toàn rồi mới giải trừ trạng thái hóa đá.
Nhìn thấy Chu Khởi lại một lần nữa biến thành tượng đá, Đường Vũ An lại vươn tay ôm lấy anh, sau đó kiễng chân lên, lén lút…. Hôn nhẹ lên môi anh một cái. Cảm giác lạnh ngắt, cứng đơ, chẳng khác gì đang hôn một hòn đá cả.
Đường Vũ An vốn đang rất hồi hộp và mong chờ, bất giác bĩu môi một cái. Rốt cuộc thì hôn là cảm giác thế nào nhỉ? Cậu tò mò muốn biết quá đi mất!
Cơ mà…. Tuy là tò mò chết đi được, nhưng ngoại trừ anh Tiểu Khởi ra, hình như Đường Vũ An chẳng có chút hứng thú nào với việc hôn người khác cả, ngược lại cứ nghĩ đến là lại thấy nổi da gà khắp cả người. Nhưng khổ nỗi mỗi lần đối mặt với Chu Khởi là cậu lại trở nên nhát cáy, chẳng dám đưa ra yêu cầu như thế với anh. Đường Vũ An thở dài một hơi, lại quyến luyến cọ cọ vào lồng ngực cứng ngắc của Chu Khởi, sau đó mới chuyển anh vào trong túi trữ linh.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Đường Vũ An mới buộc chặt túi trữ linh lại, nhét vào trong chiếc Bình Phiêu Lưu, rồi cẩn thận thả vào Biển Mộng.
Đường Vũ An nhoài người bên cửa sổ, cứ chăm chú nhìn theo chiếc chai chứa Chu Khởi, mãi cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng vẫn chẳng nỡ thu lại ánh mắt.
Vốn dĩ trong một tuần qua, cậu tưởng rằng mình đã điều chỉnh tâm trạng ổn thỏa rồi, thế nhưng phải đến khoảnh khắc chia ly thực sự, đến khi tự tay tiễn Chu Khởi vào Biển Mộng, Đường Vũ An mới cảm nhận được một nỗi buồn không sao kìm nén nổi. Ở một nơi nào đó trong tim như bị thủng một lỗ, trống hoác, thậm chí còn khiến cậu nảy sinh ý định muốn bắt cái Bình Phiêu Lưu kia quay trở lại. Mặc dù lý trí bảo rằng không được, nhưng về mặt tình cảm thì cậu đã sụp đổ mất rồi. Thế giới này giờ chỉ còn lại một mình Đường Vũ An thôi, dưới bầu trời này, đã chẳng còn người mà cậu quan tâm nhất nữa rồi.
Đường Vũ An bỗng chốc thấy thật thấm thía nỗi cô đơn của Chu Khởi, cậu quay đầu lại, nhìn căn gác xép trống trải, không nhịn được mà òa khóc nức nở.
“Meo meo –“
Trân Châu Đen nhảy lên vai cậu, dùng cái đầu lông xù cọ cọ vào má cậu. Chú chim nhỏ màu đỏ cũng lo lắng bay lượn vòng quanh, rồi cả Nguyên Bảo, Vượng Tài và Ngân Tệ cũng vây quanh cậu, vẫy đuôi cố chọc cho cậu vui. Đường Vũ An vươn tay ôm lấy Ngân Tệ đang ở gần nhất, vùi mặt vào bộ lông mềm mại bông xù của nó, khóc huhu, mãi cho đến khi khóc mệt lử rồi mới từ từ bình tĩnh lại. Cậu khẽ sụt sịt, cằm tựa lên đầu chú chó, cứ thế mà thẫn thờ.
Đúng lúc này, một chiếc máy tính quang học bỗng nhiên bay tới. Đường Vũ An chớp chớp mắt. Đám thú cưng chạy tới an ủi cậu thì cậu cũng có thể hiểu được, nhưng sao ngay cả máy tính quang học cũng mò tới thế này? Chỉ thấy quả cầu máy tính quang học bay đến trước mặt cậu, sau đó tự động phát ra một hình ảnh ba chiều, đó rõ ràng là hình ảnh của Chu Khởi.
Anh Tiểu Khởi ghi hình lại lúc nào thế nhỉ? Đường Vũ An ngơ ngác nhìn hình ảnh ba chiều của Chu Khởi, nghe giọng nói vừa dịu dàng lại vừa bất lực của anh vang lên: “Được rồi, lau khô nước mắt đi nào, rồi đi tìm ông Lý đi nhé.”
Thế mà anh Tiểu Khởi lại đoán được là cậu sẽ khóc sao? Đường Vũ An đỏ bừng cả mặt, vội vàng lau sạch nước mắt. Thấy máy tính quang học đã dừng phát, cậu bèn cầm nó trong tay, sau đó thông qua trận pháp dịch chuyển đi tới Mái ấm Hoang Thành. Bên ngoài phòng dịch chuyển, ông Lý đã đứng đợi cậu từ bao giờ, cũng chẳng biết là đã đợi bao lâu rồi nữa. Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của thiếu niên, ông Lý biết ngay là cậu vừa mới khóc xong. Ông lão đưa tay xoa đầu cậu bé, giống như đang đối diện với cháu ruột của mình vậy, giọng nói từ tốn hiền hậu: “Cháu đói chưa? Đi ăn cơm với ông nhé?”
Sống mũi Đường Vũ An lại hơi cay cay, cậu gật đầu: “Dạ vâng!”
Sau đó, ông Lý khoác vai cậu, dẫn cậu xuống lầu. Trong phòng 501, Quả bà bà đã dắt theo cậu bé Khang Khang đứng đợi hai người rồi.
“Đến rồi đấy à, mấy ông cháu đợi thêm chút nhé, sắp có đồ ngon ăn rồi.”
Quả bà bà cười hiền từ, rồi quay người đi vào trong bếp. So với trước đây, sức khỏe của bà ngày càng dẻo dai hơn, Chu Khởi đã đưa cho bà một phần trứng tăng cường thể chất, lại thêm có Thuật Quang Dũ của Đường Vũ An hỗ trợ, giúp bà thuận lợi vượt qua quá trình tẩy kinh phạt tủy. Mặc dù vì tuổi cao nên trong quá trình đó khó tránh khỏi nguy hiểm, nhưng cuối cùng Quả bà bà vẫn kiên cường vượt qua. Bây giờ trông bà trẻ ra ít nhất là hai mươi tuổi, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của một người đã ngoài tám mươi.
Gặp được ông Lý và Quả bà bà, cuối cùng tâm trạng của Đường Vũ An cũng khá lên, cậu dắt tay Khang Khang đi vào bếp.
“Bà ơi, để chúng cháu phụ bà một tay!”
“Muốn giúp hả? Thế lại đây nhặt rau giúp bà nào.”
“Dạ vâng!”
Đường Vũ An cũng bắt đầu bận rộn chân tay, cậu chợt nhận ra, thật ra ở thế giới này cậu đâu phải là kẻ trắng tay không có gì. Tuy là cậu vẫn nhớ Chu Khởi da diết, nhớ gia đình mình quay quắt, nhưng cái lỗ hổng trong tim kia, coi như cũng bớt trống trải đi phần nào.
Trong khoảng thời gian Chu Khởi rời đi, Đường Vũ An ở lại Mái ấm Hoang Thành. Ngoại trừ thỉnh thoảng đi đến chỗ xe RV để giải quyết chướng ngại vật, chọn lộ trình cho xe tiếp tục đi về hướng Pháo đài Viêm Long ra, thì cậu chẳng làm thêm việc gì khác nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Chu Khởi ngoài việc để lại thức ăn cho cậu, còn để lại từng đoạn video, ngày nào cũng có, cứ đến giờ đã cài đặt sẵn là tự động phát, thế nhưng chỉ có một hai câu nói thì làm sao mà đủ cơ chứ? Đường Vũ An trang trí lại phòng 901 một lượt, thực sự bắt đầu cuộc sống trong Mái ấm, ngày ngày ở bên cạnh các bậc trưởng bối, bạn bè, ngày ngày giao tiếp với các cư dân. Chỉ có như vậy mới có thể làm dịu đi nỗi nhớ nhung và cảm giác hoảng sợ đang lớn dần lên từng ngày trong lòng cậu. Thời gian càng trôi đi, nỗi sợ hãi trong lòng cậu càng lớn, Đường Vũ An sợ Chu Khởi xảy ra chuyện bất trắc, nhưng mỗi khi nỗi sợ ấy trỗi dậy, cậu lại ép buộc bản thân mình phải nghĩ về những điều tốt đẹp. Nếu cậu thực sự có thể cầu được ước thấy, thì hãy để cho anh Tiểu Khởi bình an vô sự trở về thế giới cũ đi….
Ngày nào Đường Vũ An cũng cầu nguyện như thế, ngày nào cũng tự thôi miên bản thân, bắt mình phải giữ vững tinh thần lạc quan.
Cuối cùng, vào ngày thứ hai mươi sau khi Chu Khởi rời đi, một thông báo tin nhắn hiện lên…
【Tin nhắn riêng của bạn bè.】
【Cháo Đẹp Trai】: An An, anh đến nơi rồi.