Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Pháo Đài Trên Biển

Chapter 254Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Nhìn hòn đảo hiện ra trên mặt biển, Đường Vũ An không lập tức điều khiển tàu chạy tới đó. Cậu không chắc trên đảo có người ở hay không, và nếu có thì liệu những người này có chào đón họ hay không nữa. Dù sao thì chiếc tàu thủy này cũng là do cậu bỏ điểm tích lũy ra mua, chứ không phải xe RV chuyên dụng, ngoài chức năng đi biển ra thì chẳng có tính năng đặc biệt nào khác. Nói cách khác, lần này không thể cứ thế mà “san phẳng” như hồi đi đến Lâm Hải Trấn được.

Cậu điều mấy con côn trùng máy ở các hướng khác quay về, phái toàn bộ về hướng hòn đảo kia để điều tra kỹ lưỡng và sâu hơn. Đường Vũ An hy vọng đây là một hòn đảo hoang, như vậy cậu có thể trực tiếp lên đảo xây dựng một cửa hàng chi nhánh làm điểm dịch chuyển luôn….

Vị trí hiện tại của họ vẫn nằm trong phạm vi tác dụng của kỹ năng Cách Khoảng Không Lấy Đồ, hoàn toàn có thể lấy vật liệu từ trong kho hàng tại Mái Ấm ra.

Tất nhiên, nếu trên đảo có người thì biến nó thành nguồn khách hàng mới cũng không tệ. Nhìn lũ côn trùng máy bay về phía trước, Đường Vũ An tạm thời thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Lâm Hải Trấn trên bản đồ.

Hải Kình đã đến làng Quan Ngư, đón được con gái về rồi. Thực tế là sau khi nhận nhiệm vụ từ chỗ Đường Vũ An và biết mình có thể về đoàn tụ với con gái trước, ông đã lái xe đi ngay trong đêm. Vì Lâm Hải Trấn đủ giàu có, bình thường lại có người chuyên đi đến các làng mạc để tuần tra thu phí bảo kê, nên đường xá cũng có sẵn. Tuy gập ghềnh lồi lõm nhưng ít ra xe RV vẫn đi được. Tối qua ông đã đến gần làng Quan Ngư, nhưng vì trời tối quá sợ làm mọi người hoảng sợ, nên ông đợi đến sáng hôm sau mới lái xe vào đầu làng.

Con quái thú sắt thép này nhanh chóng thu hút sự chú ý của dân làng, điều làm Hải Kình thấy an ủi là, người dân làng Quan Ngư không hề bài xích “Thần Thương Nghiệp”, điều này chứng tỏ bọn họ không có ác ý gì với vị thần này.

Rất nhanh, Hải Kình đã tìm được cô bé Hải Lam. Tuy vì ăn uống thiếu thốn lại thêm sợ hãi lo âu, chút da thịt khó khăn lắm mới nuôi được đã sụt đi mất, nhưng may mắn là cô bé vẫn bình an khỏe mạnh. Hải Kình ôm đứa con gái vừa tìm lại được vào lòng, đôi mắt ngấn lệ, trong lòng vô cùng biết ơn đối với Thần sứ đại nhân.

Trước đó kẻ đã bán đứng ông là Lưu Lão Thất cũng chạy tới. Lão ta quỳ sụp xuống trước mặt Hải Kình, khóc lóc thảm thiết cầu xin ông tha thứ. Mặc dù Hải Kình hiểu cho lựa chọn của lão ta, nhưng cũng không thể làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Dù sao nếu không phải Thần sứ đại nhân kịp thời đến cứu, có lẽ ông đã rơi vào tay đám quản lý Lâm Hải Trấn rồi, chẳng biết số phận sẽ đi về đâu nữa.

Thế nên ông chỉ lắc đầu, nói: “Tôi hiểu cho ông, nhưng mong ông đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Lưu Lão Thất còn định nói gì đó, nhưng Hải Kình đã ngắt lời lão: “Tôi chỉ nhắm vào cá nhân ông thôi, còn gia đình ông thì tôi không để bụng.”

Ai cũng đều là khách hàng, là nguồn điểm tích lũy và kinh nghiệm, Hải Kình cũng không đưa cả nhà Lưu Lão Thất vào danh sách đen. Lưu Lão Thất hết đường nói chuyện, dập đầu mấy cái thật kêu rồi lủi thủi bỏ đi.

Hải Kình lấy hàng hóa ra giao dịch với dân làng, đồng thời cũng kể sơ qua tình hình cho mọi người nghe. Khi nghe tin tên quản lý Lê Chấn Thiên và đám tay chân của lão ta đều đã bị Thương Thần Giáo tiêu diệt, gần như chẳng ai dám tin là thật. Thế nhưng nhìn con quái thú sắt thép sau lưng Hải Kình, những kẻ hoài nghi cũng nhanh chóng ngậm miệng.

“Sau này chúng ta không cần phải lén lút buôn bán trao đổi nữa đâu.”

Hải Kình nói: “Mọi người cũng không cần lo bị tôi làm liên lụy, vì tôi đã thuê người đến bảo vệ mọi người rồi.”

“Lát nữa tôi sẽ rời đi để đến trung tâm thị trấn, nếu mọi người có đồ gì cần giao dịch thì cũng có thể đến đó tìm tôi.”

Ông nói tiếp: “Thỉnh thoảng tôi sẽ quay lại đây một chuyến, nhưng cũng không hứa trước được, nên nhà ai có muối thì mang hết ra đây giao dịch đi nhé!”

Nghe thấy thế, dân làng vội vàng chạy về nhà lấy muối. Dù sao thì Hải Kình mới bị bắt đi chưa được hai ngày, muối dự trữ trong nhà bọn họ vẫn chưa xử lý được, giờ tranh thủ mang hết ra bán. Thế là, đợi Hải Kình giao dịch xong đợt này, Đường Vũ An đã nhận được tổng cộng 36.000 điểm tích lũy!

Chiếc tàu thủy của cậu chính là mua bằng 36.000 điểm này cộng thêm một tấm thẻ giảm giá của cửa hàng nữa đấy. Vì thu được quá nhiều muối nên Hải Kình để tạm ở nhà, rồi treo thẳng lên khu giao dịch của diễn đàn để bán.

Ông vừa treo lên, bảng tin nhắn đã nổ tung.

【Bảng tin nhắn (Kênh công cộng).】

【Thanh Tuyết (Ôn Thanh Thanh)】: Vị đại gia nào mà bán một lèo 1 tấn muối thế kia?

【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: 666

【Thần Hi (Lão Bình)】: 1 cân 15 điểm tích lũy, rẻ quá!

【Hướng Thiên Thạch (Tạ Triêu Nhật)】: Đây là muối biển, vốn dĩ rẻ hơn mà nhỉ? Hình như 1 cân là 25 điểm tích lũy.

【Thế Đao (Râu Xồm)】: Thế cũng là rẻ lắm rồi!

【Tẩy Y Dịch】: Đúng vậy!

【Bàn Thạch】: 1 tấn là bao nhiêu thế?

【Thủy Trung Ngư (Lâm Châm)】: 1 tấn là 2000 cân, 1 cân là 500 gram, 1 gram là 1 muỗng.

【Bàn Thạch】: Thế là bao nhiêu muỗng?

【Thủy Trung Ngư (Lâm Châm)】: 100.000 muỗng.

【Bồ Vĩ】: Nhiều số 0 quá đi!

Trong lúc mọi người bàn tán sôi nổi, bên phía Hải Kình cũng liên tục nhận được thông báo giao dịch thành công. Nhìn bảng tin nhắn, Hải Kình mới biết hóa ra ở những nơi khác, muối toàn được mua bán tính bằng gram! Hơn nữa nó còn là nhu yếu phẩm, người ở nơi khác cũng đành cắn răng chấp nhận cái giá cắt cổ đó. Làm ăn siêu lợi nhuận thế này, vậy mà vì sự độc quyền của Lê Chấn Thiên, khiến những người dân thường sống ở Lâm Hải Trấn như bọn họ phải khổ sở đến vậy….

Nghĩ đến những thanh niên trai tráng trong làng bỏ mạng vì đi biển, nghĩ đến người vợ chết bệnh trong lúc ông đi biển vắng nhà, trong lòng Hải Kình lại dâng lên nỗi căm hận. Nhưng mà, nghĩ đến chuyện Lê Chấn Thiên và đám chó săn của lão ta đều đã bị hai vị Thần sứ đại nhân xử lý, tâm trạng Hải Kình lại bình tĩnh trở lại.

Sau khi biết giá muối ở các khu vực khác, ông cũng không nhân cơ hội này mà tăng giá bán muối biển, ông đã hưởng lợi từ Thương Thần Giáo quá nhiều rồi. Ông chẳng giỏi giang gì hơn những nhân viên khác, chỉ là may mắn sống ở Lâm Hải Trấn, chiếm được lợi thế địa lý mà thôi.

Nếu tham lam vô độ quá thì sẽ bị Thần sứ đại nhân ghét bỏ mất. Dù sao thì ở Lâm Hải Trấn cũng có hàng nghìn hàng vạn người có thể thay thế ông, sau khi học xong các khóa học giáo dục bắt buộc, Hải Kình càng nhận thức rõ ràng về bản thân mình hơn. Bây giờ cuối cùng cũng đoàn tụ được với con gái, ông cũng phải đi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên mà Thần sứ đại nhân giao phó rồi.

Ông bế con gái quay lại xe RV, chuẩn bị cho cô bé một phần thức ăn dinh dưỡng dễ tiêu hóa, sau đó bắt đầu suy tính. Phải làm thế nào để phân hóa các thế lực ở Lâm Hải Trấn, khiến nhiều người quy tụ về phía mình, trở thành tín đồ của Thương Thần Giáo đây?

——-

Ở một nơi khác, trên con tàu giữa biển khơi.

Thấy Hải Kình đưa cô bé Hải Lam lên đường quay về trung tâm Lâm Hải Trấn, Đường Vũ An tạm thời dời sự chú ý của mình đi. Cậu nhìn Chu Khởi trong bồn tắm, mắt anh nhắm nghiền, cơ thể dựa nghiêng vào thành bồn, vì cái bồn hơi nhỏ nên nửa cái đuôi cá bị lộ ra ngoài. Khi bơi giữa biển khơi, anh đẹp tựa như hải yêu trong mộng ảo, khi vào trong nhà, vẻ đẹp ấy cũng chẳng hề sụt giảm chút nào. Đường Vũ An ngắm đến ngẩn người một lúc, rồi không kìm được lấy máy tính quang học ra, chụp ảnh tanh tách một hồi.

Cũng chẳng biết sau khi anh Tiểu Khởi hấp thụ Thủy Linh Trùng thành công, sau này có còn biến thành người cá được nữa không ta….

Chụp cho đã nghiền rồi, cậu mới nhìn sang bảng điều khiển, trên màn hình đã hiện lên hình ảnh cận cảnh của hòn đảo kia. Tiếc là côn trùng máy không mở được bản đồ, nên trên bản đồ hệ thống của cậu ở phía trước vẫn bị bao phủ trong màn sương mù, không thể xác định được số lượng người trên đảo….

Đúng vậy, hòn đảo này có người sinh sống. Trên đảo có rừng cây, nhìn có vẻ xanh tốt um tùm, từ ống kính của một con côn trùng máy, Đường Vũ An còn thấy làn khói bếp đang lững lờ bay lên không trung. Quan trọng hơn là, ở vòng ngoài của hòn đảo…. sừng sững một vòng tường thành cao ngất, bao quanh hòn đảo kín mít, trông cứ như…. Một pháo đài vậy?

Đường Vũ An nhìn mà không khỏi ngẩn ra, không thể nào đâu nhỉ? Một pháo đài nằm trên mặt biển sao? Cậu không vội đến gần, mà điều khiển một con côn trùng máy bay dọc theo bức tường thành, mãi đến khi côn trùng máy bay đến giới hạn tín hiệu, vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối cùng của bức tường. Hòn đảo này hẳn là rất lớn, nhưng điều kỳ lạ là, bức tường thành kia lại dựng đứng giữa nước biển, cao chừng mười mét.

Đợi con côn trùng máy vất vả lắm mới bay qua được bức tường, liền phát hiện mực nước bên trong và bên ngoài tường thành có sự chênh lệch rõ rệt. Tường thành cao tổng cộng khoảng 15 mét, nước biển bên trong đã cao hơn đường chân trời của hòn đảo hơn bốn mét rồi.

Đường Vũ An nhìn dữ liệu này, không khỏi xoa cằm suy tư. Lẽ nào diện tích ban đầu của hòn đảo này lớn hơn bây giờ, nhưng vì nước biển dâng cao nên hòn đảo bị thu nhỏ lại? Nếu không thì độ chênh lệch này hình thành kiểu gì? Lúc cậu đang định cho côn trùng máy đi sâu vào trong đảo, thì thấy một ống kính khác quay được một cảnh tượng khác….

Trên mặt biển xuất hiện một chiếc thuyền, mấy người đeo mặt nạ kỳ quái ngồi bên trên, trên thuyền còn đặt một con cá biển biến dị. Theo dữ liệu phân tích của côn trùng máy, thì con cá biển kia phải dài hơn hai mét. Người trên thuyền ai nấy đều ướt sũng, chắc là vừa xuống biển vật lộn với con cá biến dị này, nhìn vết thương trên mình con cá là đoán được ngay. Một lát sau, lại có thêm một chiếc thuyền đánh cá nữa quay về, lục tục có đến mấy chục chiếc. Chỉ riêng đội tàu này thôi đã có quy mô ba bốn trăm người, dân cư trên đảo chắc chắn còn đông hơn con số này nhiều.

Côn trùng máy đi theo những chiếc thuyền đánh cá này đến dưới chân tường thành, phía trên tường thành có dựng một cái bệ, rất nhanh, từ trên bệ thả xuống những sợi dây thừng có móc câu. Thủy thủ dùng móc câu móc vào thuyền, buộc chặt xong thì hô lớn một tiếng vọng lên trên, sau đó, dây thừng từ từ kéo lên, kéo cả con thuyền lên lơ lửng dưới cái bệ, rồi di chuyển ngang vào bên trong tường thành. Những con thuyền khác đang xếp hàng cũng lần lượt vào bên trong tường thành theo cách này.

Nhìn những hình ảnh mà côn trùng máy truyền về từ nhiều góc độ khác nhau, cuối cùng Đường Vũ An cũng cảm thấy có gì đó sai sai. Những chiếc thuyền đánh cá này ở vùng biển dưới chân tường thành không bị tấn công, cứ như thể đang ở trong một vùng an toàn vậy. Nhưng giữa biển khơi mênh mông thế này thì làm gì có vùng nào gọi là an toàn được?

Cậu vừa mới cùng Chu Khởi chơi đùa dưới biển xong, cho dù đám sinh vật biển đều tránh xa họ, nhưng cũng vì sinh vật biển quá đông đúc nên thường xuyên xảy ra tình trạng tránh không kịp. Đường Vũ An có chút nghi hoặc nhìn những con thuyền đó. Nếu hòn đảo này có thủ đoạn xua đuổi được sinh vật biến dị, vậy sao những người này trông vẫn cứ căng thẳng lo âu thế kia?

Cậu không vội xem tình hình bên trong tường thành, mà chọn tiếp tục quan sát. Khi chiếc thuyền cuối cùng được kéo lên bệ, sắc trời cũng đã tối dần, và đúng lúc này, Đường Vũ An phát hiện hình ảnh do côn trùng máy truyền về bắt đầu chập chờn không ổn định.

Chuyện gì thế này? Cậu vội vàng triệu hồi côn trùng máy quay lại, nhưng chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, ngoại trừ hai con ở vòng ngoài cùng kịp thời bay đi và còn truyền được hình ảnh, thì màn hình của tất cả những con khác đều tối đen. Đường Vũ An vốn tưởng côn trùng máy bị người trên đảo phát hiện, ai ngờ hai con ở vòng ngoài cùng kia, vài phút sau cũng hy sinh nốt. Hình ảnh cuối cùng chúng quay được là một vùng…. ánh sáng màu tím ma mị?

Rất nhanh sau đó, khi ánh mặt trời tắt hẳn, Đường Vũ An cũng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó…. Chỉ thấy dưới màn đêm, mặt biển phía trước con tàu bỗng sáng rực lên một dải ánh sáng màu xanh tím trải dài bất tận. Thứ ánh sáng ấy đẹp đến nao lòng, tựa như cực quang vậy, chiếu rọi cả bầu trời đêm thành một màu tím biếc. Đường Vũ An ngẩn ngơ nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ kính, theo bản năng định bước ra ngoài khoang tàu để xem xét. Kết quả là cậu còn chưa bước ra, một màn nước đã xuất hiện ngay trước mặt, chặn đứng đường đi của cậu.

Đường Vũ An quay đầu lại, phát hiện Chu Khởi đã tỉnh dậy từ lúc nào.

“Anh Tiểu Khởi, anh dậy rồi à?”

Cậu bỏ ý định ra ngoài, quay người đi đến bên cạnh Chu Khởi.

Chu Khởi chộp lấy tay cậu, nắm thật chặt. Đường Vũ An cũng nắm lại tay anh, rồi chỉ vào vùng ánh sáng tím kia, hỏi: “Anh Tiểu Khởi, anh biết bên ngoài có chuyện gì không?”

Chu Khởi lắc đầu.

“Thế anh cảm thấy có nguy hiểm à?”

Thấy Chu Khởi gật đầu, Đường Vũ An liền dập tắt hoàn toàn ý định rời khỏi khoang tàu. Lúc này cậu lại phát hiện ra điều gì đó, đi đến bảng điều khiển ấn ấn màn hình, không có phản ứng, cậu lại lấy máy tính quang học ra, cũng không mở lên được.

“Hình như thiết bị điện tử bị hỏng hết rồi.”

Đường Vũ An quay lại bên cạnh Chu Khởi, kéo một cái ghế ngồi xuống. Tuy không thể ra ngoài, cũng không dùng máy tính quang học để quay phim được, nhưng cậu vẫn còn cách khác. Cậu giải phóng thần thức, cảnh tượng bên ngoài liền hiện lên trong đầu cậu. Thứ ánh sáng tím kia phát ra từ trong nước biển, và trong làn nước ấy… cậu nhìn thấy những con sứa đang bơi lội.

Sứa dày đặc đến mức phủ kín cả một vùng biển, kéo dài từ vị trí con tàu của họ ra xa tít tắp, cho đến tận giới hạn thần thức của Đường Vũ An, đâu đâu cũng tràn ngập những con sứa phát ra ánh sáng tím này. Từ hình ảnh côn trùng máy truyền về trước đó có thể suy đoán, có lẽ khu vực sinh sống của loài sứa này bao quanh cả hòn đảo kia.

“Sao ban ngày lại không thấy nhỉ?” Đường Vũ An lầm bầm tự hỏi.

Cậu thu hồi thần thức, thấy vùng nước quanh tàu chừng bốn năm mét không hề phát sáng. Vòng tròn này giống như một vùng chân không, tất cả lũ sứa đều tránh xa nơi này. Là do anh Tiểu Khởi làm sao? Dù anh ấy không ngâm mình dưới biển, nhưng vẫn có uy lực răn đe đối với sinh vật biển à?

Đường Vũ An thu thần thức về, nhìn anh chàng người cá trong bồn tắm. Anh lại nhắm mắt ngủ thiếp đi rồi, chỉ có bàn tay là vẫn nắm chặt lấy tay cậu, cứ như sợ cậu chạy mất vậy. Đường Vũ An rất hiểu cảm giác này. Hồi mới đến thế giới này, cậu cũng rất sợ anh Tiểu Khởi bỏ cậu đi, dù anh đi đâu cậu cũng đòi đi theo, tối ngủ cũng phải ôm anh mới yên tâm…. Có phải anh Tiểu Khởi lại nhớ đến khoảng thời gian đó không?

Cậu nâng bàn tay đang nắm lấy tay mình của Chu Khởi lên, bắt chước hành động anh hay làm với cậu hai ngày nay, áp má mình lên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng cọ cọ. Hàng mi Chu Khởi khẽ run lên, nhưng vẫn không tỉnh lại. Sau đó, Đường Vũ An đổi cái ghế thành ghế sô pha, co người nằm cạnh Chu Khởi, rồi lấy thêm một chiếc chăn đắp lên người.

Cậu không buồn ngủ, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh Chu Khởi, ngắm nhìn màn ánh sáng tím ngoài cửa sổ. Thỉnh thoảng lại thấy tia điện màu tím lóe lên, cũng không biết có phải lũ sứa kia đang phóng điện hay không, nên mới làm ảnh hưởng đến các thiết bị điện tử. Mãi đến khi thấy hơi buồn ngủ, Đường Vũ An mới lấy Ô Che Bóng ra, để nó lơ lửng giữa không trung, rồi chạm nhẹ vào Lục Bảo Thạch quấn trên tóc mình.

“Nếu phát hiện tình huống bất thường gì thì phải gọi tao dậy ngay nhé.”

Lá dây leo khẽ cọ vào ngón tay cậu thay cho câu trả lời, lúc này Đường Vũ An mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Đợi đến khi cậu tỉnh lại lần nữa, bầu trời bên ngoài đã tờ mờ sáng rồi, đêm qua không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Nhìn Chu Khởi vẫn nhắm mắt ngủ say trong bồn tắm, Đường Vũ An rón rén gỡ ngón tay anh ra, rồi đi đến trước cửa sổ kính. Chỉ thấy ánh sáng tím rợp trời bên ngoài đã nhạt dần, đợi đến khi mặt trời hoàn toàn nhô lên khỏi đường chân trời, những con sứa tím bơi lội trong nước biển kia, thế mà lại biến thành màu trong suốt.

“Hèn gì hôm qua không phát hiện ra…”

Đường Vũ An lẩm bẩm một câu, bỗng nhiên, trong đầu cậu chợt lóe lên một tia sáng. Cậu vội vàng mở bảng tin nhắn ra, gửi cho ông Lý một tin nhắn.

【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng).】

【Đông Thổ Đại Đường: Ông ơi, cháu nhớ trước đây ông từng nói, ông đã từng đi qua một pháo đài tên là Tử Thiên đúng không ông? Có phải Pháo đài này nằm ở trên biển không ông?】