Ngay khi vật thể hình con sâu đang tỏa ra ánh sáng màu xanh lam bị rút ra ngoài, con hải thú kia liền yếu ớt phát ra tiếng r*n r* cuối cùng, rồi ngay sau đó, cái thân hình khổng lồ ấy bắt đầu co rút lại nhanh chóng. Gần như chỉ trong một cái chớp mắt, con hải thú đã biến trở lại hình dáng của Lê Chấn Thiên. Lão ta phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt nhắm nghiền rồi rơi thẳng xuống nước biển, rất nhanh đã bị những con sóng dữ nuốt chửng.
Đúng lúc này thì Đường Vũ An cũng đã lao tới nơi.
“Anh Tiểu Khởi, đừng mà! Ở đó không an toàn đâu!”
Thế nhưng, dù sao thì cậu và Chu Khởi vẫn còn cách nhau một đoạn, căn bản là không kịp để ngăn cản anh, hay nói đúng hơn là có muốn ngăn cũng ngăn chẳng được.
Bởi vì chiếc mặt nạ đang dính chặt lấy khuôn mặt, có lẽ anh đã mất đi lý trí nên không thể tháo nó ra được, thành thử cũng chẳng thể nào nuốt con linh trùng kia vào miệng, thế nhưng…. Anh lại nắm chặt bàn tay lại, bóp chặt lấy con Thủy Linh Trùng kia. Đường Vũ An nhìn thấy rất rõ nắm tay của anh đang tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh lam kỳ dị. Ngay dưới sự chứng kiến của cậu, những đốm sáng màu xanh ấy đã chui tọt vào lòng bàn tay Chu Khởi, rồi men theo cánh tay anh mà chạy thẳng về phía trái tim.
Mà Chu Khởi vốn đang lơ lửng giữa không trung, bỗng nhiên bắt đầu rơi xuống dưới.
“Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An hét lên thất thanh, vội vàng bay nhanh về phía anh, vậy là hai người cứ thế kẻ trước người sau cùng rơi tõm xuống biển. Sức mạnh của đại dương quả nhiên mãnh liệt hơn cơn lũ ở Hoang Thành rất nhiều. Sau khi rơi xuống biển, Đường Vũ An bỗng có cảm giác như mình vừa lạc sang một vị diện khác vậy, mọi thứ xung quanh đều to lớn đến lạ thường, còn bản thân cậu thì lại trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp. Nhưng mà, cậu chẳng có thời gian đâu để chìm đắm trong nỗi sợ hãi ấy. Cậu phải nhanh chóng tìm được Chu Khởi, không thể để anh bị dòng hải lưu cuốn đi, càng không thể để anh bị biển cả nuốt chửng được!
Đường Vũ An vội vàng lấy thuốc thở dưới nước từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, tranh thủ lúc oxy chưa cạn kiệt liền nhét vào miệng mỉnh, cắn vỡ nó ra. Khi dược lực của thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, cảm giác ngạt thở cũng dần tan biến, cậu liền mở bản đồ lên để định vị vị trí của Chu Khởi. Cũng may là hai người cách nhau không xa lắm, Đường Vũ An nhanh chóng vận dụng linh năng, điều khiển lớp năng lượng hệ Phong mỏng manh dưới nước bao phủ lấy cơ thể mình, rồi tăng tốc bơi về phía Chu Khởi. Cậu có thể nhìn thấy vô số sinh vật biển biến dị đang bơi lội ngay bên cạnh mình. Chúng nó cũng định tấn công cậu đấy, nhưng tất cả đều bị cậu khéo léo tránh được hết, với lại bọn chúng cũng không đuổi kịp tốc độ của cậu nên đành bị bỏ lại phía sau.
Cuối cùng thì cậu cũng nhìn thấy bóng dáng của Chu Khởi trong dòng nước ngầm dưới đáy biển. Sau khi rơi xuống biển, sợi dây chuyền bằng ngọc bích mà Đường Vũ An từng tặng anh làm quà sinh nhật đã phát huy tác dụng, nó tạo thành một lớp màng bảo hộ bao quanh anh và cung cấp oxy cho anh. Cũng chẳng biết có phải do tác động của linh trùng hay không, mà anh lại không hề bị lũ sinh vật biển tấn công.
Đường Vũ An mừng rỡ bơi về phía anh, dang tay ôm chầm lấy cơ thể anh. Lớp màng bảo hộ kia không hề ngăn cản cậu đến gần, cũng chẳng bị phá vỡ, nó vẫn đang miệt mài cung cấp oxy cho Chu Khởi.
Đường Vũ An vừa định vén mặt nạ của Chu Khởi lên để cho anh uống thuốc thở được dưới nước, thì bỗng nhiên rùng mình một cái. Cậu nhìn theo hướng mà linh thức vừa cảm nhận được, bỗng nhìn thấy một cái bóng đen to như quả núi đang lù lù tiến lại gần bọn cậu. Đến khi cậu phát hiện ra thì đã không kịp né tránh nữa rồi, chỉ đành ôm chặt lấy Chu Khởi, rồi bị dòng hải lưu cuồng bạo cuốn trôi về một nơi nào đó chẳng biết trước được….
Đợi đến khi Đường Vũ An khôi phục lại ý thức, cậu phát hiện ra mình đã không còn ở trong nước biển nữa. Cậu đang nằm trên một bãi biển, trên bãi biển có đầy đá ngầm lởm chởm, bên hông còn quấn một dây leo màu xanh lục, đầu kia của dây leo thì kéo dài lên bãi biển, buộc chặt vào một tảng đá lớn.
Là Lục Bảo Thạch đã vớt cậu lên bờ sao?
Đường Vũ An chống tay ngồi dậy, một nhánh dây leo nhỏ vươn đến trước mặt cậu, dùng lá cây cọ cọ nhẹ nhàng vào má cậu, truyền đến cảm xúc lo lắng.
“Lục Bảo Thạch, tao không sao.”
Đường Vũ An nói một câu trấn an, rồi bắt đầu quan sát xung quanh. Đây là một bãi biển xa lạ, nhưng may mắn là cảnh vật xung quanh đều có kích thước bình thường. Cậu vẫn còn ở vị diện gốc, không bị trôi dạt sang vị diện nào khác, nhưng mà…. Anh Tiểu Khởi đâu rồi?
Đường Vũ An vội mở bản đồ lên xem, phát hiện điểm sáng tượng trưng cho Chu Khởi đang ở ngay gần đây, may quá là bọn họ không bị nước biển cuốn trôi rồi lạc mất nhau. Cậu không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm.
Đường Vũ An bảo Lục Bảo Thạch thả mình ra, đợi nó thu nhỏ lại rồi quấn lên tóc mình xong, cậu mới lần theo chỉ dẫn trên bản đồ mà đi tìm. Cậu cũng không quá hoảng loạn, bởi lẽ trong những ngày tháng tu luyện và học tập ở Rừng Cự Mộc, cậu đã quen với cảm giác Chu Khởi đi ra ngoài một mình, còn cậu thì ở trong nhà làm việc riêng rồi. Việc tạm thời xa nhau thế này không làm cậu lo âu quá mức, vì dù sao thì bây giờ họ đã không còn yếu ớt như hồi mới đến thế giới này nữa.
Ở một nơi xa lạ như thế này, thì trên bản đồ xung quanh về cơ bản đều bị sương mù che phủ, việc đầu tiên Đường Vũ An làm là lấy ngay chiếc Ô Che Bóng ra…. Lúc nãy khi lao về phía Chu Khởi, cậu đã kịp thời thu Ô Che Bóng vào Kho Hàng Tùy Thân rồi.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống trên mặt biển, nước biển dập dềnh trong ánh sáng đỏ vàng rực rỡ, có vài con hải âu biến dị đang chao lượn trên bầu trời. Đường Vũ An bay lên một tảng đá ngầm, nhìn ra mặt biển sóng nước mênh mông, khẽ nhíu mày.
Sau khi tìm kiếm, cậu phát hiện ra Chu Khởi không có ở trên bờ, mà là đang ở dưới nước, hơn nữa anh còn đang di chuyển qua lại với tốc độ khá ổn định, trông không giống như người bị mất ý thức rồi bị sóng cuốn đi chút nào. Đường Vũ An có chút nghi hoặc nhìn chằm chằm mặt biển, cậu không dám mạo hiểm xuống nước ngay, vì nhìn trên bản đồ thì trong lòng đại dương chi chít toàn là chấm đỏ. Cậu mà xuống đó bây giờ, đừng nói là cứu Chu Khởi về, không khéo có khi còn nộp mạng luôn ấy chứ.
Dùng gậy trêu mèo với đĩa bay cho chó ở dưới biển ư? Nghe cũng không thực tế cho lắm. Thế thì rốt cuộc là anh Tiểu Khởi đang gặp tình huống gì vậy nhỉ? Gọi anh ấy trên bảng tin nhắn mà cũng chẳng thấy trả lời. Nhớ lại cảnh tượng anh nuốt linh trùng lúc trước, Đường Vũ An không khỏi lo âu, chẳng lẽ anh Tiểu Khởi… lại biến thành hải thú giống như lão Lĩnh chủ Lâm Hải Trấn kia rồi sao?
Ở trong lòng đại dương toàn là nước thế này, chắc chắn là môi trường có lợi cho Thủy Linh Trùng rồi. Không có Thuật Trị Liệu của cậu, lại không có linh năng khắc chế, liệu anh Tiểu Khởi có xoay xở được không nhỉ? Đường Vũ An thở dài thườn thượt, ngồi xổm trên tảng đá mà rầu rĩ.
Đúng lúc này, cậu thấy trên bảng tin nhắn có tin mới nhảy ra.
【Bảng Tin Nhắn (Kênh Công Cộng).】
【Vân Ưng】: Ngân Quang đại nhân, Ô Nguyệt đại nhân… các ngài vẫn ổn chứ ạ?
Đúng rồi, Hải Kình vẫn còn đang đợi bọn họ ở trong xe RV mà.
Đường Vũ An liếc nhìn bản đồ, khoảng cách giữa bọn họ chắc chắn là đã vượt quá 10 cây số rồi, cho nên dù Hải Kình có nói chuyện ở kênh phụ cận, cậu có đọc được cũng chẳng có cách nào trả lời ông ấy cả. Chắc là lo lắng quá nên Hải Kình mới phải hét lên trên kênh công cộng như thế.
Cũng may là có bọn Trân Châu Đen với Nguyên Bảo đang canh giữ quanh xe, lại thêm cái vầng hào quang xua đuổi khách hàng có ác ý bảo vệ nữa, chắc Hải Kình cũng không gặp vấn đề gì đâu. Lúc Đường Vũ An đang cân nhắc xem có nên dùng tài khoản phụ Ngân Quang để trả lời hay không, thì trên kênh công cộng đã nhao nhao cả lên rồi.
【Bảng Tin Nhắn (Kênh Công Cộng).】
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Ngân Quang đại nhân? Ô Nguyệt đại nhân? Cậu gặp được hai vị Thần sứ đại nhân rồi à?
【Bàn Thạch】: Thật hay đùa đấy!
【Vân Ưng】: Đúng vậy, tôi đã gặp được các vị Thần sứ, các ngài ấy vừa mới cứu tôi xong.
【Vân Ưng】: Ngân Quang đại nhân không chỉ chữa thương cho tôi, mà còn tặng cho tôi một bộ quần áo mới nữa!
【Vân Ưng】: Nhưng mà, vì các ngài ấy phải chiến đấu với một dị năng giả hùng mạnh nên đã rời đi rồi, tôi đợi mãi không thấy các ngài ấy quay lại nên có chút lo lắng….
【Lục Như Lam】: Dị năng giả đó cấp mấy thế? Tình hình chiến đấu ra sao? Mau kể chi tiết nghe xem nào!
【Hướng Thiên Thạch】: Sao họ lại đi cứu cậu? Cậu liên lạc với họ kiểu gì thế?
【Ly Long】: Ngân Quang với Ô Nguyệt mạnh cỡ nào?
【Vân Ưng】: Tôi, tôi cũng không biết nữa….
【Vân Ưng】: Tôi bị người ta bắt đi, cầu cứu trên kênh phụ cận, thế là Ngân Quang đại nhân không chỉ trả lời, mà còn chạy tới cứu tôi luôn!
【Vân Ưng】: Ngân Quang đại nhân mạnh lắm! Cực kỳ cực kỳ mạnh! Năm tên dị năng giả mà không ai là đối thủ của ngài ấy cả!
【Vân Ưng】: Năm tên đó mạnh lắm đấy, mỗi lần người của pháo đài đến cũng chẳng dám dây vào bọn chúng đâu.
【Bàn Thạch】: Lợi hại thật!
【Bồ Vĩ】: Ngân Quang đại nhân giỏi quá!
【Đông Thổ Đại Đường】: Đỉnh thật đó!
【Tẩy Y Dịch】: Tôi cũng muốn gặp hai vị Thần sứ quá đi!
【Thủy Trung Ngư】: Tôi muốn gặp Ô Nguyệt đại nhân! Ô Nguyệt đại nhân đúng là người uyên bác đa tài nhất trên đời! Cứ cầu cứu trên kênh phụ cận là gặp được Ô Nguyệt đại nhân à?
【Du Hiệp】: Chắc là không được đâu, là Vân Ưng gặp nguy hiểm thật sự nên mới gặp được mà.
【Hồng Thắng Hỏa】: Vân Ưng, giờ anh đã thoát được chưa?
【Lục Như Lam】: Đúng đúng, anh với con gái sao rồi? Vẫn ổn chứ?
【Vân Ưng】: Tạm thời thì không sao rồi, trận chiến đã lắng xuống, chỉ là không biết tại sao hai vị Thần sứ mãi vẫn chưa thấy quay lại…
Bảng tin nhắn cứ thế mà bàn luận rôm rả cả lên. Đường Vũ An nằm vùng hóng hớt một lúc, cuối cùng quyết định không lộ diện nữa, nói nhiều sai nhiều, cái tài khoản phụ Ngân Quang này cứ giữ bí mật thì tốt hơn. Tất nhiên, cứ để Hải Kình chờ đợi trong vô vọng thế kia cũng không phải là cách hay, dù sao thì xe RV với đám thú cưng vẫn đang ở chỗ ông ấy mà.
Cậu ngẫm nghĩ một lát, sau khi sắp xếp câu chữ đâu ra đấy rồi mới gửi cho Hải Kình một nhiệm vụ.
——–
Tại rìa trung tâm Lâm Hải Trấn, bên trong chiếc xe RV của Tiệm tạp hóa Bình An. Hải Kình đang ngồi trong xe, vừa trả lời câu hỏi của các nhân viên khác trên bảng tin nhắn, vừa ngóng ra bầu trời bên ngoài, hy vọng nhìn thấy hai bóng hình kia xuất hiện. Ông không dám rời khỏi xe, một phần là vì mệnh lệnh của Ngân Quang đại nhân, phần khác là…. Bốn con sinh vật biến dị khổng lồ đang vây quanh chiếc xe RV, vì chủ nhân mãi chưa thấy về nên con nào con nấy đều tỏ ra bồn chồn thấy rõ….
Trước khi đi, Ngân Quang đại nhân đã ra lệnh cho chúng canh gác ở đây nên chúng không bỏ đi đâu cả. Nhưng có thể thấy rõ là tâm trạng của chúng đang rất tệ, đặc biệt là con báo biến dị đen tuyền kia. Lúc nãy có một tên dị năng giả ngất xỉu vừa tỉnh lại, bị nó tát cho một cái bay vèo đi luôn, giờ vẫn còn đang treo lủng lẳng trên cây kia kìa.
Điều đáng mừng là, hình như mấy con cự thú này không có ý định ăn thịt người. Hải Kình ngồi trong xe nhìn rất rõ, bốn con cự thú biến dị này rõ ràng là do Ngân Quang đại nhân nuôi dưỡng, chỉ nghe lời mỗi mình ngài ấy mà thôi. Mặc dù bốn tên dị năng giả kia là do bọn cự thú đánh bại, nhưng có được khả năng thuần hóa thú bá đạo như vậy, sao lại không tính là thực lực của Ngân Quang đại nhân được chứ?
Tất nhiên, Ô Nguyệt đại nhân cũng rất mạnh, ngài ấy đối đầu với kẻ quản lý mạnh nhất Lâm Hải Trấn cơ mà. Tiếc là đánh nhau chưa được bao lâu thì họ đã chạy đi xa tít, Hải Kình cũng chẳng thấy được diễn biến trận chiến, chỉ nghe thấy những tiếng động kinh hoàng vọng lại từ phía biển….
Hiện giờ xung quanh bọn họ đã tụ tập khá nhiều người. Cái gã Lê Bằng lúc nãy còn gọi với vào nói với Hải Kình rằng, người quản lý Lâm Hải Trấn là Lê Chấn Thiên và hai người mặc áo choàng đều đã rơi xuống biển, e là lành ít dữ nhiều rồi. Năm tên dị năng giả còn lại thì bị Thương Thần Giáo bọn họ khống chế, giờ Lâm Hải Trấn cũng như rắn mất đầu, hắn ta hỏi Hải Kình muốn tính sao.
Hải Kình thì tính sao được chứ? Ông chỉ là một tín đồ nhỏ bé trong Thương Thần Giáo mà thôi, lại chẳng có tiếng nói gì, việc ông có thể làm bây giờ…. chẳng lẽ là lôi hàng hóa ra buôn bán à?
Đúng lúc này, ông nhận được nhiệm vụ mới do Thần sứ gửi đến.
【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ tinh anh “Phân hóa thế lực của Lâm Hải Trấn”.】
【Mô tả: Lâm Hải Trấn sở hữu dân số đông đúc và nguồn tài nguyên biển phong phú, nhưng vì bị thế lực hắc ám địa phương kiểm soát nên người dân nơi đây phải sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng suốt thời gian dài.】
【Hiện tại, thủ lĩnh thế lực hắc ám và tay chân đắc lực của lão đã bị tiêu diệt, bạn cần phải giải cứu những người vô tội, giúp bọn họ thoát khỏi sự cai trị của thế lực hắc ám kia, đồng thời thông qua lao động để đổi lấy thức ăn và mọi vật tư sinh tồn khác, làm cho thương nghiệp ở Lâm Hải Trấn trở nên phồn vinh.】
【Nội dung nhiệm vụ: Điều khiển xe RV đi đến bờ biển, tiến hành giao dịch với người dân thường ven biển, phân hóa bọn họ khỏi thế lực hắc ám địa phương.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Tư cách tham gia xét duyệt Quản Lý chi nhánh của chi nhánh Lâm Hải Trấn, xe ba bánh chở hàng: 1 chiếc.】
【Nhắc nhở thân thiện: Trong phạm vi 300 mét quanh xe RV sẽ nhận được sự che chở của Thần Thương Nghiệp, bất kỳ kẻ nào mang ý đồ xấu với Thần Thương Nghiệp đều không thể xâm nhập.】
Hải Kình nhìn thấy nhiệm vụ thì ngẩn người ra một lúc, sau đó không kìm được mà mừng như điên. Điều này có phải là chứng tỏ Thương Nhân Thần Bí vẫn bình an vô sự không? Vì chữ hơi nhiều nên ông vẫn đang nghiền ngẫm nội dung, bỗng một nhiệm vụ mới lại được gửi tới.
【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ thường “Trấn an và chăm sóc các thần thú”】
【Mô tả: Tạm thời Ngân Quang và Ô Nguyệt chưa thể quay lại, những thần thú họ để lại cần được trấn an và chăm sóc.】
【Nội dung nhiệm vụ: Thông báo cho các thần thú biết tin Ngân Quang và Ô Nguyệt tạm thời chưa về được, đồng thời cung cấp thức ăn cho chúng, cùng chúng chờ đợi Thương Nhân Thần Bí trở về.】
【Phần thưởng: 5000 điểm tích lũy.】
Nhìn nhiệm vụ mới, Hải Kình ngây ra một lúc, rồi lại nhìn mấy con cự thú bên ngoài thùng xe. Ông nuốt nước bọt một cái, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm bước xuống xe. Ông làm vậy không phải vì 5000 điểm tích lũy đâu, mà kể cả không có phần thưởng, ông cũng sẽ nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ mà Thần sứ đại nhân giao phó.
Sau khi Hải Kình xuống xe, thấy người quanh xe RV đã vãn bớt, ông cũng chẳng buồn để ý. Thấy đám “thần thú” quay đầu nhìn về phía mình, ông căng thẳng nắm chặt hai tay, rồi rụt rè nói: “Thần sứ đại nhân nhắn là, các ngài ấy đã an toàn rồi, bảo các vị không cần lo lắng đâu, còn nữa…. ngài ấy bảo tôi chăm sóc các vị….”
Mấy lời phía sau thì như tan biến vào trong gió biển. Bởi vì lời của Hải Kình còn chưa dứt thì đã thấy con báo đen kia lao vút đi, sau đó là con sói bốn mắt và con chó khổng lồ màu vàng kim. Con chó khổng lồ màu trắng tụt lại sau cùng, ngơ ngác một chút rồi cũng sủa gâu gâu mấy tiếng, chạy theo sau đám bạn.
Tốc độ của chúng nhanh quá, Hải Kình hoàn toàn không kịp ngăn cản. Ông gãi gãi đầu, xoay người leo lại lên xe, rồi nhìn thấy trong một cái hộp trên buồng lái thò ra một cái đầu nhỏ lông xù. Con chim nhỏ màu đỏ nghiêng đầu quan sát Hải Kình, nó kêu chiêm chiếp mấy tiếng rồi bay lên. Hải Kình giật mình, thấy nó định bay ra ngoài liền vội vàng đóng cửa xe lại.
“Mày cũng là thần thú của Ngân Quang đại nhân hả?”
“Chiếp chiếp chiếp!”
“Ngân Quang đại nhân bảo tao chăm sóc mày, mày ở lại đây được không? Không là tao sẽ bị phạt đấy.”
Con chim nhỏ màu đỏ chần chừ quan sát Hải Kình, ông bèn bày ra vẻ mặt vô tội đáng thương, cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý của nó.
“Chiếp chiếp chiếp!”
Đương nhiên là Hải Kình nghe chả hiểu nó nói gì, ông lấy từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra một gói mực sợi, vì món này ngon, con bé Hải Lam rất thích nên ông mua khá nhiều.
“Mày ăn không?”
Con chim nhỏ màu đỏ chần chừ mổ sợi mực ăn thử, sau đó mắt nó sáng rực lên, tiếng kêu cũng trở nên phấn khích hẳn.
Hải Kình không nhịn được mà mỉm cười, đút thêm cho nó vài sợi nữa, xác định nó đã ăn no rồi mới bắt đầu tính toán xem lái cái xe này ra biển kiểu gì.
“Cái này lái thế nào nhỉ?”
“Chế độ lái tự động đã được kích hoạt, đang xác minh quyền hạn, xác minh thành công… Vui lòng nói ra hoặc chọn điểm đến trên bản đồ.”
Hải Kình giật nảy mình, lắp bắp nói: “Tôi, tôi muốn ra bờ biển.”
“Vui lòng chọn địa điểm chính xác.”
Trên bản đồ ở bảng điều khiển đã hiện ra đường bờ biển, nhưng chỉ có một khu vực là sáng đèn, các khu vực khác đều chìm trong sương mù. Hải Kình bèn bấm chọn thử vào khu vực đó. Rất nhanh, chiếc xe RV tự động di chuyển, chở ông chạy về phía biển. Cuối cùng Hải Kình cũng thả lỏng được đôi chút, trên bảng tin nhắn có rất nhiều nhân viên đang hỏi thăm tình hình chi tiết, ông không nói nhiều, chỉ bảo với bọn họ là Thần sứ đã giao nhiệm vụ cho mình. Còn về những chi tiết khác thì ông chọn cách giữ bí mật.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đưa ông đến bờ biển, nhìn đại dương mênh mông rộng lớn, Hải Kình rón rén bước xuống xe.
Có khá nhiều người ở Lâm Hải Trấn đã đi theo ông ra đến bãi biển, có điều, bọn họ chỉ đứng từ xa nhìn ông mà thôi. Nhưng nhìn khoảng cách thì chắc là chưa quá 300 mét đâu. Vậy là những người này không có ác ý với Thương Thần Giáo, đúng không? Hải Kình nhớ kỹ lời nhắc nhở trong nhiệm vụ, cũng đã suy nghĩ thấu đáo nội dung của nhiệm vụ đầu tiên.
Phân hóa thế lực Lâm Hải Trấn, tức là phải lôi kéo một bộ phận người dân. Khiến những người này phục vụ cho Thương Thần Giáo, để bọn họ mang ánh hào quang của Thần Thương Nghiệp rải khắp toàn bộ Lâm Hải Trấn!
Hải Kình quan sát những người không có ác ý với Thần Thương Nghiệp kia, rồi bất ngờ phát hiện ra Lê Bằng cũng đang đứng trong số đó. Đối với cái tên thủ lĩnh nhỏ từng dẫn người xông vào nhà mình này, Hải Kình lại không có quá nhiều ác cảm. Nếu không phải hắn ta ra tay ngăn cản kịp lúc, thì có khi Hải Lam đã gặp nạn rồi, mà ông chắc cũng chẳng còn sống nữa.
Tất nhiên là Hải Kình cũng chẳng ưa gì hắn ta cả. Chỉ là ông lại nhớ đến nhiệm vụ Thần sứ đại nhân giao phó…. Nếu muốn phân hóa thế lực của Lâm Hải Trấn thì việc lôi kéo những kẻ có uy tín và thực lực như Lê Bằng, chắc chắn sẽ là một bước đột phá lớn.
Nghĩ vậy, Hải Kình bèn vẫy tay với Lê Bằng.
Ông không dám rời xa xe RV quá, khi Lê Bằng tiến lại gần, ông cũng nắm chặt khẩu súng trong tay. Đương nhiên, xuất phát từ sự tin tưởng đối với Thần sứ đại nhân, Hải Kình không có phản ứng quá khích nào với Lê Bằng.
“Sắp tới, Thương Thần Giáo chúng tôi sẽ ở lại đây, chúng tôi có những món hàng hóa vượt xa sức tưởng tượng của các người, các người có thể dùng muối để đổi.”
Hải Kình nói với Lê Bằng: “Nhưng mà, những người muốn đổi thì phải đích thân đến trước mặt tôi và nghe theo lời tôi.”
Lê Bằng bị Hải Kình chĩa súng vào người, hắn ta giơ cao hai tay để tỏ ý mình vô hại. Nghe Hải Kình nói vậy, hắn ta khẽ nhíu mày, hỏi: “Vậy là Thương Thần Giáo chỉ định làm ăn buôn bán ở Lâm Hải Trấn thôi, đúng không?”
“Trước khi hai vị Thần sứ quay lại thì đúng là như thế.” Hải Kình gật đầu.
“Cuộc đấu đá tranh giành quyền lực tiếp theo ở Lâm Hải Trấn, các người sẽ không tham gia chứ?”
“Tạm thời thì không.”
Lê Bằng nhíu mày chặt hơn, hắn ta suy tư một lát, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, tôi hiểu rồi.”
Đối mặt với một Thương Thần Giáo sở hữu thực lực kinh khủng như vậy, quả thực hắn ta chẳng có tư cách gì để mà mặc cả.
“Có điều….”
Lúc này, hắn ta nghe thấy giọng Hải Kình lại vang lên: “Tôi có một giao dịch riêng, không biết anh có hứng thú không?”
Lê Bằng nhướng mày: “Là vì người của làng Quan Ngư sao?”
Hải Kình mím môi, ông biết ngay mà, làng Quan Ngư hiện giờ vẫn chưa an toàn.
“Yên tâm đi, tôi vẫn chưa đến mức làm ra cái chuyện tàn sát cả làng đâu.” Lê Bằng nói, “Lê Chấn Thiên chết rồi, sẽ có khối người vỗ tay ăn mừng ấy chứ.”
“Anh không làm, không có nghĩa là người của anh không làm.” Nghĩ đến tên Đại Bưu, sắc mặt Hải Kình liền sa sầm xuống.
Lê Bằng khựng lại, hắn ta ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Đã lo lắng như thế, sao ông không trực tiếp quay về đó đi?”
“Tôi có nhiệm vụ của tôi.”
“Thôi được rồi, tôi hiểu, tôi sẽ cho người bảo vệ làng Quan Ngư.” Lê Bằng nói, “Vậy tôi sẽ nhận lại được lợi ích gì?”
Hải Kình giơ tay lên, ngay lập tức, vài trăm cân lúa mì xuất hiện ngay dưới chân ông.
“Nếu anh làm được, thì đống lúa mì này là của anh, sau này anh cũng có quyền ưu tiên giao dịch với tôi.”
Thoạt đầu Lê Bằng vô cùng sững sờ, sau đó thì hai mắt sáng rực lên.
“Thương Thần Giáo, quả nhiên là danh bất hư truyền!”
Rồi ngay giây tiếp theo, giờ mở cửa đã hết, bóng dáng Lê Bằng biến mất ngay tại chỗ.
Đúng lúc này, Hải Kình lại nhận được một nhiệm vụ mới.
【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt được nhiệm vụ thường “Cha con đoàn tụ”.】
【Mô tả: Con gái bạn vẫn đang ở làng Quan Ngư chờ bạn trở về, sự an toàn của cô bé không được đảm bảo, hai cha con có thể đoàn tụ xong rồi hẵng làm các nhiệm vụ khác.】
【Nội dung nhiệm vụ: Nói với xe RV “Làng Quan Ngư”, rồi đi đến đó và đoàn tụ với cô bé Hải Lam…】
Nhìn thấy nhiệm vụ này, nước mắt Hải Kình trào ra. Ông quỳ sụp xuống đất, hướng về phía biển dập đầu ba cái, sau đó mới vội vàng leo lên xe.
——-
Tại bờ biển cách đó vài trăm cây số, Đường Vũ An đang nhìn chằm chằm vào bản đồ. Thấy bọn Trân Châu Đen chạy đến tìm mình, cậu cũng không lo lắng lắm, dù sao thì ở vị diện gốc này cũng không nguy hiểm như trong Rừng Cự Mộc. Đến khi phát hiện ra Hải Kình vẫn còn ở lại trung tâm Lâm Hải Trấn, cậu mới vội vàng gửi thêm một nhiệm vụ nữa, bảo ông ấy về đón con gái. Tạm thời cậu chưa về được, nhưng có vầng hào quang đuổi khách hàng có ác ý rồi, cậu cũng chẳng sợ xe RV bị phá hoại. Không có quyền hạn cậu cấp thì Hải Kình cũng chẳng vào được Tiệm tạp hóa Bình An, cho ông ấy sống trên xe cũng chẳng sao. Đợi cậu đến Lâm Hải Trấn mở chi nhánh xong xuôi rồi đòi xe lại sau cũng được.
Xử lý xong chuyện của Hải Kình, Đường Vũ An lại nhìn ra biển, thở dài hết sức sầu não. Chu Khởi vẫn cứ lởn vởn dưới đáy biển ngay trước mặt cậu, cũng chẳng biết tình hình thế nào rồi….
Đường Vũ An nhảy xuống một tảng đá thấp hơn, nước biển bên dưới sâu khoảng vài mét, cậu đưa tay xuống khuấy khuấy nước. Nếu anh Tiểu Khởi biến thành cá, liệu anh ấy có ngửi thấy mùi của cậu mà bơi lại đây không nhỉ?
Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào đàn cá bơi lội tung tăng dưới nước, cứ có cảm giác con nào trông cũng giống Chu Khởi cả…. Ban đầu cậu còn dán mắt vào bản đồ, dần dần, cậu bắt đầu ngẩn ngơ. Cậu không hề phát hiện ra đàn cá trong nước bỗng nhiên tản ra, mặt nước trở nên tĩnh lặng hơn rất nhiều. Mãi cho đến một khoảnh khắc nọ, cậu cảm nhận được bàn tay đang ngâm trong nước của mình bị ai đó nắm lấy. Đường Vũ An chớp mắt một cái, không những không sợ hãi, mà ngược lại còn nắm chặt lấy bàn tay kia, rồi ra sức lôi đối phương từ dưới nước lên.
Một bóng người đeo mặt nạ đen vàng rẽ nước trồi lên, để lộ ra nửa thân trên. Chiếc áo choàng đen trên người anh đã biến đâu mất, quần áo ướt sũng dính chặt vào người, làm lộ rõ những đường nét cơ bắp săn chắc và vô cùng mạnh mẽ của thanh niên.
“Anh Tiểu Khởi, anh làm em sợ chết khiếp!”
Đường Vũ An nhìn anh, không kìm được mà oán trách, “Rõ ràng là anh không sao, tại sao lại không trả lời tin nhắn của em chứ?”
Chu Khởi không hề trả lời cậu, chỉ lẳng lặng ngâm mình trong nước biển. Đường Vũ An bỗng nhiên phát hiện ra có điều bất thường. Màu tóc của Chu Khởi thay đổi rồi, từ màu đen chuyển sang xanh thẫm, còn nữa… tai? Sao tai lại nhọn hoắt thế kia?
Đường Vũ An giật chiếc mặt nạ của Chu Khởi ra, để lộ khuôn mặt tuấn tú nhưng lại mang vài phần yêu dị của người thanh niên. Đôi mắt anh cũng chuyển thành màu xanh lam sâu thẳm, hình dáng đồng tử cũng thay đổi, Chu Khởi xuất hiện trước mặt cậu lúc này, trông cứ như vừa biến thành hải yêu vậy.
“Bõm!”
Một chiếc đuôi cá màu xanh lam bất ngờ quẫy mạnh trên mặt biển, làm bắn lên những tia nước tung toé khắp nơi.
Đường Vũ An nhìn anh ngẩn tò te, rồi vì đứng không vững mà ngã ngồi xuống đất.
Anh Tiểu Khởi… thực sự biến thành người cá rồi sao?