Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu

Chương 961

Chapter 961Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu

Sau khi ăn cơm tối xong, cả nhà quây quần nơi sân nhỏ một lát, hàn huyên đôi ba câu chuyện phiếm. Sau đó Cố Tri Ý đi rửa mặt mày cho sạch sẽ, sảng khoái.

Mấy ngày này ngồi tàu hỏa, trên người cứ bứt rứt, khó chịu vô cùng.

Cố Tử Sâm được nghỉ học nên cậu cũng ở lại nhà Cố Tri Ý, chơi đùa với đám cháu.

Cố Tri Ý bôn ba mấy ngày đường xa mệt mỏi nên cô đi nghỉ ngơi sớm.

Mấy anh em Nhị Bảo vẫn còn thừa tinh thần nên anh Lâm Quân Trạch để chúng ở ngoài sân xem ti vi.

“Nhỏ tiếng một chút, biết chưa?” Anh Lâm Quân Trạch nhỏ giọng dặn dò mấy đứa con trai.

“Bố, chúng con biết rồi ạ.” Nhị Bảo trả lời.

Nói đoạn, anh Lâm Quân Trạch bế Đoàn Đoàn và Viên Viên đi vào trong nhà.

Anh vừa bước vào nhà đã thấy Cố Tri Ý đang sắp xếp đồ đạc, liền đặt Đoàn Đoàn và Viên Viên xuống, để hai chị em tự chơi đùa, rồi nhanh nhẹn đến giúp cô dọn dẹp.

“Vợ à, em nghỉ ngơi đi! Để anh sắp xếp cái này cho.”

Nghe anh nói vậy, Cố Tri Ý cũng bèn giao phó luôn việc này cho anh Lâm Quân Trạch.

Lúc ấy, cô mới thủ thỉ kể cho anh Lâm Quân Trạch nghe về một số chuyện khi mình còn ở tận Quảng Châu.

Anh Lâm Quân Trạch ngồi lắng nghe một cách say sưa.

Dù anh không đích thân cùng vợ đi đến đó, nhưng chỉ cần nghe cô ấy kể lại mấy chuyện đã trải qua, anh lại cảm giác như chính mình cũng đã cùng vợ kinh qua vậy.

“Đúng rồi, trên chuyến tàu hỏa em trở về, em còn gặp một ông cụ dắt theo đứa cháu nhỏ, đứa bé lại vì ăn kẹo mà bị nghẹn. Tình hình lúc ấy khẩn cấp, nên em đã ra tay giúp đỡ.”

“Vậy sau đó đứa bé ấy có làm sao không?” Anh Lâm Quân Trạch hỏi, anh lo lắng liệu sau này người nhà đứa bé có tìm đến Cố Tri Ý gây khó dễ gì không.

“Không sao cả. Lúc ấy cả người đứa bé đã cứng đơ, tái ngắt, căn bản chẳng ai dám nhúng tay vào vũng nước bùn đó, may mà em có biết vài ngón nghề căn bản.” Cố Tri Ý điềm nhiên đáp.

“Vậy cũng may mắn là không có sự cố gì lớn.” Lâm Quân Trạch khẽ thở phào.

“Em dạy lại cho anh mấy động tác sơ cứu này nhé, biết đâu vào thời khắc then chốt, anh cũng có thể dùng nó để cứu người đấy.”

Cố Tri Ý vừa dứt lời liền thực hành làm mẫu cho Lâm Quân Trạch xem thử.

Dù sao trong nhà cũng có nhiều đứa trẻ nhỏ, khó mà tránh khỏi những lúc sơ sẩy không ngờ tới, mà Cố Tri Ý thì cũng không thể lúc nào cũng túc trực bên các con được.

Vì vậy, khi cô vắng nhà, nếu có chuyện chẳng may xảy ra, Lâm Quân Trạch cũng có thể bình tĩnh ứng phó, như vậy Cố Tri Ý mới yên lòng.

Hơn nữa, Lâm Quân Trạch là người của quân đội, người trưởng thành đôi khi cũng gặp phải những tai nạn bất ngờ thế này. Vì vậy, khi gặp phải sự cố như vậy, điều quan trọng là phải tìm cách để dị vật đó được lấy ra ngoài trước tiên.

Sau đó, cô lại lấy ví dụ về cách ứng phó khi người lớn bị mắc nghẹn.

Mà Lâm Quân Trạch cũng chăm chú làm theo.

“Được rồi, vợ à, giờ giấc cũng đã muộn rồi, em cũng nên nghỉ ngơi đi thôi! Ngày mai đến cửa hàng còn bao nhiêu việc bận rộn đó.”

Lâm Quân Trạch đành bất đắc dĩ khuyên nhủ.

Cố Tri Ý ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, liền không nói thêm gì nữa.

Đoàn Đoàn nhìn thấy Cố Tri Ý đi ngủ, cô bé lập tức chủ động kéo chiếc chăn nhỏ của mình, nép sát bên cạnh Cố Tri Ý.

Mấy đứa Đại Bảo cũng tắt ti vi rồi đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi khoan khoái, Cố Tri Ý cảm thấy tinh thần phơi phới, sảng khoái hẳn lên.

Trong lúc đánh răng, cô bắt đầu toan tính xem nên bày ra hoạt động gì cho cửa hàng.

Nếu một nhà thiết kế chỉ biết cắt may mà không biết quảng bá thì cũng chẳng phải là một tay thợ giỏi giang gì.

Ở kiếp trước, cô từng mở công ty, việc kinh doanh phát đạt, nên trong đầu ắt hẳn có không ít những chiêu thức tiếp thị, quảng cáo.

Hơn nữa, thời trang thì bốn mùa đổi thay, nên các hoạt động quảng bá, tiếp thị thường được triển khai rất rầm rộ quanh năm.

Cô chỉ cần tùy tiện chọn vài ý tưởng cũ ra mà áp dụng, cũng chẳng có gì phải khó nghĩ.

“Vợ à, em đang nghĩ gì vậy? Nhanh đánh răng rồi vào ăn cơm thôi.”

Lâm Quân Trạch từ trong phòng bếp đi ra, đã thấy Cố Tri Ý đang đứng tựa lưng vào tường, ngẩn ngơ như thế đã nửa ngày trời.

Lúc này Cố Tri Ý mới hoàn hồn, cô lập tức súc miệng, rửa mặt rồi vào nhà.

Sau khi ăn cơm sáng xong, lũ trẻ đã chạy ra sân chơi đùa.

Hà Thúy trông Đoàn Đoàn và Viên Viên, còn một mình Cố Tri Ý lẳng lặng ở trong phòng, bắt đầu vạch ra kế hoạch tổ chức hoạt động tiếp thị cho cửa hàng của mình.

Thứ nhất, có thể tổ chức hoạt động rút thăm trúng thưởng.

Hoặc phát bao lì xì may mắn, hay giảm giá khi tổng hóa đơn đạt mức nhất định, dù mức giảm không lớn, song lại khiến khách hàng cảm thấy hời.

Hiện tại, một bộ thời trang mùa hè có giá khoảng hai chục đồng, đắt lắm cũng ba chục.

Với mức giá này thì rất nhiều người có thể chi trả được.

Trước hết, Cố Tri Ý sẽ đưa ra một loạt các hạn mức, nếu chi đến năm chục đồng sẽ được bớt năm đồng, hoặc tặng kèm một đôi tất da chân.

Vừa khéo trước đây, Cố Tri Ý đã dặn công xưởng sản xuất một lô tất da chân.

Món phụ kiện này dường như đã trở thành vật bất ly thân, rất nhiều cô gái trong thành phố đều ưa thích loại tất da chân như thế này.

Chi phí nhập vào của mặt hàng này chỉ vỏn vẹn mấy hào, nhưng bán ra lại được năm đồng.

Nếu dùng loại mặt hàng này làm quà tặng cho khách hàng, họ sẽ vui vẻ ra mặt mà bản thân cô cũng không phải chịu lỗ lã gì.

Ngoài ra còn có chương trình quay số may mắn. Ví dụ như mua sắm với hạn mức bao nhiêu sẽ được tham gia quay thưởng, giải thưởng có lớn có nhỏ, tất cả đều phải dựa vào sự may mắn của bản thân.

Nhưng việc này cần phải tính toán kỹ lưỡng hơn nữa.

Trong cửa hàng còn phải trang trí để tạo một bầu không khí khác biệt.

Tất cả đều cần thay đổi chút ít.

Lâm Quân Trạch ở bên cạnh, mọi lúc đều có thể giúp đỡ khi Cố Tri Ý cần đến.

Ví dụ như khi Cố Tri Ý nói đến việc làm vòng tròn lớn để quay số may mắn.

Cố Tri Ý nói với Lâm Quân Trạch cần phải chia thành bao nhiêu phần tương ứng với số tiền bao nhiêu, Lâm Quân Trạch bên này sẽ lập tức hăm hở, nhiệt tình làm theo ngay.

Cô đã tính toán tỉ mỉ, làm sao để mỗi lần quay số, giải thưởng không vượt quá một đồng, đảm bảo cửa hàng không bị lỗ vốn.

Đến lúc cô tính toán xong xuôi thì muốn ghé qua cửa hàng xem xét tình hình ra sao.

Còn Lâm Quân Trạch ở nhà cũng vội vã cắt gọt mấy tấm bảng hình tròn để làm vòng quay may mắn.

Một mình Cố Tri Ý đạp xe đến cửa hàng.

Vừa tới tiệm, đúng lúc Vương Quế Chi cũng vừa mở cửa hàng.

Đầu tiên là cẩn thận lau dọn tủ quầy hàng một lượt, sau đó thoăn thoắt xếp đặt quần áo lên giá kệ.

---