“Trảm!”
Kim Đao Trận thành hình trong nháy mắt, thanh âm lạnh băng của Lục Trường Sinh tựa như tử thần tuyên án, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái về phía Trần Lôi và Ngô Thanh đang lao tới!
Ong ——!!!
Kim đao lơ lửng trên không mười trượng phát ra một tiếng tranh minh xuyên kim nứt thạch. Tiếp đó, thân đao màu vàng nháy mắt hóa thành một đạo tia chớp vàng xé rách thiên địa, mang theo uy năng khủng bố chém giết vạn vật, chém thẳng xuống đầu Trần Lôi và Ngô Thanh đang kinh hãi muốn chết!
Oanh!
Nơi lưỡi đao đi qua, không gian phảng phất như bị cắt đôi, phát ra tiếng rít khiến linh hồn người ta run rẩy. Lôi xà của Trần Lôi, lưỡi dao gió của Ngô Thanh, đứng trước đao uy huy hoàng này lại giống như băng tuyết nháy mắt tan rã!
“Cái gì ——!!
“Linh…… Linh trận?! Ngươi cư nhiên là Linh Trận Sư?!!”
Giờ khắc này, Trần Lôi và Ngô Thanh hồn phi phách tán, phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng đến cùng cực. Bọn họ muốn chạy trốn, muốn né tránh, nhưng đao ý khủng bố ẩn chứa trong kim đao đã sớm khóa chặt lấy họ, tựa như thiên phạt giáng xuống, tránh cũng không thể tránh!
Hai người kinh hãi tột độ, lập tức hội tụ toàn thân linh lực, nhanh chóng ngưng tụ ra hai đạo hộ thể tấm chắn.
Oanh! Oanh!
“A!”
Nhưng kim đao chém xuống, hộ thể tấm chắn kia lại vỡ vụn như giấy, tiếp đó là hai tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, cùng với tiếng kêu thảm thiết thê lương!
Ánh đao màu vàng như sóng dữ cuộn trào quét qua, nháy mắt nuốt chửng thân ảnh Trần Lôi và Ngô Thanh, cơn lốc năng lượng cuồng bạo nổ tung tại chỗ, bụi mù đá vụn bắn lên cao!
Chốc lát sau, khi kim quang chói mắt cùng bụi mù tàn sát bừa bãi chậm rãi tan đi, trung tâm luyện võ trường xuất hiện hai cái hố sâu thật lớn.
Tê!
Tất cả võ giả tại đây nhìn vào trong hố sâu, ánh mắt đều tràn ngập khiếp sợ và hoảng sợ.
Trong hố, Trần Lôi và Ngô Thanh toàn thân đẫm máu, quần áo rách nát, hơi thở đã uể oải tới cực điểm. Trần Lôi nửa người cháy đen, hiển nhiên là bị lôi pháp phản phệ; Ngô Thanh càng thê thảm hơn, hai tay vặn vẹo biến dạng, trên ngực có một đạo đao ngân sâu tận xương, vết thương này gần như chém hắn làm đôi!
Giờ phút này, hai người trông như những con chó chết nằm dưới đáy hố, chỉ có hơi thở vào mà không có hơi thở ra, đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Toàn bộ quảng trường, giờ khắc này phảng phất yên tĩnh như chết.
Vô số đạo ánh mắt như đông cứng lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào hai thân ảnh thê thảm chật vật nằm trong hố sâu, rồi lại chậm rãi dời về phía thiếu niên áo đen đang khoanh tay đứng giữa sân với sắc mặt bình tĩnh.
Mọi người lúc này đều chấn động đến mức không thốt nên lời, Lục Trường Sinh Thần Cung Cảnh lục trọng, lấy một địch ba!
Một quyền phế Hàn Mãng!
Một trận bại Trần Lôi, Ngô Thanh!
Đạo cự đao màu vàng xé rách trời cao cuối cùng kia, càng khắc sâu vào tận sâu trong linh hồn mỗi người!
“Trời ạ, Thần Cung Cảnh lục trọng lấy một địch ba, vậy mà đánh bại được ba vị Thần Cung Cảnh cửu trọng như Trần Lôi!”
“Tên này quá khủng bố, Trần Lôi ba người chính là thiên tài đỉnh cấp trong top 20 ngoại môn bảng, vậy mà đều thua trong tay hắn!”
“Linh Trận Sư... không ngờ hắn lại tinh thông linh trận!”
Sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi là sự bùng nổ ồn ào. Bởi vì kết quả này thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người, ngay cả đệ tử Mặc Bang cùng với Mặc Lăng Phong cũng chấn động đến mức không nói nên lời.
Đặc biệt là Mặc Lăng Phong, hắn nhớ rõ một tháng trước, Lục Trường Sinh chỉ mới là Ngưng Đan Cảnh tam trọng, hiện giờ chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã có thực lực đánh bại Thần Cung Cảnh cửu trọng. Thật sự khiến người ta hổ thẹn!
“Uy lực của Kim Đao Trận quả nhiên không làm ta thất vọng...”
Lục Trường Sinh thầm nghĩ.
Đây là lần đầu tiên hắn vận dụng thủ đoạn của Linh Trận Sư, kết quả này dĩ nhiên khiến hắn vô cùng hài lòng. Uy lực của Kim Đao Trận này thực sự cường hãn, chỉ trong một hơi thở đã đánh bại hai vị Thần Cung Cảnh cửu trọng là Trần Lôi và Ngô Thanh!
Rầm!
Trong đống phế tích, Hàn Mãng, Trần Lôi và Ngô Thanh bò dậy như những con chó chết chật vật, ba người toàn thân đẫm máu, ánh mắt nhìn về phía Lục Trường Sinh tràn ngập hoảng sợ.
Nếu nói thực lực Thần Cung Cảnh lục trọng của Lục Trường Sinh còn chưa đủ khiến bọn họ sợ hãi, thì thân phận Linh Trận Sư của hắn lại đủ để khiến ba người cảm thấy kinh hoàng!
Linh Trận Sư là chức nghiệp cực kỳ hiếm thấy, thậm chí còn tôn quý hơn cả Luyện Đan Sư, chỉ cần tùy tay là có thể bố trí sát trận kinh thiên.
Hôm nay, bọn họ đã được lĩnh giáo sự khủng bố của trận pháp.
“Chúng ta đi!”
Ba vị bang chủ lập tức muốn chuồn đi, nhưng Lục Trường Sinh lại nhếch môi cười lạnh:
“Ha hả, muốn đi như vậy sao? Có phải quá dễ dàng rồi không?”
“Ngươi muốn thế nào!”
Trần Lôi ba người nghiến răng nghiến lợi.
“Muốn chạy cũng được, mỗi người giao ra 5000 khối linh thạch, coi như là tiền bồi thường cho trận chiến hôm nay đi.”
Lục Trường Sinh nhàn nhạt nói.
“Cái gì?!”
“5000 khối linh thạch!”
“Ngươi!”
Nghe vậy, sắc mặt Trần Lôi ba người nháy mắt trở nên vô cùng âm trầm, trong lòng vừa kinh vừa giận, tên này rõ ràng là muốn nhân cơ hội tống tiền một khoản!
“Sao nào, không muốn? Hay là các ngươi muốn ta bố trí thêm một đạo pháp trận nữa để nếm chút khổ sở?”
Lục Trường Sinh mỉm cười, nhưng nụ cười này lại khiến tất cả mọi người tại đây cảm thấy lạnh sống lưng. Sự uy hiếp trần trụi này khiến sắc mặt Trần Lôi ba người tràn ngập vẻ hoảng sợ.
“Coi như ngươi giỏi!”
Sau một hồi cân nhắc, dù Trần Lôi đang đau như cắt nhưng vẫn chọn mỗi người giao ra 5000 khối linh thạch.
Là bang chủ của ba bang hội lớn, trước đây toàn là bọn họ ức hiếp người khác, nay cũng coi như đã nếm trải cảm giác bị người khác ức hiếp. Ba người tuy trong lòng bạo nộ không thôi nhưng cũng không làm gì được, dù sao cả ba liên thủ cũng không phải đối thủ của Lục Trường Sinh.
“Chúng ta đi!”
Sau khi giao linh thạch, Trần Lôi ba người lập tức dẫn theo một đám đệ tử xám xịt thoát khỏi luyện võ trường.
Lần này, đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
“Lục huynh đệ, lần này đa tạ ngươi ra tay cứu giúp!”
Mặc Lăng Phong bước tới, lập tức chắp tay với Lục Trường Sinh, ngữ khí tràn ngập cảm kích. Dù sao nếu không có Lục Trường Sinh ra tay, sợ rằng hôm nay Mặc Bang bọn họ phải chịu nhục nhã.
“Mặc huynh không cần khách sáo, dù sao trước kia ngươi cũng từng giúp ta, coi như ta trả lại ân tình này.”
Lục Trường Sinh đạm nhiên cười.
Mặc Lăng Phong cảm khái không thôi, hắn không ngờ cử chỉ vô tâm lúc trước, nay lại mang đến cho mình sự trợ giúp lớn lao.
“Đúng rồi, còn chưa đầy một tháng nữa là tới ngoại môn đại bỉ, số linh thạch này tặng cho ngươi, hy vọng ngươi có thể thành công đột phá Thần Cung Cảnh.”
Lục Trường Sinh nói xong liền đưa linh thạch của Trần Lôi ba người cho Mặc Lăng Phong.
“Cái này... không được!”
Mặc Lăng Phong lập tức từ chối.
Nhưng Lục Trường Sinh vốn không thiếu số linh thạch này, hắn cứ thế nhét linh thạch vào tay Mặc Lăng Phong, rồi thi triển Du Long Bộ, thân ảnh như quỷ mị rời khỏi nơi này.
Mặc Lăng Phong nhìn bóng lưng dần xa của Lục Trường Sinh, trong lòng tràn ngập cảm kích. Giờ phút này, hắn bỗng có một loại trực giác, ngoại môn đại bỉ lần này, có lẽ vị thiếu niên này sẽ như một con hắc mã quật khởi, thậm chí làm chấn động toàn bộ Lăng Tiêu Tông...
