Lục Trường Sinh gắt gao nhìn chằm chằm lên tế đàn, một quả ấn rồng màu đen lớn bằng bàn tay kia, trong ánh mắt lộ ra vẻ nóng bỏng.
Hắn có thể cảm nhận được, kiện Hắc Long Ấn này vô cùng hung hiểm và cường hãn!
Long ấn này, tuyệt đối không phải vật tầm thường!
Thế nhưng, Lục Trường Sinh cũng không vội vàng ra tay cướp đoạt, bởi vì hắn mơ hồ cảm nhận được hơi thở nguy hiểm tỏa ra từ Hắc Long Ấn.
“Trời ạ!”
“Đây là bảo vật gì vậy!”
“Ha ha ha!”
Lúc này, trong thạch thất có ba gã cường giả Thần Cung Cảnh ngũ trọng cũng đồng thời phát hiện ra Hắc Long Ấn.
Ánh mắt ba người tràn ngập vẻ tham lam nồng đậm, lập tức nhanh chóng lao về phía tế đàn!
Vút!
Ba đạo thân ảnh như tia chớp đáp xuống bên cạnh tế đàn, tiếp đó đồng thời vươn tay chộp về phía Hắc Long Ấn.
Thế nhưng, biến cố bất ngờ xảy ra!
Rống!
Hắc Long Ấn kia lại nhân tính hóa mở mắt rồng, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp đầy hung ác. Tiếng gầm gừ ấy như thực chất, trực tiếp nghiền ép về phía ba gã võ giả.
Bành!
Phụt!
Bàn tay ba gã võ giả còn chưa chạm đến Hắc Long Ấn đã bị chấn đến hộc máu bay ngược ra ngoài!
Trong nháy mắt, ba gã võ giả bị hung uy vô hình của Hắc Long Ấn chấn đến hộc máu bay ngược, tựa như ba bãi bùn nhão xụi lơ trong đống binh khí hỗn độn, xương ngực sụp đổ, thoi thóp, ánh mắt nhìn về phía tế đàn tràn ngập nỗi sợ hãi và kinh hoàng tột độ.
Chỉ một lần tiếp xúc nhẹ nhàng đã khiến ba gã cường giả Thần Cung Cảnh ngũ trọng mất đi sức chiến đấu trong chớp mắt, sự bá đạo và khủng bố của hung ấn này quả thực vượt xa tưởng tượng của mọi người!
“Thật lợi hại, Hắc Long Ấn này e là pháp khí Huyền giai cao cấp... Không, e là còn hơn thế nữa!”
Tim Lục Trường Sinh đập loạn, máu huyết trào dâng, đôi mắt dưới mặt nạ đồng sáng rực lên. Uy năng của tôn Hắc Long Ấn này tuyệt đối vượt xa phạm vi pháp khí Huyền giai tầm thường!
Nó rất có khả năng đã sinh ra khí linh sơ khai, có bản năng chọn chủ thậm chí là công kích, ý chí hung thần kiệt ngạo khó thuần, duy ngã độc tôn kia chính là bằng chứng rõ ràng nhất!
Nhưng càng như vậy, khao khát trong lòng Lục Trường Sinh lại càng mãnh liệt!
Nguy hiểm và kỳ ngộ luôn song hành, hung binh thế này nếu có thể hàng phục, tất nhiên sẽ trở thành một quân bài tẩy khủng bố trong tay hắn, đủ để kinh sợ quần hùng!
Nghĩ vậy, Lục Trường Sinh lập tức hít sâu một hơi, đè xuống khí huyết đang cuộn trào, làm lơ những ánh mắt kinh nghi, tham lam lại hỗn loạn sợ hãi xung quanh, từng bước từng bước, trầm ổn mà kiên định tiến về phía tòa tế đàn màu đen đang tỏa ra hơi thở điềm xấu kia.
Tế đàn đã ở ngay trước mắt, ấn rồng đen nhánh kia lẳng lặng lơ lửng, hắc long khắc trên ấn phảng phất như sống lại, đôi đồng tử dựng đứng lạnh băng gắt gao “nhìn chằm chằm” Lục Trường Sinh, một luồng ý chí kháng cự cuồng bạo hơn tựa như gai nhọn thực chất, hung hăng đâm thẳng vào thần hồn hắn!
“Rống ——!!!”
Lại một tiếng rồng ngâm cao vút hơn, tràn ngập năng lượng thô bạo truyền ra từ trong ấn, lần này không còn là đợt công kích diện rộng nữa, mà ngưng tụ thành một cơn lốc tinh thần vô hình, mang theo ý chí hủy diệt, sức mạnh xé rách linh hồn khủng bố xông thẳng vào thức hải Lục Trường Sinh!
“Đáng chết!”
Lục Trường Sinh kêu lên một tiếng, thân hình hơi loạng choạng, thức hải như bị ném vào vạn quân cự thạch, đau nhức vô cùng!
“Lại đây cho ta!”
Lục Trường Sinh khẽ quát một tiếng, ánh mắt sắc bén bắn ra, năm ngón tay phải hung hăng chụp lấy Hắc Long Ấn đang chấn động kịch liệt, ý đồ thoát khỏi sự kiềm tỏa kia.
Hắc quang trên long ấn đại thịnh, cùng với sự chấn động và kháng cự kịch liệt, hư ảnh hắc long chiếm cứ trên đó đột nhiên bành trướng, không ngừng phát ra tiếng rít gào đinh tai nhức óc!
Một luồng hung thần chi lực khủng bố hơn trước ầm ầm bùng nổ, tựa như thái cổ hung thú thoát khỏi gông xiềng, điên cuồng đánh tới, đồng thời xé rách bàn tay đang vươn ra của Lục Trường Sinh!
Lục Trường Sinh cắn răng, muốn khống chế Hắc Long Ấn, nhưng giờ phút này hắn cảm giác mình không phải đang bắt lấy một phương ấn tỉ, mà là một con hắc long Hồng Hoang sống sờ sờ đang bạo nộ!
Cơ bắp trên cánh tay sôi sục, gân xanh nổi lên như Cù Long, mặt đất cứng rắn dưới chân không chịu nổi sự đối kháng của luồng lực lượng này, cũng “rắc” một tiếng vỡ vụn ra!
Thế nhưng, sức phản kháng của Hắc Long Ấn mạnh đến mức vượt ngoài tưởng tượng.
“Phốc!”
Dưới sự chống cự cực lớn, cổ họng Lục Trường Sinh không khỏi ngọt lại, tức khắc một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Mắt thấy sắp không khống chế được, Hắc Long Ấn sắp rời tay bay ra —
“Rống!!!”
Một tiếng rít gào càng thêm cổ xưa, càng thêm uy nghiêm, càng thêm bá đạo, không phải đến từ Hắc Long Ấn, mà bùng nổ từ sâu trong cơ thể Lục Trường Sinh!
Tại vị trí ngực hắn, phảng phất có một đầu Thái Cổ Long Tượng đang ngủ say bị chọc giận hoàn toàn. Ánh sáng vàng rực rỡ như mặt trời chói chang phun trào, trong nháy mắt phá tan sự trói buộc của quần áo, dưới da thậm chí có thể nhìn rõ những hoa văn long lân tượng văn đang du tẩu, nhô lên như vật sống!
Long Tượng Chi Linh đã bị kích hoạt rồi
Oanh!!!
Kim quang lộng lẫy bắt mắt lấy Lục Trường Sinh làm trung tâm ầm ầm nổ tung, hơi thở thần thánh, cương mãnh, bất hủ như sóng triều thực chất, đánh tan hắc khí hung thần đang quấn quanh cánh tay.
Trong kim quang, mơ hồ có thể thấy được hình ảnh rồng bay tượng dậm, ngửa mặt lên trời rít gào, Long Tượng Chi Linh tựa như quân vương giáng thế, hung hăng trấn áp về phía Hắc Long Ấn cuồng bạo!
Dần dần, sát khí của Hắc Long Ấn bị trấn áp, tiếng rồng ngâm truyền ra từ trong Hắc Long Ấn không còn là tiếng rít gào thô bạo nữa, mà mang theo một tia kinh sợ và run rẩy khó tin!
Hư ảnh hắc long đang bành trướng kia như bị búa tạ vô hình đập trúng, đột nhiên co rụt lại, hung thần chi khí như thủy triều cấp tốc thối lui, sự chấn động kịch liệt của ấn tỉ cũng nháy mắt yếu bớt!
“Trấn!”
Lục Trường Sinh trầm giọng quát lên, kim quang trong lòng bàn tay như ấn ký bao trùm lên ấn tỉ đen nhánh, pho tượng hắc long chiếm cứ trên đó phát ra một tiếng nức nở trầm thấp không cam lòng, hung quang trong đôi đồng tử dựng đứng hoàn toàn ảm đạm xuống, toàn bộ ấn tỉ cuối cùng ngừng giãy giụa, nằm an tĩnh trong lòng bàn tay Lục Trường Sinh.
Tòa Hắc Long Ấn này cầm vào tay lạnh lẽo mà trầm trọng, phảng phất như đang nâng một tòa núi cao màu đen thu nhỏ. Tiếng rít gào truyền lại từ sâu trong ấn tỉ, tuy vẫn mang theo sự kiệt ngạo và lạnh băng, nhưng luồng địch ý cuồng bạo cùng hung tính phệ chủ kia đã bị uy nghiêm vô thượng của Long Tượng Kim Thân tạm thời áp chế, khuất phục!
Thành công!
Lục Trường Sinh mừng như điên trong lòng, chợt thở phào nhẹ nhõm, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cuộc đối kháng trong nháy mắt vừa rồi tiêu hao cực lớn. Hắn nhanh chóng thu món bảo vật hung uy ngập trời này vào nơi sâu nhất của túi Càn Khôn. Khoảnh khắc ấn tỉ vào túi, luồng áp lực trầm trọng kia mới hoàn toàn biến mất.
“Ực……”
Trong kho binh khí, sự tĩnh mịch bị âm thanh nuốt nước bọt phá vỡ. Những võ giả xung quanh nhìn về phía Lục Trường Sinh với ánh mắt tràn ngập kính sợ, ghen ghét cùng sự kiêng dè sâu sắc. Người tàn nhẫn có thể tay không hàng phục hung binh như thế, tuyệt đối không phải tồn tại mà bọn họ có thể trêu chọc.
Lục Trường Sinh chỉ lạnh lùng nhìn quét một vòng, áp lực vô hình khiến những ánh mắt kia vội vàng né tránh. Hắn không hề dừng lại, không còn nửa phần lưu luyến với kho binh khí đầy ắp này, thân hình nhoáng lên, như một ảo ảnh màu vàng lướt ra khỏi kho binh khí.
Từ kho binh khí đi ra, dọc theo thông đạo, thạch thất, mảnh đất trống trải…… nơi ánh mắt Lục Trường Sinh chạm tới, đâu đâu cũng là hỗn loạn và chém giết. Vô số võ giả như những con dã thú đỏ mắt, điên cuồng oanh kích từng phiến cửa đá cổ xưa, tham lam lao vào mỗi căn tàng bảo thất vừa được mở ra, bắt đầu điên cuồng cướp đoạt bảo vật bên trong……
