Ba ngày trước khi xảy ra chuyện, Vương Thành gọi điện cho tôi.
“Anh Long, em định theo bọn Lưu Tuân chạy một chuyến đến cảng Hoa Du. Anh hỏi giúp cháu trai cháu gái xem chúng muốn ăn hải sản gì, em mang về cho.”
“Cậu đi với bọn Lưu Tuân tới cảng Hoa Du à?”
Tôi hơi bất ngờ.
Vương Thành là người của công ty Bành Hữu, còn công ty của Lưu Tuân lại là đối thủ cạnh tranh.
Hồi cha của Lưu Tuân còn sống, quan hệ với chúng tôi cũng khá tốt.
Nhưng sau khi ông ta qua đời, Lưu Tuân tiếp quản công ty.
Hắn dựa vào việc mình còn trẻ, lại tốt nghiệp đại học danh tiếng, từ trước đến giờ luôn coi thường đám tài xế xe tải thô kệch như chúng tôi, nên quan hệ với mấy người bạn nghề cũ như chúng tôi cũng không mấy hòa hợp.
“Dạo này công ty ít việc, mẹ em lại đang bệnh, em muốn kiếm thêm chút tiền. Em cũng nói với anh Bành rồi, anh ấy đồng ý.” Vương Thành giải thích trong điện thoại.
“Vậy được rồi, đi đường nhớ cẩn thận. Đến cảng Hoa Du đừng đi con đường cũ ở Hoài Sơn, vòng thêm nửa ngày mà lên cao tốc.”
Tôi đặc biệt dặn dò Vương Thành.
Vương Thành còn hơi ngạc nhiên: “Tại sao vậy? Con đường cũ đó đã mở lại rồi, đi bên đó nhanh hơn.”
“Con đường đó ba năm lại phải xung sát một lần. Tháng trước vì thời tiết nên bị phong tỏa nửa tháng, vừa đúng chu kỳ ba năm. Bình thường cũng ít xe tải chạy qua đó. Nếu bọn Lưu Tuân định đi, chắc chắn chưa nhờ ai xung sát lại. Cậu nhớ là đừng đi là được.”
Vương Thành vẫn khá nghe lời tôi, trong điện thoại lập tức đồng ý.
Xung sát là quy tắc trong giới chạy xe tải của chúng tôi.
Thông thường khi có tuyến đường mới mở, phải mời một tài xế lão luyện, bát tự cứng, kinh nghiệm dày dạn chạy thử trước.
Chạy thông suốt rồi, các tài xế khác mới dám đi.
Ngày xưa trị an không tốt, xe tải tầm nhìn cao, mục tiêu lớn, lại thường chạy ban đêm, trên đường có thể gặp đủ thứ chuyện.
Tôi bẩm sinh khí huyết mạnh, bát tự cứng, nên thường nhận việc xung sát.
Làm xung sát không chỉ có tiền công, các tài xế đi sau còn đưa tiền lì xì, nên kiếm được nhiều hơn chạy xe bình thường, nhưng cũng dễ bị người ta ghen ghét dị nghị.
Đám bạn hồ bằng cẩu hữu quanh Lưu Tuân chính là như vậy.
Bọn chúng còn trẻ, thời buổi này chuyện xung sát cũng ít khi nhắc công khai.
Mỗi lần gặp tôi, mấy tên đó lúc nào cũng tỏ vẻ không phục, bất mãn, thêm cái kiểu vênh váo của Lưu Tuân, nên tôi cũng lười để ý tới họ.
Theo lẽ thường, một tuyến đường mới chỉ cần xung sát một lần là đủ.
Nhưng con đường cũ dưới chân Hoài Sơn lại nổi tiếng có vấn đề.
Tỷ lệ tai nạn rất cao, lại thường xuyên có người mất tích.
Khi con đường đó mới mở, chính sư phụ tôi là người đi xung sát đầu tiên.
Cũng chính ông đặt ra quy tắc: Ba năm phải xung sát lại một lần.
Những người chạy xe tải cũng đều cố gắng tránh con đường đó.
Ba năm trước là lần cuối cùng tôi xung sát cho con đường ấy.
Đó tuyệt đối là con đường quỷ dị nhất mà tôi từng đi trong suốt những năm làm việc này.
Chỗ nào cũng lộ ra vẻ bất thường.
Nhưng may là lúc đó cơ quan chức năng đã mời một khối Thái Sơn Thạch Cảm Đương đặt dưới chân Hoài Sơn để trấn.
Cho nên lần xung sát đó của tôi không xảy ra chuyện lớn.
Sau khi biết tin Vương Thành mất tích, tôi lập tức đến công ty của Bành Hữu.
Vừa tới cửa đã nghe bên trong ồn ào như chợ, hai nhóm người đang cãi nhau.
Lão Lý thấy tôi thì vội chạy ra mở cửa.
Phía sau ông ta, Bành Hữu đã đấm thẳng vào mặt một thanh niên.
Mấy người đi cùng tên đó lập tức xông lên.
Đây là công ty của Bành Hữu.
Đám tài xế dưới trướng ông ta sao có thể đứng nhìn ông chủ bị đánh, lập tức cầm ghế, cầm đồ lao vào.
Hai bên sắp sửa đổ máu.
Tôi bước vào quát lớn: “Các người đang làm cái gì thế hả?!”
Người của công ty Bành Hữu thấy tôi liền lập tức dừng tay.
Tôi kéo Bành Hữu và mấy thanh niên kia ra, tách họ khỏi nhau.
Có kẻ còn muốn nhân cơ hội đấm thêm Bành Hữu một cú, nhưng bị tôi đá thẳng vào hông. Hắn ngã lăn ra đất, nằm một lúc lâu vẫn chưa gượng dậy nổi.
“Còn tưởng bây giờ vẫn là hai ba chục năm trước à, cứ nổi nóng là lao vào đánh nhau?”
Tôi trừng mắt nhìn Bành Hữu. Anh ta cũng không còn trẻ nữa, mấy năm nay hiếm khi thấy anh ta bốc đồng như vậy.
Bành Hữu thở hổn hển, giơ tay lau vệt máu nơi khóe miệng: “Xin lỗi, anh Long… lại để anh phải chạy một chuyến nữa.”
Nghe thấy tiếng “anh Long”, mấy tên thanh niên còn đang hùng hổ lúc nãy cuối cùng cũng yên lặng lại.
Lúc này, người vẫn ngồi ở ghế sofa phía sau đám đông mới đứng dậy.
“Anh Long, lâu rồi không gặp.”
Vừa nhìn thấy người đàn ông mặc vest chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, giả vờ nho nhã, tôi cũng sững lại.
“Lưu Tuân? Cậu sao lại ở đây? Chẳng phải cậu đi cảng Hoa Du cùng Vương Thành rồi sao?”
“Thằng khốn đó… nó căn bản không hề đi!” Bành Hữu tức giận nói.
“Nếu tôi biết trước, tôi đời nào để Vương Thành chạy chuyến này! Thằng ranh này cố ý!”
Lúc này tôi mới hiểu vì sao Bành Hữu tức giận đến vậy.
Bành Hữu đồng ý để Vương Thành đi cùng Lưu Tuân, cũng vì giống tôi, theo phản xạ nghĩ rằng Lưu Tuân sẽ đích thân dẫn xe đi.
Hắn là chủ mà còn chạy xe, chắc chắn sẽ chọn tuyến đường an toàn, dễ đi.
Không ngờ cuối cùng Lưu Tuân căn bản không đi.
Đi là hai thằng em của hắn, đều là loại tiếng xấu đầy mình trong giới.
Từ giọng điệu Vương Thành gọi điện cho tôi trước đó có thể thấy, chính cậu ta cũng bị lừa.
Lúc này Lưu Tuân vẫn mặt dày ra vẻ vô tội, nói: “Tôi là người quản lý. Chạy xe vốn không phải nghề của tôi. Tôi và Vương Thành đều ký hợp đồng hợp pháp, là chính cậu ta không hỏi cho rõ. Với lại làm ăn buôn bán, ai cũng muốn làm cho tốt. Lần này tôi xuất đi hai xe, trên xe toàn là thiết bị y tế, phía sau còn cả một lô lớn nữa. Cảng Hoa Du bên kia đang chờ bốc hàng lên tàu. Ai mà ngờ được sẽ xảy ra chuyện?”
“Lô thiết bị đó tôi biết…”
Bành Hữu ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Thời gian gấp, lại khó vận chuyển. Các công ty logistics đều báo giá rất cao. Chỉ có Lưu Tuân ép giá thấp, nên cướp được đơn hàng. Thằng chó đó ngay từ đầu đã tính đi con đường cũ ở Hoài Sơn rồi. Con đường đó nhanh nhất, chạy đi chạy về còn tiết kiệm được khối tiền dầu!”
Tôi nghiêm mặt nhìn Lưu Tuân: “Giờ đã xảy ra chuyện rồi. Hai chiếc xe tải mất liên lạc suốt một ngày một đêm, cậu định xử lý thế nào?”
Lưu Tuân đẩy nhẹ gọng kính, nói: “Tôi đã liên hệ cảnh sát và công ty bảo hiểm ngay từ đầu rồi. Chỉ có điều về mặt tập tục dân gian, vẫn phải nhờ anh Long giúp một tay. Bây giờ ai nấy đều hoang mang, chẳng ai dám xuất xe. Về chi phí thì khỏi lo, tiền dầu tôi bao. Nếu hai xe kia kịp đưa thiết bị tới nơi, tôi còn trả thêm cho anh một phần mười tiền công.”
Lão Lý đứng bên cạnh nghe vậy liền cau mày: “Không thể tính như vậy được. Tiền đi tìm người còn chưa nói. Anh Long chạy chuyến này, tiền xung sát cậu phải trả. Huống chi hai chiếc xe kia tình hình thế nào ai biết được. Lỡ không tìm thấy thì sao? Chẳng lẽ anh Long liều mạng chạy chuyến này chỉ lấy tiền dầu thôi à?”
“Không phải nói vậy.” Lưu Tuân nhướng mày.
“Trên xe đó còn có người anh em tốt của anh Long mà. Hơn nữa tôi nghe nói Vương Thành không chỉ thân với anh Long, còn là họ hàng với anh Bành nữa. Hai người chẳng lẽ cứ đứng nhìn mặc kệ sao?”
“Con mẹ mày!” Mặt Bành Hữu đỏ bừng, xắn tay áo lên định lao vào đánh.
