Lúc này, người của Lý Luân và Bì Khôi hầu như đều nằm la liệt dưới đất, không ai còn động đậy nổi.
Bì Khôi gào thét, gọi tên Lạc Quỷ: “Cứu ta, mau cứu ta! Ngươi không phải muốn một thân thể mới sao? Ta cho ngươi, ta cho hết!”
Lạc Quỷ gào lên còn muốn vùng dậy, nhưng bị tôi giáng một cú đấm nặng nề vào mặt.
Phía sau vang lên một tiếng “ùm”, Lý Luân đã ném Bì Khôi xuống hồ, mặt nước lập tức sôi trào dữ dội.
Lạc Quỷ lúc này không biết lấy đâu ra sức lực, vậy mà vẫn giằng thoát khỏi sự khống chế của tôi, lao thẳng về phía hồ nước.
Tôi định đuổi theo, nhưng trong chút ánh lửa còn sót lại, tôi thấy trong mấy hốc đá phía sau hồ bắt đầu bốc lên khói đen.
Khói đen đó dày đặc hơn khói trên người Lý Hùng không biết bao nhiêu lần.
Nhiệt độ trong hang dường như cũng hạ xuống mấy độ.
“Không ổn rồi, dưới đáy hang chắc chắn có thứ thật sự!”
Phùng Doanh Quân lúc này đỡ Lệ Lệ dậy: “Chạy đi đại ca, thứ này chắc chắn không đánh nổi!”
Tôi lập tức cõng Lệ Lệ lên lưng, kéo Phùng Doanh Quân chạy về phía cửa hang.
Lúc này, ai còn động đậy được đều đang điên cuồng tháo chạy.
Ba chúng tôi ngược lại bị tụt lại phía sau.
Cái hang này lúc đầu đào rất vội, căn bản không làm bậc thang tử tế.
Đi xuống thì dễ, leo lên thì cực kỳ tốn sức.
Phùng Doanh Quân lại đang bị thương, còn tôi thì cõng Lệ Lệ.
Khói đen từ đáy hang dần dần bốc lên, càng lúc càng gần.
Cuối cùng chúng tôi cũng leo tới con dốc đứng cuối cùng.
Cổ Phùng Doanh Quân vẫn không ngừng chảy máu, hai tay run rẩy, cô không leo nổi nữa.
“Cô đợi tôi, tôi đưa Lệ Lệ lên trước.”
Tôi cõng Lệ Lệ leo lên dốc, đặt cô xuống, rồi quay lại kéo Doanh Quân.
Doanh Quân mượn sức tôi leo được nửa chừng, bỗng nhiên chân cô bị ai đó túm lấy.
Trong làn khói đen lờ mờ, dần lộ ra một khuôn mặt dữ tợn.
Lạc Quỷ vẫn chưa chết!
“A a a …”
Doanh Quân vừa thét lên vừa điên cuồng đá vào mặt Lạc Quỷ.
Nhưng Lạc Quỷ nhất quyết không buông tay.
“Lạc Quỷ, mày đến anh ruột mình còn giết, mày còn mặt mũi sống tiếp sao?” Tôi gào lên mắng hắn.
Lạc Quỷ lại nhe răng cười với tôi: “Tao muốn kéo tụi bây chết chung!”
Phùng Doanh Quân không giằng ra được, cũng không leo lên nổi. Khói đen càng lúc càng cao, cô ngẩng đầu nhìn tôi: “Đại ca, nhớ đưa Lệ Lệ về nhà. Mẹ nó đang chờ nó đó.”
“Phùng Doanh Quân!”
Tôi thấy cô rút ra mấy cây ngân châm, biết cô định làm gì, lập tức gào lên: “Con mẹ nó cô còn nợ tôi một mạng, tôi không cho cô chết!”
Phùng Doanh Quân sững lại.
Lúc đó tôi mới phát hiện, máu trên cổ cô theo cánh tay chảy xuống, nhỏ thẳng lên mặt Lạc Quỷ.
Bên má Lạc Quỷ dần hiện ra một bóng người đỏ như máu, mày rậm mắt to, môi mỏng như giấy.
Hắn bò trên lưng Lạc Quỷ, hồn thể vốn mỏng manh lúc này càng lúc càng ngưng thực.
Tôi quay đầu nhìn gương mặt quỷ dữ kia: “Lạc Quỷ, mày có tin thiện ác hữu báo, không phải không báo, mà là chưa đến lúc không?”
Lạc Quỷ còn muốn cười, nhưng giây tiếp theo, cơ thể hắn cứng đờ.
Tiểu Tinh siết chặt tứ chi Lạc Quỷ, hơi lạnh đóng băng cánh tay hắn.
Hắn không còn giữ được Phùng Doanh Quân nữa.
Lạc Quỷ gào thét rồi rơi thẳng xuống vực sâu.
Tôi kéo chặt Phùng Doanh Quân, cõng theo Lệ Lệ, trong khoảnh khắc cuối cùng thoát ra khỏi hang!
#Ngoại truyện#
## 1
Tôi lần lượt đưa Phùng Doanh Quân và Kỷ Lệ Lệ về nhà.
Trong khoảng thời gian Kỷ Lệ Lệ ở nhà họ Lý, cô bị hạn chế liên lạc với gia đình.
Mỗi lần gọi điện đều nói không sao, nhưng mẹ cô vẫn luôn cảm thấy con gái có điều bất thường.
Cuối cùng, người mẹ bệnh nặng đã nhờ cậy đến Phùng Doanh Quân.
Phùng Doanh Quân nghĩ đủ mọi cách, cuối cùng mới mượn xe chở cá của Lạc Hồng, lẻn vào nhà họ Lý.
Phương pháp luyện thi bằng người sống mà Bì Khôi sử dụng là cấm thuật của Mao Sơn.
Việc Lý Luân trông trẻ ra, thực ra chỉ là tác dụng phụ của thi độc.
Bì Khôi dùng thịt cá làm mồi dẫn, trì hoãn sự phát tác của thi độc.
Nhưng muốn luyện ra cương thi chân chính bất tử bất diệt, nào có dễ như vậy.
Vì thế Bì Khôi mới nghĩ ra cách độc ác hơn… dùng người sống làm thức ăn cho cá.
Phùng Doanh Quân nói với tôi, thật ra ngay cả Lý Hùng cũng không phải cương thi thật sự, chỉ là trúng thi độc quá nặng mà thôi.
Thứ bị chôn sâu dưới đáy hang kia, có lẽ mới là cương thi thực sự.
Sau đó tôi có quay lại nhìn nhà họ Lý.
Biệt trạch đã bị tháo dỡ, cửa hang cũng bị bịt kín.
## 2
Duyên nợ giữa tôi và Phùng Doanh Quân có liên quan đến em gái tôi và mẹ của cô ấy.
Nói đơn giản, mẹ Phùng Doanh Quân vì muốn sinh ra cô ấy, đã hại em gái tôi lúc đó đang bệnh nặng.
Tôi không muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu Phùng Doanh Quân, nhưng cũng luôn không muốn gặp cô.
Vai trái tôi từng bị người ta vỗ một chưởng, người đó nói đã diệt dương hỏa nơi vai trái của tôi.
Rất nhiều người bảo tôi đi tìm Phùng Doanh Quân chữa trị, nhưng tôi cứ lần lữa không đi.
Nhưng lần này, tôi vẫn gặp cô.
Một cô gái rất nhiệt tình, rất lương thiện.
Tôi chợt thấy, gặp cô một lần cũng không khó đến vậy.
Sau đó, tôi đến tiệm cho người mù mà cô mở.
Cô đã chữa khỏi hoàn toàn vết thương ở vai trái cho tôi.
Cô nói mắt mình bị mù do tai nạn, có lúc có thể dùng một số thuật pháp để khôi phục thị lực, nhưng đa phần thời gian vẫn là người mù.
Tôi cũng không thể mãi gọi “Phùng Doanh Quân, Phùng Doanh Quân”.
Sau này tôi nói: “Tôi gọi cô là em gái nhé.”
Cô rất vui.
Tôi cũng rất vui.
Tôi chưa từng nói cho cô biết chuyện mẹ cô đã làm với gia đình tôi, nhưng tôi nghĩ có lẽ cô đã biết.
Nhà cô còn có một bé gái nhỏ, mỗi lần tôi đến tiệm, đứa bé ấy luôn trốn sau quầy, lén lút nhìn tôi.
Tôi nghĩ chắc con bé sợ tôi.
## 3
Hai anh em Lạc Hồng, Lạc Quỷ từ đó biến mất.
Nhưng cũng chẳng mấy ai quan tâm.
Không lâu sau đó, tôi đến thăm mộ Tiểu Tinh.
Trên bia mộ, Tiểu Tinh cười rất an nhiên.
-HẾT-
