Tôi livestream xem bói, kết nối với một nam streamer. Tôi hỏi anh ta có từng giết người chưa, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
“Đúng vậy, người tiếp theo tao muốn giết chính là mày.”
Mười phút sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ dồn dập, trên màn hình, mọi người đều hét lên bảo tôi mau chạy đi.
“Hắn chính là tên sát nhân b**n th** nổi tiếng trên livestream đó!”
Tôi khẽ cười một tiếng.
Bọn họ không biết, tôi là truyền nhân duy nhất của Địa sư.
1.
“Đại sư ơi, lần trước thầy bói bảo mắt tôi to là tướng phú quý, thầy xem tôi giống không?”
Tôi ngáp một cái, ghé sát vào màn hình máy tính nhìn vài giây, mặt mày nghiêm túc.
“Tôi thấy giống bệnh cường giáp hơn đấy. Đừng ngồi đây xem bói nữa, chiều đi bệnh viện lấy số khám đi. Người tiếp theo.”
Nói xong, tôi dứt khoát cắt video, màn hình bình luận lập tức nổ ra tiếng chửi xen lẫn cười.
“Đây là đại sư xem bói khoa học nhất tôi từng gặp.”
“Đại sư cái gì, chỉ là streamer nhan sắc thôi, xem bói thì chẳng hiểu cái quái gì.”
Tôi lười để ý, tiếp tục kết nối người tiếp theo. Màn hình giật giật hai cái, rồi xuất hiện gương mặt một người đàn ông lạ. Hắn đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, cười với tôi, mắt híp thành một khe nhỏ.
“Đại sư, thầy xem tôi giống gì?”
Cuối cùng cũng tới rồi, tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
“Tôi thấy anh giống một con súc sinh!”
Có thể bạn thích
AD FILL
Ẩn Thế Tổng Tài
Trẫm Không Yêu Ngươi
Duyên Nợ Đế Vương
Võng Giới Quyền Đấu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ngọc Cốt Hận Tình
Sợi Dây Định Mệnh
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Kịch Bản Máu
“Đầu nhọn, trán hẹp, lông mày ngắn, xương gồ, mắt lộ ba phần trắng. Anh đã giết mấy người rồi?”
Nụ cười của người đàn ông lập tức đông cứng lại.
Bình luận nổ lên: “Thế thì quá đáng rồi, đội mũ còn nhìn ra đầu nhọn trán hẹp á?”
“Đúng rồi, còn mắng người ta là súc sinh, Kiều đại sư này chửi người đấy à?”
Ngay sau đó, người đàn ông ngừng cười, ánh mắt lóe lên hung quang, chậm rãi tháo mũ xuống, cầm trong tay. Hắn rút từ bên cạnh ra một con dao nhọn, đột ngột đâm mạnh về phía màn hình.
Mũi dao chỉ dừng lại cách màn hình một milimet, bình luận lập tức nổ tung.
“Vãi chưởng, vừa nãy mà tôi không bấm pause là bị hắn đâm chết rồi!”
“Ôi mẹ ơi, cứu mạng——”
“Thằng cha này b**n th** quá! Tại sao bên cạnh lại có sẵn một con dao?”
Người đàn ông bỗng nhiên kích động, lấy mũi dao cào qua lại trước màn hình, thở hổn hển.
“Đúng vậy, tao chính là sát nhân đấy. Người tiếp theo tao giết chính là mày. Chờ đó, khà khà khà——”
Hắn cười chói tai, giọng nói quỷ dị, người xem bị dọa đến ngây dại.
“Thời nay b**n th** kiểu gì cũng có.”
“Thật đáng sợ quá.”
Tôi lại cười khẩy một tiếng, thách thức giơ ngón giữa về phía màn hình.
“Tao chờ mày tới giết đây. Không tới chính là súc sinh!”
2.
Tôi không tắt livestream, tranh thủ bày trận trong phòng. Trong ống kính, khán giả chỉ thấy tôi đặt mấy đồng xu và cắm vài lá cờ tam giác ở một số chỗ, chứ không hiểu tôi đang làm gì.
“Streamer đang làm gì vậy?”
“Không hiểu nổi, không phải xem bói sao, còn biết bày trận à?”
“Streamer gan to thật, bị tên b**n th** đe dọa mà chẳng phản ứng gì.”
Tôi vừa bày xong trận pháp, ngay sau đó, cửa phòng bị đập ầm ầm, kèm theo một tiếng gào thét khàn khàn.
“Mở cửa——”
Bình luận im bặt một giây rồi bùng nổ.
“Á á á, tôi nhớ ra rồi! Hắn chính là sát nhân livestream đó!”
“Streamer chạy mau! Không đùa đâu, hắn thực sự giết người đấy!”
“Má ơi, sợ quá, mau báo cảnh sát!”
“Đừng mở cửa, chạy nhanh—— chạy nhanh——”
Mọi người hoảng loạn, còn tôi thì mặt không đổi sắc, thậm chí còn vẫy tay chào ống kính.
Tôi tên là Kiều Mặc Vũ, sinh viên năm ba trường Đại học Nam Giang, đồng thời cũng là truyền nhân duy nhất của Địa sư.
Địa sư, trong cổ đại còn được gọi là thầy phong thủy.
Tục ngữ có câu: “Địa sư hạng nhất xem sao trời, Địa sư hạng hai tìm mạch nước, Địa sư hạng ba đi khắp chốn.” Ngày nay, phần lớn đều là thầy phong thủy bình thường. Người nắm được thuật quan tinh vọng khí thời xưa đều vào làm việc cho hoàng thất.
Tổ tiên nhà họ Kiều tôi từng làm Giám chính Khâm Thiên Giám, là chưởng môn dòng họ Phong Môn. Thân là môn chủ, diệt trừ yêu tà, phò chính đạo là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi.
Thời gian trước, ở Cáp Nhĩ Tân đột nhiên xảy ra mấy vụ giết người liên hoàn.
Chỉ trong một tháng, bốn người chết liên tiếp, điểm chung duy nhất là trước khi chết họ đều đang livestream. Theo phân tích của cư dân mạng, những streamer đó trong lúc phát sóng có cãi nhau với người khác — đối phương đội mũ hoặc đeo mặt nạ, chưa bao giờ lộ mặt thật.
Kỳ lạ là hắn luôn có thể lần theo mạng tìm ra nạn nhân và ra tay nhanh chóng.
Ban đầu tôi tưởng đó chỉ là mấy vụ án bình thường, cho đến khi vô tình xem một đoạn video: hung thủ trong lúc livestream luôn đùa giỡn hỏi một câu:
“Bạn thấy tôi giống người không?”
Tôi lập tức nhận ra, hung thủ không phải người.
Vậy nên tôi xin phép nghỉ học, bay tới Cáp Nhĩ Tân, thuê một căn hộ, lên mạng livestream xem bói, dụ hắn mắc câu.
3.
“Các bạn có biết chuyện chồn vàng xin phong không?”
“Chồn vàng tu luyện thành tinh, hóa thành hình người. Nhưng trước khi hoàn toàn hóa người, nó phải tìm người bản địa hỏi xem mình có giống người không.”
“Nếu đối phương trả lời ‘giống’, thì xem như nó vượt qua khảo nghiệm, có thể thuận lợi hóa thành người. Nếu đối phương trả lời ‘không giống’, thì công sức tu luyện bao năm đổ sông đổ biển, phải làm lại từ đầu.”
Tiếng gõ cửa vẫn liên tục vang lên, tôi thong thả giải thích trước ống kính.
Con người là linh trưởng của vạn vật, thân thể người là phù hợp nhất để tu luyện: cột sống có 24 đốt tương ứng với 24 khí, phổi có 12 lớp gọi là mười hai trọng lâu. Vậy nên yêu quái muốn thành tiên, bước đầu tiên phải tu thành hình người. Sau 200 năm mới có thể nói tiếng người, 300 năm nữa mới hóa thành hình người.
Đến lúc hóa người, cần được nhân loại thừa nhận, gọi là xin phong.
Hung thủ lần này là chồn vàng hóa thành. Dù đã hóa người, nó vẫn giữ thói quen cũ: sợ bị lộ tẩy nên lúc nào cũng hỏi “Tôi giống người không?”
Điều khó hiểu là, nó mất ba trăm năm mới tu thành người, đáng lẽ phải tích đức hành thiện, sao lại trắng trợn giết người thế này, chẳng khác nào tự dâng mình cho các cơ quan chức năng tới bắt.
Mang theo thắc mắc, tôi tiến lại gần, giơ tay mở cửa.
Bình luận:
“Streamer đừng chết, đừng mở cửa, xin cô đấy!”
“Xong đời rồi, tôi không dám nhìn——”
“Trời ơi, tim tôi ngừng đập luôn!”
Cửa mở ra, đúng là người đàn ông trong video. Hắn mặc áo hoodie xám bình thường, tay cầm con dao nhọn, cười với tôi đầy quỷ dị.
Tôi đang định nói gì thì cửa phòng đối diện bỗng bị mở mạnh ra, một tiếng quát vang lên:
“Đập đập cái con mẹ mày á, nửa đêm nửa hôm còn gõ ầm ầm, tiết tấu cũng nhanh đấy nhỉ, sao không đi quẩy bar luôn đi? Làm ồn mẹ mày ngủ, còn dám gõ thêm phát nữa thử coi, tao vặn nắp sọ mày xuống!”
Một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, rất xinh đẹp, mặc đồ ngủ, tay cầm gậy bóng chày, đứng chống nạnh trước cửa. Tóc cô ta nhuộm vàng chóe, cao ít nhất 1m75.
Tôi sợ làm chồn vàng bỏ chạy, vội cúi đầu xin lỗi.
“Xin lỗi chị gái, tôi vào ngay, không làm ồn nữa.”
“Ai cho cô gọi tôi là chị gái?”
Cô gái đảo mắt, cười khẩy: “Tôi mới có 22 tuổi thôi đó, gọi chị cái con khỉ.”
“Vâng, xin lỗi… chị Khỉ.”
Tôi tiếp tục xin lỗi, nhưng chị Khỉ càng giận hơn.
“Cô bị thần kinh hả?”
4.
“Tôi nói này, Lý Gia Gia, nửa đêm nửa hôm cô ầm ĩ cái gì vậy, phiền chết đi được.”
Một nam sinh khác từ phía sau chị Khỉ bước ra, nhìn rõ mặt tôi, ánh mắt hắn lập tức sáng bừng.
Hắn chống một tay lên khung cửa, hất tóc mái, nhướng mày với tôi.
“Người đẹp, tôi tên Lý Tầm, cô cũng có thể gọi tôi là Lý Tầm Hoan, hê hê hê—”
“À, đừng hiểu lầm, cô ấy không phải bạn gái tôi đâu, là em gái tôi, em ruột đấy. Tôi không thích kiểu như cô ấy đâu, tôi chỉ thích những cô gái ngoan ngoãn, yên tĩnh như cô thôi.”
Lý Tầm cao hơn cả chị Khỉ một cái đầu, mặc áo thun ngắn tay, cơ bắp trên cánh tay nổi rõ, dáng người rất đẹp.
Tôi quay đầu liếc nhìn chồn vàng, quả nhiên, hắn đã nảy sinh ý định rút lui, đang giấu con dao vào ngực, cúi đầu định bỏ đi.
Tôi vội vàng kéo hắn lại.
“Đừng đi!”
“Keng!”
Tôi giữ chặt cánh tay hắn, con dao găm trong ngực rơi xuống đất.
Lý Tầm lập tức hít mạnh một hơi, bốn người chúng tôi cùng nhìn chằm chằm vào con dao dưới đất, im lặng.
Chị Khỉ phản ứng đầu tiên, nhảy phắt sang một bên.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
“Hai người là vợ chồng à, chơi trò bạo lực gia đình giữa đêm khuya hả?”
Lý Tầm tỏ vẻ đau lòng.
“Tại sao bên cạnh mỗi cô gái xinh đẹp đều có một con kappa (thủy quái) thuộc về cô ấy vậy?”
“Người đẹp thế này mà anh còn giơ dao uy h**p cô ấy? Thế thì sai quá rồi anh bạn, để tôi nói cho mà nghe, nếu anh không hài lòng với cô vợ này thì để cô ấy cho tôi.”
Lý Tầm vừa nói vừa khoác vai chồn vàng, đẩy hắn vào trong phòng tôi, đồng thời nháy mắt ra hiệu với chị Khỉ.
Chị Khỉ đảo mắt, miệng thì cứng nhưng giọng điệu lại an ủi tôi:
“Không sống nổi thì ly hôn đi, hôm nay dám giơ dao uy h**p rồi, bước tiếp theo chẳng phải giết người luôn à? Mạng quan trọng hay tình yêu quan trọng? Huống chi anh ta xấu xí vậy, cô yêu nổi bằng cách nào?”
Anh em nhà họ lải nhải cả một đống, khi Lý Tầm bước vào phòng tôi, anh ta đá lật mấy đồng tiền ngũ đế, còn chị Khỉ thì giẫm lên cờ trấn hồn của tôi.
Cô ta cúi đầu nhìn, rồi ngồi xổm nhặt lá cờ lên.
“Ối dào chị em, cô còn đang làm phép ở đây hả? Đàn ông mà thay lòng đổi dạ rồi thì làm mấy cái này có ích gì? Sao cô không đọc chú Kim Cô đi, tôi thấy hắn ta trông cũng giống con khỉ đấy, đọc chú Kim Cô may ra còn có hiệu quả.”
truyenfull,truyenfull vn