Ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang sững sờ.
Cuối cùng chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo đến thấu xư//ơng.
“Đây là con gái của giáo sư Trương.”
“Lý Tư Kỳ.”
“Hôm đó cô ấy cũng bay sang Boston.”
“Giáo sư nhờ anh tiện đường chăm sóc cô ấy.”
“Tấm ảnh này… là Vi Vi chụp?”
Giọng anh lạnh buốt.
Lạnh đến mức khiến người nghe cũng rùng mình.
“Đúng.”
Tôi rút điện thoại về.
Lồng ng//ực lại đau âm ỉ.
“Chính cô ta gửi cho tôi.”
“Cô ta nói đó là lựa chọn của anh.”
“Nói anh không muốn tự mình nói vì sợ tôi đau lòng.”
“Nên nhờ cô ta thay anh chuyển lời.”
“Đúng là một cô em gái chu đáo.”
Thẩm An khép mắt.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, trong đó chỉ còn cơn giận lạnh lẽo cùng nỗi đau mà tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của anh bất ngờ vang lên.
Màn hình sáng lên ngay trước mắt hai chúng tôi.
Hai chữ hiện rõ.
“Vi Vi.”
04
Điện thoại của Thẩm An bất ngờ rung lên liên hồi trên bảng điều khiển.
Hai chữ “Vi Vi” sáng lên trên màn hình, liên tục nhấp nháy trong không gian chật hẹp của xe.
Anh chỉ liếc nhìn một cái.
Ngay sau đó liền ngắt cuộc gọi.
Rồi trực tiếp tắt nguồn điện thoại.
Tất cả diễn ra nhanh gọn, không hề có chút chần chừ.
Bầu không khí trong xe lập tức trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Tôi nhìn nghiêng sang anh.
Gương mặt Thẩm An căng cứng, đường quai hàm siết chặt rõ rệt.
“Đến nhà em.”
Giọng anh lạnh lẽo như vừa vọng lên từ tầng băng sâu nhất.
“Máy tính của anh và toàn bộ lịch sử liên lạc đều ở nhà. Nhưng cô ta cũng đang ở đó. Vì vậy chúng ta phải đến chỗ em trước.”
“Đến nhà tôi làm gì?”
Giọng tôi vẫn còn run run.
“Tìm chứng cứ.”
Anh khởi động xe, xoay mạnh tay lái rồi nhập vào dòng xe trên đường.
“Chúng ta cần biết chính xác từng câu từng chữ cô ta đã nói với em.”
“Nếu chỉ nghe lời giải thích từ anh, em sẽ không thể hoàn toàn tin tưởng.”
“Ngay cả bố mẹ anh cũng vậy.”
“Trong mắt họ, Lâm Vi vẫn luôn là cô em gái đáng thương cần được chăm sóc, còn em chỉ là cô bạn gái cũ không hiểu chuyện.”
Ba chữ “bạn gái cũ” đâm thẳng vào tim tôi.
Đúng thế.
Trong mắt tất cả mọi người, mối quan hệ giữa tôi và anh đã kết thúc từ lâu.
Là tôi chủ động nói lời chia tay.
Là tôi không nhận điện thoại.
Là tôi từng bước đẩy anh ra khỏi cuộc sống của mình.
Mà tất cả…
Đều xuất phát từ những lời “chuyển hộ” của Lâm Vi.
“Nếu… không tìm được thì sao?”
Tôi hỏi ra điều tồi tệ nhất mà mình nghĩ đến.
“Tin nhắn tôi đã xóa hết rồi.”
“Vậy thì tìm cách khiến cô ta tự thừa nhận.”
Ánh mắt Thẩm An vẫn dán chặt vào con đường phía trước.
Cả người anh lúc này giống hệt một con báo đang âm thầm chờ thời cơ.
“Khương Dao, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
“Vừa rồi mẹ anh gọi điện.”
“Bà nói tối nay gia đình sẽ tổ chức tiệc đón anh trở về.”
“Lâm Vi còn đích thân xuống bếp chuẩn bị.”
Khóe môi anh hiện lên một nụ cười lạnh nhạt.
“Bây giờ cô ta chắc chắn đang ở nhà anh.”
“Tiếp tục đóng vai cô em gái ngoan ngoãn và hiểu chuyện nhất.”
“Chờ anh quay về rồi lại kể cho anh nghe em tuyệt tình ra sao.”
Anh ngừng lại vài giây.
Giọng nói càng thêm trầm thấp.
“Cô ta chắc chắn không ngờ được rằng chúng ta đã gặp nhau trước.”
Xe từ từ dừng lại dưới khu chung cư của tôi.
Tôi tháo dây an toàn.
Ngay khi tay vừa chạm đến tay nắm cửa, cổ tay đã bị anh giữ lại.
“Khoan đã.”
Tôi quay đầu.
Ánh mắt Thẩm An lúc này nghiêm túc đến mức khiến tôi bất giác căng thẳng.
“Khương Dao.”
“Từ bây giờ em phải nhớ kỹ một chuyện.”
“Lâm Vi là người cực kỳ nguy hiểm.”
Tôi sững lại.
Anh tiếp tục:
“Cô ta có thể bình thản bịa ra một lời nói dối lớn đến như vậy.”
“Có thể trơ mắt nhìn em đau khổ suốt hai tháng mà không hề áy náy.”
“Thậm chí… có thể còn làm những chuyện khác với em mà chúng ta chưa biết.”
Sống lưng tôi bất giác lạnh buốt.
“Ý anh là sao?”
“Anh không rõ.”
Anh lắc đầu.
“Nhưng một người có thể tạo nên cả một câu chuyện hoàn chỉnh như thế thì tâm cơ chắc chắn rất sâu.”
“Sau khi vào nhà, em kiểm tra lại mọi thứ.”
“Đặc biệt là đồ ăn và đồ uống.”
“Bất cứ thứ gì cô ta từng đưa cho em, từ giờ đừng dùng nữa.”
Tôi nhìn anh, trái tim bắt đầu đập loạn.
Trong suốt hai tháng qua, tôi và Lâm Vi gặp nhau không ít lần.
Cô ta thường xuyên mang đồ đến cho tôi.
Từ thức ăn, đồ uống cho đến những vật dụng sinh hoạt hằng ngày.
Ở trước mặt tôi, cô ta luôn là cô em gái tốt bụng, hết lòng quan tâm sức khỏe của tôi, thậm chí còn thay tôi bất bình trước những chuyện đã xảy ra.
Tôi từng nghĩ rằng cô ta là tia sáng duy nhất còn sót lại trong khoảng thời gian tăm tối ấy.
Nhưng bây giờ nhìn lại…
Có lẽ cô ta chưa từng là ánh sáng.
Mà chính là vực sâu không đáy.
Là địa ngục mà tôi đã tự bước vào.
05
Cánh cửa căn hộ vừa mở ra, một cảm giác ngột ngạt và u ám lập tức ập đến.
Thẩm An đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua khắp căn phòng rồi dừng lại.
Bàn tay anh chậm rãi siết thành nắm đấm.
Rèm cửa được kéo kín mít, không để lọt một tia sáng nào.
Những hộp thức ăn giao tận nơi chất thành đống ở góc phòng.
