Tống Trản sắc mặt âm trầm, chuẩn bị tiến lên.
Ta đẩy hắn ra, chỉ khẽ hỏi:
"Mẫu thân, người hận ta đến nhường ấy sao?"
Mẫu thân cười lạnh:
"Ngươi là cái gai trong mắt ta. Ta hận không thể nhổ bỏ mỗi ngày."
Dẫu là người đã trải qua một kiếp, khi nghe những lời này, ta vẫn cảm thấy nhói lòng.
Nhưng đau lòng thì đau lòng, có những chuyện ta không muốn trốn tránh nữa.
Cái gai trong mắt?
"Thế nhân khi ăn cá, luôn gọi xương cá là gai."
Ta ngước mắt nhìn mẫu thân, thần sắc bình thản.
"Mẫu thân, còn người thì sao?"
"Ta là cốt nhục của người cơ mà, chẳng lẽ người cũng muốn ăn tươi nuốt sống ta?"
Môi mẫu thân run rẩy, như thể vừa nghe thấy chuyện gì kinh hãi lắm.
"Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta chỉ là..."
Nhưng âm thanh đã nhỏ hơn trước rất nhiều.
"Người chỉ muốn lợi dụng ta? Nhưng lợi dụng ta với ăn tươi nuốt sống ta, nào có khác biệt gì."
Có thể bạn thích
AD FILL
Sợi Dây Định Mệnh
Ngọc Cốt Hận Tình
Kịch Bản Máu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Duyên Nợ Đế Vương
Ẩn Thế Tổng Tài
Võng Giới Quyền Đấu
Mẫu thân im lặng.
Nhìn xem, bà ta thừa hiểu rõ.
Ta từ nhỏ đã biết, tình yêu của mẫu thân vốn dĩ có điều kiện.
Bà sinh ra ta, nhìn thấy dung mạo diễm lệ này, thứ bà nghĩ đến không phải tình mẫu tử sâu nặng.
Mà là khuôn mặt này có thể đổi lại được gì.
Bà khao khát dùng khuôn mặt của ta để đổi lấy sự hồi tâm chuyển ý của phụ thân, đổi lấy sự vẻ vang hơn nữa.
Muốn dùng cái dáng vẻ "hồ ly tinh" này của ta đi tranh giành những thứ bà vốn chẳng thể có được.
Ta không chịu.
Ta nhất quyết không chịu.
Ta không chịu đến yến tiệc của phụ thân, giả ngu giả ngơ chiều lòng những kẻ đáng tuổi ông, chỉ để đổi lấy sự hài lòng của mẫu thân.
Ta không chịu mặc những bộ xiêm y diêm dúa, giúp bà đấu đá với đám th.i.ế.p thất.
Thế là, bà hận ta.
Khuôn mặt này tuy mọc trên người ta, nhưng lại không nằm trong tay bà.
Bà liền coi nó như cái gai, ngày ngày đâm chọc, nếu không nhổ đi thì khó chịu trong người.
Nay, cũng đến lúc ta thay bà đưa ra quyết định.
"Mẫu thân."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Ta gọi bà một tiếng cuối cùng.
"Trưởng tỷ không còn nữa. Sau này người có thể thay mẫu thân tranh giành thể diện, chỉ còn lại ta thôi."
"Nhưng trước đây ta không chịu, sau này lại càng không."
Mẫu thân chợt ngẩng đầu, sự hoảng loạn trong mắt đã hoàn toàn lấn át vẻ oán độc.
"Nghịch nữ! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy, ta là mẫu thân của ngươi..."
Ta xoay người rời đi, không nghe thêm một lời nào nữa.
Bên cạnh, Tống Trản đã lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
Gió lùa qua hành lang, chúng ta sánh bước cùng nhau.
Chuyện cũ tựa hồ đã chếc từ hôm qua.
Chuyện mới tựa hồ bắt đầu từ hôm nay.
NGOẠI TRUYỆN TỐNG TRẢN
14.
Tống Trản chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày hắn lại để mắt đến vị hôn thê của đệ đệ mình.
Sau yến tiệc Trung thu, hắn chỉ tiện đường tiễn nàng một đoạn.
Vị tiểu thư ấy liền cảm kích nói không biết bao nhiêu lời tốt đẹp, nghe mà dở khóc dở cười.
Dưới ánh đèn lồng, đôi mắt nàng sáng rực lên.
Vị Thủ phụ đại nhân vốn không gần nữ sắc, bỗng chốc nghĩ rằng, nếu có một người vợ như vậy, nhất định sẽ không bao giờ để nàng có cơ hội đi tạ ơn người khác.
Về sau, Tống Trản tận mắt nhìn đệ đệ thành thân.
Đêm tân hôn, đệ đệ say mèm trên bàn tiệc.
Tiểu tư đến bẩm báo, tân nương vẫn đang đợi trong động phòng.
Tống Trản như bị ma xui quỷ khiến, đích thân đưa đệ đệ về phòng.
Nhưng đệ đệ đã say tới bất tỉnh nhân sự.
Hỉ nương thúc giục, lại để hắn là huynh trưởng phải đứng ra vén khăn voan.
Hàng mi người dưới lớp khăn khẽ động, tim Tống Trản đập như trống trận.
"Huynh trưởng?"
Giang Vu có chút ngạc nhiên.
Tống Trản vội vã rời đi.
Sau đó, hai vợ chồng Tống Tử Du sống khá hạnh phúc.
Chỉ là mỗi khi Tống Trản gặp Giang Vu, hắn luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
"Huynh trưởng không thích muội sao?"
Giang Vu khó xử cúi đầu, lộ ra cần cổ trắng ngần.
Tống Trản hít sâu một hơi, lại một lần nữa vội vã bỏ chạy.
Nhưng dù sao cũng là người một nhà.
Hắn cũng không muốn giữa hai người có khúc mắc.
Tại yến tiệc, Giang đại nương tử khoe hộp Loa Tử Đại mới có được, Giang Vu ngắm nhìn đầy ngưỡng mộ.
Quay đầu lại, Bệ hạ hỏi hắn muốn ban thưởng gì.
Tống Trản nghiêm nghị đáp:
"Thần muốn thật nhiều Loa Tử Đại."
Bất chấp sự cười nhạo của Bệ hạ, hắn đem hết tất cả nhét vào tay Giang Vu.
Giang Vu mở to đôi mắt tròn xoe.
"Huynh trưởng?"
Tống Trản thản nhiên nói:
"Không phải là không thích muội."
15.
Tống Trản biết, bản thân đã nảy sinh tình cảm với Giang Vu.
Hắn vốn muốn thủ phận làm người ngay thẳng.
Chỉ trách đệ đệ nhà mình quá mức kém cỏi.
Tống Tử Du vì sơ suất trong công vụ mà bị biếm chức, chẳng ngờ hắn lại nghe lời kẻ khác xúi giục, đổ hết tội lỗi lên đầu Giang Vu.
Sau đó, hắn nạp vô số mỹ th.i.ế.p vào phủ.
Giang Vu đoạn tuyệt với hắn, hai người chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa.
Vị trí người vợ thực thụ đã được nàng nhường lại.
Tống Trản không từ chối ý tốt ấy.
Trước sự tấn công dồn dập, cuối cùng Giang Vu cũng chịu gật đầu.
Nàng nói phải hòa ly với Tống Tử Du trước.
Tống Trản vui mừng khôn xiết, liền thỉnh các vị tộc lão đến, chấp nhận chịu gia pháp.
Chỉ để đổi lấy một danh phận đường đường chính chính.
Nhưng khi nỗi đau từ gia pháp còn đang giày vò, hậu viện bỗng nhiên hỗn loạn.
Các vị tộc lão nhìn hắn với ánh mắt đầy thương cảm:
"Giang Vu, nàng ấy mất rồi."
Nàng đúng là một kẻ lừa đảo.
Tống Trản lúc này mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra gia pháp lại đau đớn đến nhường này.
Nhưng khi hắn mở mắt ra lần nữa, lại thấy mình đã trở về đêm yến tiệc Trung thu năm ấy.
Đời này, Giang Vu đã chọn hắn trước.
Trên đời sao lại có người phụ nữ hư hỏng đến thế.
Nàng làm sao có thể lặng lẽ rời đi, rồi lại lặng lẽ trở về?
Song, Tống Trản nhìn Giang Vu hồi lâu.
Cuối cùng chỉ thốt lên hai tiếng đa tạ.
Giang Vu, tạ ơn nàng đã trở về.
Hoàn --
truyenfull,truyenfull vn