10.Từ khi nhà họ Lục làm thương nhân cung cấp giấy cống phẩm trở lại, trạch viện được sửa sang, cửa hiệu cũng nhiều thêm, khách khứa qua lại ai nấy ăn mặc đều vô cùng chải chuốt bề thế.Ta vẫn thích ở lại gian bếp phía sau, hấp bánh, xào củ cải khô, tính xem hôm nay thiếu mất mấy quả trứng.Có mấy vị phu nhân sau lưng chê cười ta, nói Lục Tri Hành nay thân phận đã khác, sớm muộn gì cũng chê ta chưa từng đọc sách, không hiểu quy củ.Ta nghe thấy, cũng không cãi nhau với các nàng.Không phải ta nhẫn nhục chịu đựng, mà là ta bận canh lửa. Nồi thịt băm trên bếp mà khét thì mới thực sự khiến người ta đau lòng.Nhưng có một hôm, Lục Tri Hành cũng nghe thấy.Hôm đó mấy vị phu nhân đến nhà dự yến, trong tiệc bàn luận thơ văn, có một người cố ý hỏi ta: "Điền nương tử gần đây đã học đọc《Nữ Giới》chưa?"Ta đang gặm sườn, nghe vậy liền đặt xương xuống, thật thà đáp: "Vẫn chưa. Phu quân ta dạy ta nhận sổ sách, trong nhà hàng hóa xuất nhập nhiều như thế, trước tiên nhận rõ tiền bạc mới là quan trọng hơn."Người nọ cười nói: "Nữ nhân rốt cuộc vẫn nên hiểu chút nhã sự."Lục Tri Hành đặt chén rượu xuống, sắc mặt trầm xuống."Nhã sự của nhà họ Lục hôm nay, là Mãn Tuệ đã kéo ngày tháng của cả nhà từ trong tro bếp ra đấy." Chàng nói, "Nàng ấy nhận biết tên của mình, ký được khế ước của mình, tính rõ từng khoản sổ sách. Nếu thế vẫn chưa đủ, chư vị chi bằng về nhà hỏi trước người giữ sổ sách xem, có dám giao chìa khóa cho các ngươi không."Cả bàn người ấy bỗng im phăng phắc.Miếng sườn trong miệng ta bỗng thấy thơm hơn hẳn.Về phòng rồi, ta nhịn không được hỏi chàng: "Phu quân, chàng thật sự không chê ta không biết chữ nghĩa sao?"Chàng đang tháo trâm cài tóc cho ta, nghe câu này liền khựng tay lại."Ta chê."Lòng ta lạnh buốt.Chàng lại đặt chiếc trâm bạc khắc hình bông lúa ấy vào lòng bàn tay ta, chậm rãi nói: "Ta chê nàng luôn cảm thấy bản thân mình chưa đủ tốt. Điền Mãn Tuệ, nàng từng cứu mẹ ta, nuôi dưỡng nhà họ Lục, cùng ta đi qua những ngày tháng khó khăn nhất. Nếu nàng còn thấy bản thân mình không đáng giá, ta liền đem tất cả sổ sách những năm nay nàng viết dán hết lên cửa, để người cả thành đến đọc."Bị chàng nói cho mặt nóng bừng lên, ta nhỏ giọng thì thầm: "Thế thì mất mặt lắm.""Nàng cũng biết mất mặt cơ à?" Chàng hiếm hoi nhướng mày.Ta nhớ lại chuyện đêm tân hôn tông cả người lẫn xe lăn của chàng vào giường, lập tức lao tới bịt miệng chàng lại.Chàng cười trầm ôm chầm lấy ta vào ngực.Đêm đó, chàng lấy ra một phần khế ước mới.Ta nhận ra mấy chữ quan trọng nhất ở trên: Nhà họ Lục, Điền Mãn Tuệ, cùng hưởng.Chàng bảo ta, từ nay về sau, tất cả sản nghiệp của nhà họ Lục đều có một nửa của ta.Ta cầm giấy, bỗng nhớ lại bức thư chàng đưa cho ta hồi mới thành thân.Lúc ấy chàng bảo ta "vào tủ lấy đồ", ta tưởng là muốn đuổi ta đi, lén lút thu dọn tay nải, chuẩn bị về thôn.Sau này mới biết, bức thư đó là chàng viết cho đại phu, hỏi xem vết thương ở chân có cách nào chữa khỏi nữa không.Chàng không muốn để người ta thấy, mới bảo ta lén mang đi.Lúc ấy ta giận đến mức ba ngày không thèm để ý đến chàng.Giờ ngẫm lại, thật vừa buồn cười vừa xót xa.Ta gấp gọn khế ước lại, nhét vào ngực áo: "Phu quân, lần này ta đọc hiểu đấy, sẽ không hiểu lầm chàng đuổi ta đi nữa đâu.
Lục Tri Hành cúi đầu hôn lên trán ta.Giọng chàng rất nhẹ: "Cả đời này của ta, tuyệt đối không bao giờ đuổi nàng đi."11.Mùa hè năm ấy, bên kinh thành phái người đến, mời Lục Tri Hành thường trú ở kinh thành, chuyên quản lý việc cung ứng giấy cống phẩm.Tin tức vừa lan ra, trong thành Vân Bình lại có người lo lắng giùm ta. Có người nói ta là phụ nhân xuất thân nhà quê, theo đến kinh thành sẽ kéo chân sau của Lục Tri Hành; cũng có người nói nay hắn quen toàn thương hộ lớn với người nhà quan lại, thế nào cũng phải cưới một vị bình thê biết chữ nghĩa để giúp đỡ.Ta nghe mà phiền, dứt khoát sắp xếp ổn thỏa chuyện trong tiệm, chuẩn bị đưa mẹ chồng và các con về thôn Lâm Thủy ở mấy ngày, đỡ phải ngày nào cũng có kẻ vo ve bên tai.Ta vừa thu dọn tay nải xong, Lục Tri Hành liền trở về.Vừa nhìn thấy bọc hành lý cạnh cửa, sắc mặt chàng lập tức trầm xuống, chống gậy đi bước một còn nhanh hơn ngày thường."Nàng muốn đi đâu?"
Ban đầu ta định bảo là về thôn Lâm Thủy, nhưng thấy mặt chàng đen như đáy nồi, bỗng nổi lòng muốn trêu ghẹo: "Bên ngoài đều nói phu nhân kinh thành phải biết gảy đàn làm thơ. Ta không biết, nhường chỗ cho chàng trước đây."Lục Tri Hành đứng im tại chỗ, hồi lâu không nhúc nhích.Thấy bàn tay nắm gậy của chàng càng lúc càng siết chặt, ta mới thấy trò đùa này hơi quá đà, vội vàng tiến lên kéo tay áo chàng.Chàng lại mở miệng trước, giọng vô cùng khàn: "Điền Mãn Tuệ, ai cho phép nàng nhường chỗ?""Không ai cho phép cả, tự ta nghĩ đấy chứ.""Tự nàng nghĩ cũng không được." Chàng ngước mắt nhìn ta, đáy mắt đỏ hoe, "Ta đến kinh thành là muốn để nàng thấy nơi lớn hơn, chứ không phải để nàng ở lại đây nghe người ta nói nhảm."Ta ngẩn người.Chàng móc từ trong ngực ra một chùm chìa khóa, đặt vào lòng bàn tay ta. Chìa khóa nặng trịch, răng cưa đã mòn đến mức bóng loáng."Trạch viện mới mua ở kinh thành, khế đất ghi tên nàng. Xưởng giấy, tiệm bánh và nhà ở Vân Bình, đều do nàng quyết định hết." Chàng dừng một chút, lại như sợ ta không tin bồi thêm một câu, "Ta đã hỏi mẹ rồi, người cũng sẽ cùng đi. Các con không thể thiếu mẹ, còn ta thì càng không."Ta cúi đầu nhìn chùm chìa khóa ấy, trong lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào.Ta không biết nhiều chữ, nhưng lại biết khế đất viết tên ai, chìa khóa giao vào tay ai, đều là tâm ý vô cùng nặng nề. Chàng không dùng một đống lời hay ý đẹp dỗ dành ta, chỉ đem những thứ có thể cho từng món từng món đặt vào tay ta."Phu quân." Ta ngẩng đầu lên, "Ban nãy th.i.ế.p lừa chàng đấy, th.i.ế.p không có ý định bỏ đi.""Ta biết.""Biết mà chàng còn hung dữ thế?"Chàng xách bọc hành lý của ta lên, cất lại vào tủ, vành tai lén đỏ bừng: "Ta sợ nàng đi thật."Ta nhịn không được bật cười, vươn tay ôm lấy vòng eo của chàng. Cây lựu trong viện đang nở hoa đỏ rực, mẹ chồng bồng con đứng dưới hành lang, mỉm cười bảo A Phúc đi chuẩn bị xe.Trước khi đi kinh thành, ta đổi cho tiệm bánh ở bến tàu một chiếc biển hiệu mới. Trên biển là bốn chữ "Mãn Tuệ cao phường" do chính tay Lục Tri Hành viết, nét bút vô cùng vững vàng. Ta viết tên mình ở bên cạnh, Điền Mãn Tuệ, ba chữ dẫu xiêu vẹo, nhưng lại đẹp hơn trước rất nhiều.Lục Tri Hành đứng sau lưng ta, nhìn rất lâu, bỗng nói: "Rất đẹp."Ta đưa bút cho chàng: "Vậy chàng khen thêm mấy câu đi."Chàng không nói nữa, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y ta, vẽ một bông lúa nhỏ xíu ở góc biển hiệu.12.Lại qua mấy năm nữa, tiệm giấy của nhà họ Lục đã mở đến kinh thành, nhưng tiệm bánh nếp ven bến tàu thì mãi vẫn không dời đi.Ta bảo đó là nơi khởi nghiệp của chúng ta, không thể quên được. Thế là Lục Tri Hành dựng lại một gian hàng nhỏ ở đầu cầu, biển hiệu cứ gọi là "Mãn Tuệ cao phường". Mỗi sớm tinh mơ, lồng hấp vừa mở, hơi nước trắng xóa tuôn ra từ dưới hiên, thợ thuyền và khách cũ vẫn xếp hàng dài như trước.Mẹ chồng ngồi bên cửa sổ, bồng đứa con gái vừa tròn một tuổi của ta. A Phúc đã cưới vợ, đang ôm sổ sách mồ hôi nhễ nhại đối chiếu. Râu của La bá càng bạc hơn, vẫn cứ thích xếp những đồng tiền xu phẳng phiu ngay ngắn.Chân của Lục Tri Hành không hồi phục hoàn toàn, đi lâu vẫn phải ngồi xe lăn. Nhưng chàng không còn né tránh mọi người nữa, thỉnh thoảng còn tự mình đẩy xe ra đầu cầu, giúp ta đưa lồng bánh đầu tiên cho những phu thuyền cập bến ban đêm.Ta ôm con gái đứng trước cửa tiệm, thấy hai đứa con trai lăn từ bờ sông xuống, đầy người dính đầy bùn đất, trong tay còn xách theo một con chuột đang hoảng sợ kêu chít chít.Da đầu ta tê rần, vớ lấy cây chổi liền đuổi theo.Hai đứa khỉ con chạy nhanh như chớp, đâm đầu vào ngực Lục Tri Hành. Lục Tri Hành một tay ôm con gái, tay kia còn phải đỡ chúng, cười đến mức bờ vai run lẩy bẩy.Ánh nắng ban mai rọi xuống mặt sông, gió lướt qua tấm phên che tiệm mới treo, hương hoa sen và hương gạo hòa lẫn vào nhau. Ta đứng tại chỗ, cây chổi trong tay giơ lên nửa ngày, cuối cùng vẫn không nỡ đánh xuống.Lúc mười tám lượng bạc đưa ta vào nhà họ Lục, ta chỉ muốn được ăn no bụng, sống yên ổn hết một đời.Những năm tháng này, ta học được cách viết tên mình, quản lý được sổ sách của tiệm bánh, cũng chèo chống cửa nhà họ Lục náo nhiệt rôm rả. Lục Tri Hành hễ trời mưa vẫn sẽ đứng đợi ta dọn hàng dưới hiên, khi người ngoài nhắc đến xuất thân của ta, chàng cũng luôn tiếp lời thay.Ta tựa cây chổi về góc tường, cúi đầu hôn lên má mềm mại của con gái. Từng chiếc thuyền trên sông lần lượt chạy ra, sương mù tản đi, ánh sáng ban ngày rọi sáng rất xa.Buổi chiều ta trở lại gian bếp, y như cũ ngâm gạo, trộn thịt, rửa lá sen.Lục Tri Hành ngồi ngoài bậc cửa bóc trứng muối giúp ta, đầu ngón tay dính một chút lòng đỏ, hai đứa con trai ghé vào mép thớt lén nhìn, mẹ chồng đang vá giày nhỏ cho con gái dưới hiên.Lửa trong bếp cháy rất đượm, hơi nước làm giấy dán cửa ngả màu trắng phớ. Khi ta ngẩng đầu lên, liền thấy cây lựu trong viện sai trĩu quả, cành đầu cành nặng trĩu sà xuống thấp, gió thổi qua liền khẽ va vào nhau.Hồi mới gả vào nhà họ Lục, ta luôn phải nhìn chum gạo trước, rồi mới nhìn bếp lò, chỉ sợ ngày nào mở mắt ra là không còn chỗ dung thân.Nay ta đặt một lồng bánh vào nồi hấp, đậy kín nắp lại, nghe tiếng nói cười trong nhà ngoài viện, liền biết trong nồi có gạo, trong sân có người, hôm nay và ngày mai đều không phải lo nghĩ.Nước sông ngoài cửa sổ chảy về phía đông, tiếng hô hào ở bến tàu theo gió truyền vào.Tiếng ấy thô ráp, mang theo sức sống chân thật nhất của nhân gian.Ta xắn tay áo lên một đoạn, mở nồng hấp ra xem, những khối bánh trắng phau đang phồng lên hơi nóng.Lũ trẻ cười đùa chạy qua trước cửa, Lục Tri Hành giúp ta vén mấy sợi tóc mai xõa ra sau tai, ánh sáng trong sân rọi xuống bên chân chúng ta, ấm áp tựa như chiếc chăn bông vừa phơi xong.HẾT
