Bạch Yêu cong môi đỏ, liếc xéo anh một cái, sau đó ngồi xuống vị trí của mình, nhắm mắt lại, thẳng thừng phớt lờ anh hoàn toàn.
Người đàn ông không ngờ cô lại có thái độ như vậy, nhất thời hơi sững ra.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên có người, hơn nữa còn là phụ nữ, không nể mặt anh như thế. Trước đây, phụ nữ bên cạnh anh đều tranh nhau nhào tới, hoặc vì tiền, hoặc vì quyền.
Đương nhiên, nhiều hơn cả vẫn là vì gương mặt của anh.
Bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ. Chỉ có điều, anh luôn giữ mình trong sạch, chưa từng chơi trò mập mờ, cho nên rất hiếm khi có người phụ nữ nào dám công khai lạnh nhạt với anh như vậy.
Chuyện này đúng là mới mẻ.
Hơn nữa, anh cũng cảm nhận được Bạch Yêu thật sự không phải đang lạt mềm buộc chặt. Cô là thật sự không muốn để ý đến anh.
Anh cũng không thấy lúng túng, chỉ khẽ nhướng mày, khóe miệng cong lên một độ cong tà mị rồi tìm chỗ ngồi của mình và ngồi xuống.
Tuy giữa hai người có một lối đi, nhưng anh vẫn có thể nhìn rõ sườn mặt của cô.
Đặc biệt là khi ánh nắng rải lên gương mặt lạnh diễm ấy, như phủ thêm một lớp lụa vàng, đẹp đến nao lòng.
Nhìn một hồi, anh bất giác thất thần.
Đột nhiên, bên cạnh Bạch Yêu có một người ngồi xuống. Nhìn thấy dung mạo người đó, người đàn ông nhíu mày.
“Sở nhị thiếu?”
Sở Vân Khởi quay đầu nhìn anh, hờ hững gật đầu.
“Kiều đại thiếu.”
Kiều Nham, người nhà họ Kiều ở thủ đô, thuộc giới hồng thương, tức là hợp tác với thế lực có bối cảnh đỏ. Anh là hậu bối có sức ảnh hưởng nhất trong nhà họ Kiều.
Anh và anh cả của Sở Vân Khởi cùng một đẳng cấp, đều được bồi dưỡng theo hướng người thừa kế thế gia, có tiếng nói nhất định trong gia tộc.
Vì vậy hai người quen biết nhau cũng chẳng có gì lạ.
Sở Vân Khởi chào một tiếng rồi không nói thêm gì nữa. Anh lấy ra một chiếc bình giữ nhiệt tinh xảo, đưa cho Bạch Yêu bên cạnh.
“Trà sữa vừa mới nấu xong, đúng vị cô thích. Nếm thử đi.”
Kiều Nham nhướng mày.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Sở nhị thiếu kiêu ngạo không ai bì nổi lại có ngày quan tâm người khác đến vậy.
Đương nhiên, ngoài cô công chúa nhỏ được nhà họ Sở nâng niu trong lòng bàn tay có thể nhận được đãi ngộ này, người khác căn bản không có vinh hạnh ấy.
Mà vị quý cô xinh đẹp này lại là ngoại lệ.
Bạch Yêu quay đầu nhìn anh một cái, nhận lấy trà sữa, uống một ngụm.
“Sao anh lại tới đây?”
“Ừm, đi công tác.”
Thấy cô uống, ý cười nơi khóe môi Sở Vân Khởi càng sâu hơn, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng khác thường.
Chỉ là anh vừa nói xong, bên tai đã vang lên một giọng nói khiến anh chán ghét.
“Đi công tác?”
“Không biết từ khi nào Sở nhị thiếu lại có thể nói chuyện bám đuôi người khác một cách đường hoàng như vậy. Theo tôi thấy, anh chính là cái đuôi nhỏ. Bạch tiểu thư đi đâu anh cũng phải theo đó. Nhà họ Sở các anh sao lại nuôi ra một kẻ rảnh rỗi như anh vậy?”
Lâu Diệp ngồi xuống bên phải Bạch Yêu.
Khoang hạng nhất tổng cộng có ba hàng ghế.
Sát cửa sổ là một ghế đơn, ở giữa là hai ghế. Tuy nhiên, hai ghế này có vách ngăn, để phòng trường hợp người quen ngồi cạnh nhau thì vách ngăn có thể tùy ý điều chỉnh.
Còn ghế sát cửa sổ bên kia và khu vực ghế giữa cũng cách nhau một khoảng.
Vị trí hiện tại là: Kiều Nham ngồi sát cửa sổ, bên cạnh anh là lối đi. Bên kia lối đi là Sở Vân Khởi, cạnh Sở Vân Khởi là Bạch Yêu. Hai người họ ngồi ở khu vực trung tâm. Bây giờ lại thêm một Lâu Diệp, vừa vặn ngồi ở ghế sát cửa sổ, cạnh lối đi bên phía Bạch Yêu.
Bốn người vừa hay tạo thành một đường thẳng.
Thấy Lâu Diệp cũng xuất hiện, đáy mắt Kiều Nham lóe lên tia sáng sắc bén. Ánh mắt anh nhìn Bạch Yêu cũng nhiều thêm vài phần khác lạ.
Ban đầu anh chỉ có chút thiện cảm với người phụ nữ tên Bạch Yêu này, nhưng giờ đột nhiên lại sinh ra một chút hứng thú.
Tuy Sở Vân Khởi và Lâu Diệp vẫn luôn nhìn Bạch Yêu, nhưng khóe mắt hai người cũng chưa từng rời khỏi Kiều Nham.
Khi thấy đáy mắt anh nhuốm đầy hứng thú, hai người nhìn nhau một cái, lập tức đề phòng.
Ánh mắt như vậy bọn họ không hề xa lạ.
Trực giác của đàn ông cho biết, Kiều Nham lúc này rất nguy hiểm. Tuyệt đối không thể để anh ta tiếp cận Bạch Yêu nữa.
Bạch Yêu không biết mạch não của hai người họ. Sau khi uống xong trà sữa, cô lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sáu tiếng sau, nước T.
Bạch Yêu vừa xuống máy bay, Lâu Diệp và Sở Vân Khởi đã chiếm hai vị trí trái phải bên cạnh cô. Hai người vô cùng ăn ý, trực tiếp chen Kiều Nham đang muốn đi theo sang một bên.
Anh bất đắc dĩ sờ mũi, mặt dày nói một câu:
“Bạch tiểu thư, chúng ta có thể làm quen không? Tôi tên Kiều Nham, xem như là bạn với hai tên bên cạnh cô.”
Sắc mặt Sở Vân Khởi lạnh xuống, quay đầu sang một bên, không muốn để ý loại vô sỉ lấy mình ra làm lá chắn này.
Lâu Diệp thì thẳng thắn hơn nhiều, cũng rất ngông cuồng. Anh ta tỏ vẻ ghét bỏ.
“Tôi không quen anh, cũng không có người bạn mặt dày như anh. Hơn nữa, chúng tôi đi nghỉ dưỡng, chẳng phải anh đi công tác sao? Vậy chia tay tại đây đi, đừng đi theo nữa. Nếu không tôi sẽ nghĩ anh là đồ biến thái.”
Khóe miệng Sở Vân Khởi hơi nhếch lên, gật đầu nói:
“Kiều tiên sinh, chia tay tại đây.”
Kiều Nham: “…”
Tuy anh cũng cảm thấy lời mình vừa nói có chút giống ăn vạ làm quen, nhưng hai người này còn mặt dày hơn cả anh tưởng.
Bạch Yêu mặc kệ sóng ngầm giữa bọn họ. Cô đảo mắt nhìn Sở Vân Khởi và Lâu Diệp, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy hứng thú. Cô giơ bàn tay trắng nõn như ngọc lên, nhẹ nhàng vẫy vẫy.
“Vậy thì… chia tay tại đây.”
Nói xong, cô mặc kệ biểu cảm của hai người, lập tức bước lên một chiếc taxi.
Bàn tay cô vỗ nhẹ lên vai tài xế.
Một luồng năng lượng vô hình chui vào đại não của tài xế. Chỉ trong khoảnh khắc, cô như đã nhận được thứ gì đó, liền thu tay về, tựa người vào ghế sau, dùng tiếng nước T cực kỳ lưu loát nói một câu:
“Bác tài, chạy xe đi.”
Đợi chiếc xe rời đi, Kiều Nham bước tới giữa Sở Vân Khởi và Lâu Diệp đang ngẩn người tại chỗ, buông một câu mát mẻ:
“Xem ra hai người cũng chẳng thân thiết lắm nhỉ… bạn của tôi.”
Bạch Yêu bảo tài xế dừng xe dưới một hẻm núi thuộc khu du lịch.
Cô đến đây là để tìm lại đồ của mình.
Mấy trăm năm trước, cô bị kẻ thù truy sát. Trong lúc vô tình chạy trốn đến nơi này, cô đã cất giấu ở đây một món đồ. Món đồ ấy được xem là chí bảo mà cô đã trộm ra ngoài.
Chỉ có điều, mấy trăm năm đã trôi qua, cũng không biết thứ ấy còn ở đó hay không.
Thật ra cô vốn đã quên mất sự tồn tại của nó. Mãi đến một lần tình cờ lướt video, thấy ảnh du lịch của nước T, cô mới mơ hồ nhớ ra.
Cô vừa xuống xe, tất cả du khách xung quanh đều nhìn sang. Trong số đó có rất nhiều gương mặt người Đại Hạ.
Hẻm núi này là thắng cảnh núi non nổi tiếng của nước T. Mỗi năm đều có mùa cao điểm du lịch, mà năm nay lại là một mùa du lịch hiếm khi nhộn nhịp đến vậy.
“Wa, cô ấy đẹp quá, chắc là người Đại Hạ.”
“Khí chất cũng tốt quá đi. Nhưng cô ấy đi một mình sao? Không đi theo đoàn du lịch à? Như vậy nguy hiểm lắm, nhất là khi cô ấy còn xinh đẹp thế này.”
“Xinh đẹp thế này, chắc là nhân yêu rồi!”
Có người kinh diễm thì cũng có người chua ngoa.
Đinh Lâm chính là loại người như vậy.
Cô ta cũng rất xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp không có tính công kích, chỉ đơn thuần là dễ nhìn.
Ban đầu, mấy người đàn ông vây quanh cô ta đều hết sức ân cần. Nhưng từ khi Bạch Yêu vừa xuống xe, mấy người ấy đã như bị câu mất hồn, khiến trong lòng cô ta vô cùng khó chịu.
Đặc biệt là khi ánh mắt mọi người xung quanh đều bị thu hút về phía Bạch Yêu, cô ta theo bản năng muốn hạ thấp đối phương để cân bằng lòng ghen tị của mình.
Bạch Yêu đã quen với những ánh mắt như vậy.
Cô chỉ liếc nhìn Đinh Lâm, kẻ vừa nói xấu mình, rồi chẳng buồn để ý nữa. Cô thẳng bước đi vào trong khu du lịch, chẳng bao lâu sau đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Cô cắt đuôi tất cả, đi đến một góc khuất bí mật, cởi quần áo trên người, cất vào phù không gian, sau đó lập tức hóa thành một con hồ ly trắng, vút một cái chui vào rừng rậm.
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó trong hẻm núi.
Bên trong một căn nhà gỗ.
Một luồng hắc khí đang xoay quanh trên đỉnh đầu một người đàn ông.
Người đàn ông ngồi xếp bằng, nhắm mắt nhập định, hai tay kết ấn, toàn thân tỏa ra tà khí đáng sợ.
Dường như cảm ứng được điều gì, đôi mắt đen kịt không có lấy một chút lòng trắng của hắn đột nhiên mở ra.
“Thứ không biết sống chết nào dám tự tiện xông vào lãnh địa của bản tôn?”
“Muốn chết!”
