Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

DẠ LUNG

: Đến Bách Mộng Thành

Chapter 106DẠ LUNG

Chương 106

: Đến Bách Mộng Thành

DẠ LUNG

Những thông tin cần cho chuyến đi Phong Trần cơ bản đã nắm bắt hết, tất cả sau khi bàn chuyện xong đều tìm chỗ ngồi xuống dưỡng thần. Tên này cũng tìm chỗ ngồi xuống kiểm tra lại đồ trong nhẫn trữ vật, thấy không thiếu thứ gì hắn cũng tìm chỗ ngồi xuống thiền. Bên ngoài xe ma thú vẫn chạy băng băng về phía Bách Mộng Vông Lâm, thời gian đi mất mười lăm ngày, cuối cùng Phong Trần trong xe đã cảm nhận được tốc độ chậm lại.

Hắn mở cửa xe, ra bên ngoài, nhìn thấy đánh xe là một vị trung niên nam tử, mái tóc hoa râm, đội chiếc nón rộng vành, quần áo mặc là vải thô. Thấy có người đi ra, trung niên nam tử không nói gì, vẫn đánh xe như thường, Phong Trần lên tiếng:

-Xin chào, lão trượng, ngài tên là gì?

Trung niên đánh xe nghe có người hỏi mình, lão cũng hơi ngạc nhiên, đưa mắt nhìn sang, thấy không phải người của Âm Thị, lão nhỏ giọng trả lời:

-Ngài hỏi thuộc hạ sao?

Thấy trung niên nam tử nghi hoặc nhìn về phía mình, Phong Trần gật gật đầu, xác nhận câu hỏi, lão đáp:

-Ngài cứ gọi thuộc hạ là lão Mã là được.

-Ngài có chuyện gì sao?

Hắn ngồi xuống bên còn lại, lên tiếng hỏi:

-Ừm..., lão Mã này, hiện tại chúng ta đã đến đâu rồi?

Trung niên nam tử vừa đánh xe vừa nhìn về phía trước, một đoạn tường thành đang lấp ló sau lớp sương mù mờ ảo, lão đáp:

-Phía trước kia là Bách Mộng Thành, chúng ta đến đó là dừng chân.

Nhìn theo ánh mắt của lão Mã, hắn chỉ thấy một làn sương mù mờ mờ ảo ảo hiện ra, tuy không thấy rõ nhưng tên này gật đầu rồi hỏi lão Mã một vài câu xã giao rồi ngồi cùng đánh xe với lão Mã. Qua cuộc nói chuyện, Phong Trần đã biết tòa thành phía trước là Bách Mộng Thành, tên thành được lấy theo tên của Bách Mộng Vông Lâm. Bên trong thành cũng có chi nhánh của Bảo Thương Hội và Thính Vũ Các, Tụ Ma Lâu lại không có chi nhánh ở đây. Trong thành này thế lực lớn nhất thì là thành chủ, mang tên Bách Mộc, một vị U Tông trung kì cường giả, bên dưới cũng có một vài gia tộc khác nhưng nhà có chiến lực cao nhất cũng chỉ là U Tông sơ kì mà thôi.

Đi đến cổng thành, một đám lính gác thân khoác hắc giáp đang đứng kiểm soát lối vào thành. Xe của Phong Trần thấy vậy cũng giảm tốc độ, đi vào làn dành cho xe kéo để vào thành. Tới gần Phong Trần mới biết, muốn vào thành thì phải nộp thành phí, mỗi người năm mươi Ma đồng, không nộp thì không được vào. Nhìn những người không có đủ tiền vào, không những bị đuổi ra mà còn bị ăn cả đống quyền cước của lính canh. Sau lớp mặt nạ, hai hàng lông mày của hắn nhíu lại, mà không làm gì cả, trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu nhưng hắn biết mình không thể làm gì vào lúc này, hắn dứt khoát quay mặt đi.

Chờ đợi một lúc, thì cũng đến xe của Phong Trần, hai tên lính canh cầm giáo chặn lại đầu xe, một tên cầm đao bước lên hỏi:

-Xe có mấy mạng?

Lão Mã bình tĩnh từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho tên cầm đao, nhìn tấm lệnh bài trên tay, vẻ hống hách trên mặt lập tức quét sạch, hai tay đưa lại lệnh bài cho lão Mã nói:

-A.., thì ra là xe của Bảo Thương Hội!

-Thất lễ, thất lễ rồi!

Nói xong tên này tránh đường, tay còn khua khua ra lệnh.

-Tránh ra, tránh ra, nhường đường cho các vị đây qua!

Phong Trần nhìn thái độ khoa trương của tên này, đằng sau mặt nạ đã há hốc miệng. Lão Mã như đã quen đánh xe đi vào, hai tên lính cầm giáo cũng tránh ra cho xe đi. Sau khi hết kinh ngạc, Phong Trần ngoái lại nhìn xe phía sau, thấy chiếc xe đằng sau ngoan ngoãn mà giao ra Ma đồng. Lại một lần nữa thấy được sự khác biệt của đẳng cấp.

Lão Mã đánh xe vào thành, Phong Trần giờ mới để ý, khi đến gần cổng thành, sương mù rất đậm đặc, thậm chí nó còn che đi cả tên ghi trên cổng thành. Sau khi vào thành, sương mù đã giảm đi rất nhiều, trên xe nhìn xuống ở đây cũng rất náo nhiệt, nhưng so với Lục Thành thì hoàn toàn không thể so sánh.

Tên này cứ nghĩ rằng lão Mã sẽ đưa bọn hắn về chi nhánh của Bảo Thương Hội, nhưng không, sau một vài khúc rẽ, lão Mã đã dừng xe ngựa trước một quán trọ. Không để lão Mã gọi, sau khi lão đi xuống, năm người trong xe cũng mở cửa bước xuống. Một tên tiểu nhị chạy ra:

-Xin chào các vị quan khách, mọi người muốn ở trọ hay qua đêm?

Dường như tên này nhìn thấy đám người Phong Trần đều che mặt vậy mà vẻ mặt không hề hiếu kì. Âm Nhất quay sang nói với lão Mã:

-Lão đã xong việc, có thể đi được rồi.

Nghe vậy lão Mã hành lễ, nhảy lên xe rồi đánh xe đi. Thấy lão đã đi, Âm Nhất vừa đi vào vừa nói:

-Sắp xếp ba phòng nghỉ, hai phòng đôi, một phòng đơn.

Tiểu nhị nhanh chóng bước vào hô lớn:

-Dạ, có ngay.

-Khách ở lại hai phòng đôi, một phòng đơn.

Sáu người bước vào, tiến đến quầy thanh toán, ở đó một mĩ phụ trung niên đang đứng bận rộn ghi chép sổ sách. Nghe tiểu nhị hô, mĩ phụ không dừng tay, tiếp tục ghi chép, mĩ phụ giọng nói nhàn nhạt lên tiếng:

-Chào mừng quý khách đến với Mộng Hương Lâu.

Đến với quầy thanh toán, Âm Nhất lên tiếng:

-Hai đôi, một đơn, chất lượng như cũ.

Nói xong nàng đặt một túi Ma đồng đè lên sổ sách, nghe thấy giọng nói quen thuộc, cơn phẫn nộ đang dâng lên tận nóc vì làm gián đoạn việc đang làm, ngay lập tức kìm nén lại. Bà chủ ngẩng đầu lên nhìn sáu người trước mặt, mĩ phụ cũng khá bất ngờ khi thấy những thân ảnh quen thuộc, một người đứng sau Âm Nhất giơ tay lên chào hỏi:

-Hi, Mộng Hương tỷ, lâu rồi không gặp!

Khi mĩ phụ ngẩng đầu lên, một khuôn mặt kiều diễm ngay lập tức lộ ra, hàng lông mày lá liễu, mũi quỳnh cao thẳng, đôi môi anh đào quyến rũ. Nhưng đặc biệt nhất lại là đôi mắt, đôi mắt mơ màng như mới vừa tỉnh giấc, nó hòa quyện giữa nét mơ mộng và sự lười biếng. Phong Trần đằng sau lại nhìn thấy một bộ xương, xung quanh là những luồng khí màu hồng phấn đang lưu chuyển. Tiếp theo chỉ thấy bà chủ lên tiếng:

-Các ngươi lại đi làm nhiệm vụ sao?

Âm Nhất gật đầu, Mộng Hương lại tiếp tục:

-Được, để Nhị dẫn mấy người lên phòng đi.

Nói xong nàng đưa cho tiểu nhị ba thẻ phòng, nhận được thẻ tiểu nhị dẫn sáu người lên phòng. Mộng Hương tiếp tục công việc sổ sách, Phong Trần là người đi cuối cùng, lúc hắn đi qua như cảm nhận được gì đó, Mộng Hương hơi nhướng mày, ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của tên này. “Ồ lại có điều thú vị rồi đây!”

Theo tiểu nhị lên lầu, Mộng Hương Lâu có năm tầng lầu, ở dưới là khu ăn uống còn ba lầu trên là nơi khách ở, còn lầu trên cùng là của bà chủ. Lên lầu bốn, tiểu nhị lên tiếng:

-Hai phòng đôi cao cấp, số hai và số bốn.

-Một phòng đơn cao cấp là phòng số năm.

-Đây là thẻ phòng của quý khách, có gì cần thì cứ gọi tiểu nhân ạ.

Nói xong tên này hành lễ rồi đi, Âm Nhất quay sang đưa thẻ phòng số năm cho Phong Trần nói:

-Ngươi về phòng nghỉ ngơi đi, ngày mai có gì chúng ta gọi.

Thấy vậy hắn cũng gật đầu rồi tiến về phòng, đưa thẻ lắp vào ô trống, mở cửa bước vào. Khung cảnh hiện ra trước mắt, hắn bước vào bên trong được bày biện rất tinh tế, tuy không phải sơn son thếp vàng, nhưng so với phòng của hắn ở Luyến Phủ cũng đã là hơn. Khi mới vào thành, hắn đã cảm nhận được nồng độ U lực ở Bách Mộng Thành so với Lục Thành là ít hơn khá nhiều, nhưng khi vào đây hắn lại thấy U lực nồng đậm hơn bên ngoài không ít. “Quả nhiên là phòng cao cấp, thôi không quan tâm nữa, cần nhận chủ Biên Huyết Kiếm đã, thêm một phần thủ đoạn cũng không thừa.”

Âm Nhất sắp xếp xong cho mọi người, nàng từ phòng số hai, dạo bước từ cầu thang lên thẳng lầu năm. Nàng sải bước tiến về căn phòng duy nhất trên lầu, tới trước cửa vươn tay gõ. Một tiếng nữ nhân lười biếng vang lên bên trong:

-Vào đi...

Âm Nhất đẩy cửa bước vào, đầu tiên lọt vào mũi nàng là một mùi hương vô cùng dễ chịu. Căn phòng cũng được bao phủ bởi màu tím nhàn nhạt, ở giữa một mĩ phụ lười biếng trong trang phục mang sắc tím mộng mơ đang hướng ánh mắt nhìn về cửa. Thấy Âm Nhất bước vào, nàng lười nhác lên tiếng hỏi:

-Luyến nữ dạo này thế nào rồi?

Nghe lời hỏi thăm từ Mộng Hương, nữ tử hắc y không ngừng lại đến trước mặt của nàng, hành lễ nói:

-Chủ tử vẫn ổn, nàng ấy rất tưởng niệm về ngài.

Nhận được câu trả lời, Mộng Hương nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục:

-Ừm..., vẫn ổn là tốt, ta cũng rất tưởng niệm nàng.

-Ta cũng đã nhận được sự ủy thác của nàng, các ngươi cần biết gì nếu biết sẽ nói hết.

Âm Nhất được sự xác nhận này, nàng lên tiếng:

-Vậy thuộc hạ mong ngài giúp đỡ.

-Chúng ta cần biết đã có bao nhiêu thế lực đã vào thành để tham gia vào lần tranh đoạt này?

Mộng Hương vẫn lười biếng đáp:

-Lần này ngoài các ngươi còn có năm thế lực khác cùng tham gia, Bách Mộng Thành năm này sẽ không nhúng tay vào.

Nàng nói xong phất tay một cái, một cuộn da thú xuất hiện trên bàn, nàng tiếp tục:

-Trên này là những thế lực và thông tin cụ thể của bọn họ.

-Ngươi cầm lấy mà nghiên cứu. Hãy cẩn thận với cái tên cuối cùng, ta không thể tra thêm được thông tin nào ngoài một cái tên thế lực.

Nghe vậy, Âm Nhất hơi nhíu mày, đang định mở ra xem tại chỗ, lại bị Mộng Hương ngăn lại.

-Về rồi xem.

-Ta có một thứ muốn biết!

Thấy vậy, Âm Nhất lại hơi nhướng mày, “Hửm..., có thứ gì làm cho vị này lại chủ động hỏi mình”, nhưng rất nhanh gương mặt nàng đã trở lại bình thường, nàng nói:

-Ngài muốn biết chuyện gì?

Mộng Hương tay cầm ly trà, mắt hướng về Âm Nhất, tay đưa lên mũi ngửi hương thơm, hỏi:

-Hình như các ngươi có thành viên mới gia nhập sao?

Nghe vị này muốn hỏi về Huyết Dị, Âm Nhất hơi suy nghĩ một chút, nàng đáp:

-Ngài muốn hỏi về người đeo Ma Diện đi cùng sao?

Mĩ phụ tử y mộng mơ gật gật đầu xác nhận, thấy đúng là như vậy Âm Nhất tiếp tục:

-Đó không phải là thành viên của Âm Thị, hắn là thuộc hạ mới của Luyến nữ. Lần này đi cùng chúng ta để đoạt hoa.

Mộng Hương ánh mắt hơi lóe lên sự hứng thú rồi vụt tắt, nàng lười biếng hỏi:

-Một thuộc hạ có tu vi U Sư sơ kì, lại được cử đi đối phó với một đám U Tông sao?

-Luyến nữ nhà ngươi có ý gì đây?

Nghe bà chủ hỏi vậy, nữ tử hắc y cũng chỉ biết lắc đầu nói:

-Chúng thuộc hạ cũng không rõ!

“Nếu ngài biết Luyến nữ còn bảo để cho hắn đi hái hoa, không biết ngài còn nghĩ gì?”

Chỉ thấy Mộng Hương tiếp tục:

-Ừm..., vậy ngươi có thể cho ta biết hắn tên gì không?

Nhận được câu hỏi, nàng thấy không có gì to tát, Âm Nhất đáp:

-Hắn tên Huyết Dị.

Đã nhận được câu trả lời, Âm Nhất được cho lui xuống. Thấy người đã đi, vẻ mơ màng của Mộng Hương ngay lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt tinh quang mà trầm lặng. Mắt nàng hơi nheo lại.

“Luyến muội, mong sau khi việc thành, muội có thể giữ lời.”