Chú không để ý tôi nghĩ gì.
Chú túm cổ áo tôi, đẩy thẳng tôi vào toa kế tiếp.
Chú nhìn tôi: “Nhóc, phải sống cho tốt! Chuyện này… là số mệnh! Về nói với thím, tiền đều trong sổ tiết kiệm ở nhà, bảo thím rút ra mà sống. Sau này… chăm sóc thím giúp chú!”
Tôi gật đầu, lưu luyến nhìn chú Ba đóng cửa lại.
Tôi khóa toa tàu, ngồi xuống ghế, không ngừng suy nghĩ rốt cuộc thứ đó là gì.
Công ty chúng tôi là một tập đoàn internet lớn.
Ngoài các mảng kinh doanh truyền thống, còn mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác.
Để nghiên cứu dược phẩm, họ thậm chí còn tiến hành rất nhiều thí nghiệm sinh học trên động vật.
Liệu thứ trốn ra ngoài có phải chính là sản phẩm thí nghiệm của họ?
Nhưng thứ đó quá quái dị.
Thật sự là khoa học hiện tại có thể tạo ra loại quái vật như vậy sao?
Đáng sợ hơn… nó có thể biến thành người!
Chẳng lẽ là một kế hoạch tạo ra “người giả”?
Rất có khả năng!
Điều kinh khủng nhất là nó có thể theo dõi tín hiệu điện tử, thậm chí gây nhiễu.
Nếu công nghệ AI của công ty được ứng dụng vào thứ đó, thì đây chính là một vũ khí giết người tuyệt đối!
Một ý nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu tôi…
Chẳng lẽ nó thật sự là vũ khí sinh học?
Giống như… dị hình!
Nếu thật vậy, e rằng toàn bộ người trong toa tàu này sẽ chết!
Tôi bắt đầu thấy đám áo đen thật điên rồ!
Đã biết đối phó với thứ khủng khiếp như vậy, sao không mang theo súng?
Súng điện có lẽ chẳng có bao nhiêu sát thương!
Không hiểu họ nghĩ gì!
Dù sao họ cũng tới khá kịp thời.
Nếu không chuẩn bị, để thứ đó trốn thoát…
Với tốc độ giết người vừa rồi, nó hoàn toàn có thể tàn sát cả một thành phố!
Khi đó thật sự là sinh linh đồ thán.
Và ai biết nó có tiến hóa nữa hay không?
Nếu giết sạch một thành phố, ai dám chắc nó sẽ tiến hóa đến mức nào?
Có thể đến lúc đó… không ai đối phó nổi.
Sẽ trở thành tai họa thật sự của nhân loại!
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ, trước cửa toa xuất hiện một bàn tay đầy máu.
Tôi tiến lại gần, là chú Ba, toàn thân bê bết máu!
Chú nghiến răng: “Cứu… cứu chú…”
Tôi vừa định mở cửa thì bỗng nghĩ ra điều gì đó.
Tôi siết chặt con dao trong tay!
Ngay khoảnh khắc mở cửa, tôi lập tức đâm thẳng vào đầu “chú Ba”!
“Xì——!”
“Chú Ba” phát ra tiếng rít như rắn.
Lưỡi dao của tôi cắm đúng giữa hai mắt hắn.
Gương mặt hắn biến dạng.
Trên đầu mọc ra con mắt thứ ba và đã bị tôi đâm mù!
Ngay sau đó, thêm nhiều con mắt khác mọc ra.
Tổng cộng sáu con mắt, giống như côn trùng.
Hắn co giật vì đau đớn.
Tôi lập tức giương súng điện, bóp cò liên tục.
Dòng điện khiến hắn tạm thời mất khả năng hành động.
Tôi rút dao, đâm hai nhát vào cổ.
Nhưng dưới lớp da cổ xuất hiện vảy như rắn.
Không xuyên thủng!
Tôi nhận ra, không có vũ khí đủ mạnh thì không thể giết nó!
Tôi lại bắn điện thêm một phát.
Khi chắc chắn nó tê liệt hoàn toàn, tôi lao về phía cửa toa bị chặn.
Lướt qua toa, tôi nhìn thấy…
Chú Ba thật sự đã bị chém làm đôi.
Trên nóc toa xuất hiện một lỗ lớn.
Lỗ hổng phẳng như được cắt gọt chuyên nghiệp.
Tôi cuống cuồng dọn đống hành lý chắn cửa.
Từng vali bị đẩy sang một bên.
Phía sau lưng, tôi nghe thấy tiếng động.
Nó bắt đầu vùng vẫy.
Hai phát điện khiến cơ thể nó mất phối hợp, như xác sống, chậm rãi đứng lên.
Tôi dốc toàn lực dọn hành lý.
Đến chiếc cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Nó đã cử động được.
Đang tiến về phía tôi.
Càng lúc càng nhanh.
Tiếng bước chân dồn dập.
Mỗi bước như búa tạ nện vào tim tôi.
Ngay khoảnh khắc nó sắp lao tới…
Tôi mở được cửa toa.
“Rầm!”
Tiếng thứ nhất là tôi đóng sầm cửa.
Tiếng thứ hai là nó đâm vào cửa.
Tôi khóa trái.
Muốn phá kính cường lực cần thời gian.
Tôi vừa quay người thì hít một hơi lạnh.
Trước mắt là địa ngục.
Khắp nơi là tay chân đứt đoạn của áo đen.
Tôi còn hy vọng có ai sống sót.
Nhưng cảnh tượng này… khó có người sống.
Bỗng có tiếng gọi.
Tôi quay lại.
Tên đầu trọc bị chém đứt hai chân nằm trong lối đi.
Hắn nhìn tôi: “Anh em… cướp buồng lái đi. Cho tàu trật đường ray, giết nó. Nếu không thì xong rồi!”
Tôi do dự.
Điều đó đồng nghĩa tôi cũng sẽ chết.
Và trưởng tàu chắc chắn sẽ không đồng ý.
Đúng lúc tôi còn lưỡng lự…
Nó đã đâm thủng kính cường lực.
Một móng vuốt như lưỡi hái bọ ngựa thò vào.
Tên đầu trọc gấp gáp: “Đi đi! Anh chết rồi công ty sẽ bồi thường cho gia đình!”
Tôi cười chua chát: “Nhà tôi chết hết rồi. Còn mình tôi.”
Hắn sững lại.
Nhưng không còn thời gian.
Móng vuốt thứ hai cũng đâm vào.
Tôi giật mình.
Một gói nhỏ rơi khỏi người tôi.
Bên trong là một hạt giống màu hồng.
Hạt giống như có sự sống, liên tục nhúc nhích.
Áo đen sững sờ: “Đó là trứng! Trứng của nó!”
Tôi chưa từng thấy thứ này.
Nhưng trong tích tắc, tôi hiểu ra.
Chú Ba không phải muốn bảo vệ tôi.
Có lẽ chính chú mang theo thứ này nên bị nó truy sát.
Khi biết mình sắp chết, chú lén nhét nó vào người tôi.
Tôi sang toa sau, nó sẽ đuổi theo.
Chú lừa tôi!
Có lẽ chú nghĩ thứ này vô giá, định đem về đổi tiền.
Tôi nghiến răng.
Chửi cũng chẳng ích gì.
Chú không ngờ nó tàn sát bất kỳ ai, đến cả chú cũng chết.
Tôi không thể nổi giận với người đã chết.
Tôi nhìn tên đầu trọc: “Nhớ đấy, anh nợ tôi một mạng.”
Hắn ngẩn người.
Tôi chạy đến cửa.
Đứng giữa lối đi, giơ hạt trứng màu hồng lên.
Nó phá cửa xông vào, ánh mắt dán chặt vào tay tôi.
Tôi ném hạt trứng xuống đường ray.
Nó gào lên, lao theo.
Tôi nhanh chóng chạy sang toa khác, đóng cửa.
Nó nhảy khỏi tàu theo hạt trứng.
Tàu rung lắc dữ dội!
Nó rơi xuống đường ray, bị bánh tàu nghiền nát.
Tôi ngồi phịch xuống, như bị rút cạn sức lực.
Cuối cùng… cũng thoát nạn.
Tôi nhìn quanh.
Toa này… cũng không còn người sống.
Tàu dừng ở ga kế tiếp.
Một nhóm áo đen khác đưa tôi và tên đầu trọc xuống.
Khi lên xe, tôi chợt thấy một bóng đen bên cạnh tàu.
“Chú Ba” lảo đảo bước ra từ dưới gầm một toa.
Tôi chưa kịp kêu thì…
“Chú Ba” đã biến mất.
-HẾT-
