Thím Ngô giải thích:
– Cụ ơi, đây là phòng 1403. Phòng 1402 ở bên cạnh.
Ông lão lùi lại vài bước, nhìn lại số phòng rồi cười ngượng ngùng, quay người định đi.
Lúc ấy, một cục lông xù bên cạnh ông chui ra.
Thì ra ông lão còn dẫn theo một con chó.
Thím Ngô đang định đóng cửa, vừa nhìn thấy con chó liền bật thốt:
– Khoan đã!
Giọng bà run lên vì kích động:
– Trên cổ con chó kia đang đeo vòng cổ của Kate!
Quả nhiên trên cổ nó có một chiếc vòng.
Thím Ngô lao đến trước mặt con chó, kiểm tra chiếc vòng. Trên đó khắc tên Kate.
Con chó đột nhiên sủa dữ dội.
Ông lão nổi giận:
– Bà làm gì vậy?
– Xin lỗi.
Thím Ngô lấy một tờ tiền trong túi nhét vào tay ông.
– Xin hỏi chiếc vòng này từ đâu mà có?
Ông lão gấp tờ tiền lại rồi nói:
– Tôi nhặt được trên người một con chó. Bà thích thì cho bà luôn.
Nói rồi ông định tháo chiếc vòng xuống.
Thím Ngô vội ngắt lời:
– Tôi chỉ muốn biết con chó đó đang ở đâu.
Ông lão đáp:
– Ở cái hồ chứa nước bỏ hoang gần đây. Lúc sang đó nhặt phế liệu, tôi nhìn thấy nó. Nhưng con chó chết rồi, thấy nó đáng thương nên tôi đã chôn giúp.
– Hồ chứa nước…
Thím Ngô lẩm bẩm.
Bà lấy điện thoại ra. Trên màn hình là giao diện khóa gồm chín điểm.
Thím Ngô cẩn thận vẽ một chữ Z.
Màn hình được mở khóa, hiện ra bức ảnh một cô gái trẻ đang ôm chó.
Là Trăn Trăn ôm Kate.
– Bức ảnh này được chụp tại hồ chứa nước đó. Trước khi ra nước ngoài, Trăn Trăn thường dẫn Kate đến đó đi dạo.
Tôi và thím Ngô nhìn nhau, sau đó đồng thời nhìn về tấm thẻ đồng vẫn nằm dưới sàn.
Thì ra vết nứt hình chữ Z trên đó đang ám chỉ mật khẩu này sao?
Lời ông lão nói lại hoàn toàn trùng khớp với sự gợi ý của tấm thẻ?
…
Chúng tôi lập tức lên đường.
Theo vị trí ông lão chỉ, chúng tôi tìm thấy Kate tại một nơi gần hồ chứa nước.
Vợ chồng chú Ngô ôm Kate vào lòng, liên tục nói:
– Cảm ơn mày, Kate. Cảm ơn mày…
Tôi vuốt nhẹ lên người nó, khẽ nói:
– Lần này, chúng ta cùng đi đón Trăn Trăn về.
08
Mười lăm ngày sau, tên tội phạm sẽ phải ra hầu tòa.
Tôi khẩn trương làm xong thị thực, cùng vợ chồng chú Ngô lên đường đến nước Y.
Hai người họ đều biết tiếng nước Y. Tôi cũng hiểu một ít nên việc giao tiếp không gặp vấn đề lớn.
Trên máy bay, vợ chồng chú Ngô kể cho tôi nghe những tiến triển mới nhất của vụ án.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bộ dạng của tên nghi phạm Ali.
Hắn ba mươi hai tuổi, chiều cao trung bình, thân hình hơi gầy, khí chất âm u, sắc mặt trắng bệch hơn người bình thường, trông giống như một con…
Giòi.
Loại đàn ông này, một mình tôi có thể đấm chết tám tên.
Đánh chết rồi tôi còn chịu trách nhiệm đuổi xác cho hắn, một hơi dẫn đi tám dặm, thẳng đến rãnh nước thối.
Nhưng đối với phụ nữ bình thường, sức lực của họ hoàn toàn không thể chống lại một người đàn ông như Ali.
Hắn có thể dễ dàng khống chế họ.
Luật sư bào chữa cho tên tội phạm là một kẻ vô cùng lão luyện.
Ông ta liên tục lấy lý do Ali bị bệnh tâm thần hành hạ để trì hoãn tiến độ xét xử, khiến vụ án kéo dài rất chậm.
Vì vậy, mãi đến hai năm sau khi vụ án xảy ra, phiên tòa đầu tiên mới được mở.
Trong hai năm ấy, cảnh sát đã tìm được một chứng cứ quan trọng.
Trong một bài đăng thảo luận về tung tích của Trăn Trăn trên diễn đàn, từng có người ẩn danh để lại bình luận:
【Không cần tìm Trăn Trăn nữa, vì cô ta đã chết rồi. Tôi chính là hung thủ.】
Những người khác đều không coi đó là thật, nhưng cảnh sát lại chú ý đến.
Sau khi kiểm tra dữ liệu hệ thống, họ phát hiện người đăng bài chính là Ali.
Mặc dù Ali biện minh rằng mình chỉ khoác lác, nói bừa, nhưng kết hợp với những chứng cứ khác, phía công tố cuối cùng vẫn quyết định truy tố hắn về tội giết người và đề nghị án tử hình.
Khó khăn hiện tại là theo pháp luật nước Y, phải có sự đồng thuận tuyệt đối của cả mười hai thành viên bồi thẩm đoàn mới có thể tuyên hắn có tội và kết án tử hình.
Một vụ án không tìm thấy thi thể như thế này, trong những trường hợp trước đây, gần như chưa từng có bản án tử hình.
Phải thuyết phục bồi thẩm đoàn bằng cách nào đây?
Mặt khác, vợ chồng chú Ngô đương nhiên muốn tên súc sinh Ali phải chết.
Nhưng một khi hắn bị kết án tử hình, đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ vĩnh viễn không thể biết chân tướng từ miệng kẻ duy nhất biết rõ mọi chuyện.
Tung tích của Trăn Trăn sẽ trở thành bí mật bị hắn mang xuống mồ.
Có lẽ cô ấy sẽ mãi mãi không thể hồn về cố thổ.
Đối với vợ chồng chú Ngô, hai kết quả ấy đều như gai đâm vào lòng bàn tay lẫn mu bàn tay.
Chúng tôi không trông mong Ali sẽ bỗng nhiên thức tỉnh lương tâm mà chịu mở miệng.
Chỉ có thể tranh thủ hành động.
Trong thời gian chờ mở phiên tòa, tôi định áp dụng kinh nghiệm thành công với Kate để tìm Trăn Trăn.
09
Lặp lại phương pháp trước đó.
Lấy hồn tìm xác.
Tôi chọn từ những đồ vật cũ của Trăn Trăn ba món tượng trưng cho tai, mũi và miệng, gồm nút bịt tai, miếng dán mũi và khẩu trang, rồi lần lượt bôi chu sa lên.
Sau đó viết phù, dán ngược lại, đọc ngược khẩu quyết, vừa rung chuông vừa hô:
– Khởi…
Tôi nóng lòng mong nghi thức khởi linh thành công, ít nhất cũng cho chúng tôi một chút manh mối.
Đáng tiếc…
Không có chuyện gì xảy ra.
Tôi thử lặp lại vài lần nhưng vẫn không thu được gì.
Kết quả này thật ra tôi cũng đã dự đoán trước.
Mẫu thử nghiệm thành công trước đó chỉ có Kate, hơn nữa đối tượng còn là động vật.
Con người phức tạp hơn rất nhiều.
Bên này không có tiến triển.
Bên kia, phiên tòa vẫn diễn ra đúng hẹn.
Vì không phải người thân nên tôi không thể vào trong nghe xét xử, chỉ có thể chờ kết quả ở gần tòa án.
Lúc này, tôi mới thật sự cảm nhận được sự giằng xé của vợ chồng chú Ngô.
Một mặt, tôi thật sự mong tên cặn bã Ali phải chết.
Mặt khác, phía tôi lại hoàn toàn không có tiến triển.
Chỉ khi giữ lại mạng của hắn, tương lai mới có khả năng cạy được miệng hắn.
Từ sau khi phía công tố quyết định truy tố, Ali không còn nói bất cứ điều gì liên quan đến vụ án.
Hắn cũng chưa từng lên tiếng xin lỗi gia đình nạn nhân.
Ali hoàn toàn im lặng.
Phiên tòa kéo dài rất lâu.
Khi mặt trời từ giữa trời dần ngả về phía tây, vợ chồng chú Ngô cuối cùng cũng bước xuống những bậc thang dài trước tòa án.
Tôi vội vàng chạy tới hỏi kết quả.
Xét theo lý trí, khả năng lớn nhất là Ali bị kết án tù chung thân. Nếu cộng thêm không được ân xá, đó đã là kết quả lý tưởng nhất.
Thím Ngô trực tiếp nói cho tôi đáp án:
– Bồi thẩm đoàn nhất trí tuyên tên súc sinh đó án tử hình.
Tôi kinh ngạc che miệng.
Bản án tử hình trong trường hợp này thật sự quá hiếm.
Tôi hoàn toàn không ngờ lại có được kết quả ấy.
Nhưng trên mặt vợ chồng chú Ngô không có chút vui mừng nào.
Điều này cũng dễ hiểu.
Bởi nó đồng nghĩa với việc tung tích của Trăn Trăn sẽ bị chôn vùi cùng cái chết của Ali.
Thím Ngô lắc đầu.
Bà hiểu được suy nghĩ trong lòng tôi, rồi lại phủ định nó.
Cả người bà như mất hết sức lực.
– Vụ án sẽ phải chọn ngày xét xử lại.
Tôi không hiểu:
– Tại sao? Chẳng phải bồi thẩm đoàn đã đồng ý án tử hình rồi sao?
Ánh mắt thím Ngô tràn đầy đau khổ.
– Ali đã phản cung ngay tại tòa.
Ali, kẻ suốt thời gian qua luôn giữ kín như bưng, đến ngày bị tuyên án tử hình cuối cùng cũng quyết định nói ra điều gì đó.
Hóa ra chỉ là phản cung.
Đúng là trò cũ nhàm chán.
Theo lý mà nói, thẩm phán vốn không cần để ý đến lời ngụy biện kiểu này.
Vậy tại sao lại phải xét xử lại?
Chú Ngô siết chặt các đốt ngón tay đến phát ra tiếng răng rắc, giọng run lên:
– Tên súc sinh đó nói hắn không giết Trăn Trăn, nhưng hắn đã giết một người khác.
10
Tôi mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn khỏi cơn chấn động.
Đầu óc cũng bị hắn làm cho rối tung.
– Hắn giết người khác là có ý gì?
Thím Ngô giải thích:
– Vì liên quan đến một vụ án mạng mới nên thẩm phán tuyên bố phải xét xử lại vụ án.
Thì ra đây chính là trò mới mà Ali và luật sư của hắn đã chuẩn bị.
Bọn họ đã tính toán sẵn rằng nếu cuối cùng bị tuyên án tử hình, để thoát chết, Ali sẽ phản cung ngay tại tòa.
Nếu chỉ đơn thuần phản cung thì không thể lay chuyển thẩm phán và bồi thẩm đoàn, bản án vẫn sẽ được thi hành.
Trừ khi xuất hiện chứng cứ mới hoặc…
Một vụ án mới.
– Chỉ cần hắn nói mình đã giết người khác là mọi người tin sao? Vậy vụ án này còn bị kéo dài bao lâu nữa?
Tôi chưa từng gặp kẻ nào nham hiểm xảo quyệt đến vậy.
